Xuyên Không - Nàng Giả Danh Quả Phụ -Mang Song Nhi Cải Mệnh Phát Tài

Chương 6

Thịnh Liêm Và Thịnh Nguyên sững sờ, "Dọn đi?"

"Ừm, những cây t.h.u.ố.c ta hái này căn bản chẳng có tác dụng gì, bệnh tình của Cha không thể kéo dài thêm được nữa, cần phải tìm đại phu khám bệnh kê t.h.u.ố.c đúng cách. Ca ca năm nay cũng đã ngoài hai mươi rồi, nếu không đi thi khoa cử thì sẽ uổng phí bao năm đèn sách. Con muốn dùng số tiền này ra ngoài làm ăn nhỏ, cũng không đến nỗi ngồi không mà ăn hết."

"Vậy sao được?"

Thịnh Liêm lắc đầu mạnh, "Con là một cô nương chưa xuất giá, sao có thể ra mặt làm ăn buôn bán chứ, không được!"

Thịnh Kiều bất lực dang tay, "Cha, gia đình chúng ta giờ thế này, ngay cả ngày mai có đói c.h.ế.t hay không còn chẳng biết, người nghĩ ta còn bận tâm những điều này sao?"

"Hiện giờ ta chỉ mong có thể kiếm tiền chữa khỏi bệnh cho người, cung cấp cho ca ca lên kinh ứng thí. Sau này nếu huynh ấy có tiền đồ, vậy thì ta dù không xuất giá cũng có chỗ dựa."

Thịnh Nguyên rũ mắt, vẻ mặt lộ rõ sự hổ thẹn.

"Ta là ca ca, là trụ cột trong nhà, nhưng lại không thể chăm sóc Cha và muội muội, là ta vô dụng..."

Thịnh Liêm khẽ thở dài, nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân tê mỏi vô lực.

"Các con làm gì vậy?"

Thịnh Kiều cười cất số bạc vào túi vải nhỏ của mình, rồi ném chiếc túi gấm màu sắc sặc sỡ vào lò than để hủy bằng chứng.

"Trước đây chúng ta có gì đâu, giờ lại có thêm mười mấy lạng bạc này, cớ gì còn thở ngắn than dài? Ta đã nghĩ kỹ rồi, tên Nhị Ngưu kia hẳn là tạm thời bị ta dọa sợ thôi, khi hắn hoàn hồn lại chắc chắn sẽ tìm đến gây phiền phức cho chúng ta, vậy nên chúng ta tốt nhất là nên chuyển đi ngay bây giờ."

Thịnh Nguyên sững sờ, "Muội muốn dọn ra chợ sao?"

"Không."

Thịnh Kiều lắc đầu, "Chợ cách đây quá gần, người trong thôn đều ra đó bán rau dưa, Hà Nhị Ngưu muốn tìm chúng ta cũng dễ dàng, dọn đi cũng coi như chưa dọn."

"Cha, vốn dĩ gia đình chúng ta không phải người của thôn này, ta muốn dọn về huyện thành. Ở đó người cũng quen thuộc hơn, ca ca cũng có thể an tâm tiếp tục đọc sách, chuẩn bị cho kỳ Hương thí vào mùa xuân năm sau. Phải đậu cử nhân thì mới có thể lên kinh tham gia Hội thí vào tháng tám, nếu không chờ thêm ba năm nữa, chuyện đại sự cả đời của ca ca sẽ bị lỡ dở mất."

Thịnh Kiều không hiểu rõ lắm về các kỳ Hương thí, Hội thí rắc rối của các sĩ tử thời cổ đại, nhưng ký ức của nguyên chủ lại ghi nhớ vô cùng rõ ràng.

Thôn mà Thịnh Liêm sinh ra rất gần huyện thành, chỉ là khi đó, không màng cha nương phản đối mà cưới Lâm Vãn Âm, rồi rời nhà, trải qua nhiều thăng trầm mới chuyển đến ngôi làng nhỏ bé nghèo nàn này.

Làm ăn buôn bán thì nhất định phải tìm nơi phồn hoa đô hội, vậy thì huyện thành là thích hợp nhất rồi.

Thịnh Liêm do dự cau mày, "...nhưng chi tiêu ở huyện thành không hề nhỏ, riêng chỗ ở của chúng ta đã là vấn đề lớn rồi, không có mấy lạng bạc thì không được."

"Con biết."

Thịnh Kiều suy nghĩ gật đầu, "Nhưng dù sao cũng tốt hơn là cứ ở đây chờ hai tên lưu manh nhà họ Hà đến gây sự. Cha, hôm nay con đã hỏi thăm mấy chủ quán và chưởng quỹ ở chợ rồi, thuê nhà ở huyện thành tuy đắt thật, nhưng người có sổ hộ tịch địa phương mà, nghe nói có thể giảm đi khá nhiều đấy."

"Thế nhưng cũng đắt hơn ở chợ bên này mà..."

"Không sao đâu, vạn sự khởi đầu nan, chúng ta có tiền trong tay, nhất định sẽ tìm được đường đi."

Thịnh Kiều đứng dậy thở ra một hơi dài, mỉm cười gật đầu.

"Vậy cứ quyết định thế đi, chúng ta đêm nay sẽ rời đi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn