Xuyên Không - Nàng Giả Danh Quả Phụ -Mang Song Nhi Cải Mệnh Phát Tài

Chương 32

Trong nhà, hai chân Thịnh Liêm đã tháo nẹp gỗ, ông mặc quần bông dày và giày bông ngồi ở mép giường, hít hà mùi hương ngọt ngào, vẻ mặt đầy mong đợi vươn đầu nhìn ra cửa bếp.

“Nguyên nhi con lại làm gì nữa vậy? Ra xem thử đi.”

Thịnh Nguyên đã được nghỉ Tết ở thư viện. Vẻ mặt chàng cưng chiều nhưng cũng có chút bất lực: “Kiều Kiều nói bếp nhỏ quá, con ở đó chiếm chỗ, không cho ta vào gây thêm phiền phức. Nha đầu này, có người giúp đỡ là liền chê bai ca ca rồi…”

“Đến đây, đến đây rồi!”

Tiểu Đông bưng một chiếc nia nhỏ bước vào, bên trên xếp đầy những thứ có hình dạng nón nhỏ màu vàng cháy, thơm lừng.

“…Đây là gì vậy, bánh nướng sao, không giống…”

“Kiều tỷ nói cái này gọi là Pao Phu, Pao Phu kem.”

“Nai, nai dầu, pao, phu?”

Thịnh Kiều bưng một chiếc nồi đồng bước vào: “Dùng bữa thôi, hôm nay thử đại tiệc tráng miệng.”

“Đây lại là gì nữa?” Thịnh Nguyên tò mò nhìn món chè đặc sệt.

“Nước đường trân châu khoai môn sữa bò.”

“Ngưu, nãi?”

“Chính là sữa bò ta bảo con mua chiều nay đó.” Thịnh Kiều vừa nói vừa múc bốn bát đặt xuống.

Thịnh Liêm nóng lòng uống một ngụm, trợn tròn mắt: “…Ưm! Thật thơm, thật ngọt!”

Thịnh Kiều mỉm cười, cầm một chiếc Pao Phu đưa qua: “Dùng kèm với cái này đi.”

Thịnh Liêm vươn tay đón lấy, tò mò ngắm nghía một hồi, c.ắ.n vào lớp vỏ giòn tan, kéo ra một khối màu trắng tuyết mềm mịn, nhai chậm rãi, trợn tròn mắt liên tục gật đầu.

“Cái này còn ngon hơn! A Nguyên con mau nếm thử đi!”

“Được, con nếm thử… Ưm ưm! Cái này còn ngon hơn, thơm quá!”

Tiểu Đông đã nếm trước khi dọn ra nồi, cười hì hì nhìn phụ tử hai người Thịnh Liêm Và Thịnh Nguyên ăn ngấu nghiến.

“Tay Kiều tỷ cứ như biến ảo vậy, nô tỳ sắp học không kịp rồi.”

“Kiều Kiều, con làm mấy món này bằng cách nào vậy, ngon quá đi mất!”

Thịnh Kiều đắc ý hất cằm, "Đã nói rồi mà, đó là thiên phú. Ưm, cha, người đừng cứ gọi là bánh nếp kem. Bánh su kem là phải nướng lên, ăn nhiều sẽ bị nóng trong người đó."

"Ưm ừm, ta sẽ ăn thêm hai cái..."

Chỉ một lát sau, những chiếc bánh su kem đã hết sạch, ngay cả chút sữa dính dưới đáy nồi cũng bị Tiểu Đông vét sạch bong.

Người nhà nghèo bình thường có được một viên kẹo mạch nha để ngậm đã thấy thỏa mãn lắm rồi, nhưng Thịnh Kiều làm đồ ngọt lại hào phóng dùng đường, còn cả sữa bò nữa. Đừng nói Thịnh Nguyên và Tiểu Đông còn trẻ, ngay cả Thịnh Liêm lớn tuổi như vậy cũng chưa từng được ăn một bữa tiệc tráng miệng xa xỉ, chỉ có nhà giàu mới có được như vậy.

"Kiều Kiều, những thứ này con cũng định làm để bán sao?"

"E là không được."

Thịnh Kiều cảm thấy dạ dày hơi ngấy, bèn cầm ấm đồng nhỏ trên lò than pha chút trà thanh mới nhập từ tiệm tạp hóa.

"Trước kia con từng nghĩ đồ ăn ở tiệm bánh sẽ khiến mọi người mau ngán, việc kinh doanh sẽ ổn định lại, lúc đó ta sẽ thuê luôn gian hàng trống bên cạnh để mở tiệm tráng miệng. Nhưng không ngờ tiệm bánh vẫn buôn bán phát đạt đến vậy, con tạm thời không có thời gian để bày vẽ mấy món tráng miệng công phu này."

"Hơn nữa, việc buôn bán của con quá tốt, đã gây ra sự bất mãn trong giới đồng nghiệp rồi. Dù cho con phố này trị an tốt, không ai dám đến quầy hàng gây sự, nhưng chúng ta giờ đây đang để lộ tài sản ra ngoài. Lúc này lại cận kề năm mới, trộm cắp hoành hành, vạn nhất có kẻ nào đó ôm lòng bất chính, nảy sinh ý đồ xấu, thì nhà ta người bệnh người yếu, làm sao mà chống cự đây?"

Thịnh Kiều rất rõ ràng, Thịnh Ký có thể nổi tiếng không phải vì nàng giỏi kinh doanh đến mức nào, mà thực chất chỉ vì nàng là người hiện đại, từng ăn những món mà người cổ đại chưa từng nếm, biết những phương pháp nấu nướng mà người cổ đại chưa phát minh, chỉ là chiếm chút tiên cơ mà thôi.

Mấy ngày nay nàng đã suy tính kỹ lưỡng, tuy rằng mỗi nhà mỗi cảnh, nàng kiếm tiền bằng tài năng thì lương tâm không hổ thẹn, nhưng Thịnh Ký lại nổi tiếng ngoài dự liệu của nàng. Vạn nhất có kẻ ghen ghét làm điều gì đó, thì nàng sẽ chịu thiệt thòi lớn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn