Xuyên Không - Nàng Giả Danh Quả Phụ -Mang Song Nhi Cải Mệnh Phát Tài

Chương 20

Trở về căn nhà phía sau, phụ tử hai người Thịnh Liêm Và Thịnh Nguyên vẫn chưa động đũa, mắt dán chặt vào bát thịt thơm lừng mà nuốt nước bọt.

“Đã nói đừng đợi con rồi, lòng lợn này phải ăn lúc nóng mới ngon.”

Thịnh Kiều bước đến ngồi xuống, xúc một miếng cơm trắng vào miệng nhai, dễ chịu nheo mắt lại.

Tính ra nàng xuyên không cũng gần mười ngày rồi, đây là miếng cơm trắng đầu tiên, ăn kèm với một miếng lòng lợn cay nồng dai giòn béo ngậy, quả là tuyệt đỉnh.

Chỉ là nàng cân nhắc đến sức khỏe của Thịnh Liêm, nên chỉ cho hơi cay, nếu không hương vị còn tuyệt vời hơn.

phụ tử hai người Thịnh Liêm Và Thịnh Nguyên căn bản không có thời gian nói chuyện, cũng chẳng bận tâm đến việc tiết kiệm cho bữa sau, húp rồn rột hết nửa nồi cơm, cuối cùng đến cả nước canh dưới đáy bát cũng được vét sạch.

“A…”

Thịnh Nguyên uống một ngụm nước, thở ra một hơi dài, “Toát cả mồ hôi, thật thoải mái…”

Thịnh Liêm cũng nới chăn ra, kéo cổ áo, toàn thân sảng khoái hít mũi, “Đúng vậy, Kiều Kiều, con học được tài nghệ này ở đâu vậy? Cha con sống đến chừng này, còn không biết lòng lợn có thể ăn được, lại còn thơm đến thế.”

“Con tự mình mày mò ra đó ạ.”

Thịnh Kiều nhàn nhã uống một ngụm nước ấm, “Cha, nữ nhi của cha đây gọi là có thiên phú, trời ban cho chén cơm, sau này cha cứ đợi mà hưởng phúc đi.”

“Hì hì, đúng đúng đúng, nữ nhi ta tự học thành tài, lợi hại!”

Thịnh Nguyên cũng không hỏi nữa, giơ ngón tay cái lên.

“Kiều Kiều, vì lòng lợn này không tốn tiền, lại còn ngon đến thế, vậy có thể làm để mang đi bán không?”

“Không thể.”

Thịnh Kiều lắc đầu, “Con chỉ lấy ra luyện tay nghề thôi, bình thường lòng lợn này đều dùng để nuôi gia súc, khó tránh khỏi một số người sẽ cảm thấy ghê tởm, hơn nữa công đoạn làm sạch quá rườm rà, nếu mang đi bán, bán đắt người ta lại nói là lòng lợn, bán rẻ thì con lại lỗ công, không đáng, nhà mình bình thường làm một chút để giải thèm là được rồi.”

“Có lý, đều nghe con.”

“Thôi được rồi, con đi xuống bếp đây, ca ca, lát nữa ca viết xong tên quán và bảng giá của muội dán lên xe đẩy, rồi cứ yên tâm đọc sách đi, mai phải dậy sớm giúp con mở hàng, muội sợ một mình không xuể.”

“Được, ta viết ngay đây.”

Bận rộn một hồi, chẳng hay trời đã tối sầm.

Hai cái mẹt tre xếp đầy những chiếc bánh bao nhỏ tròn mập, một mẹt bánh màn thầu lớn hình tròn, một mẹt đặt ba chồng bánh đúc sống được ngăn cách bởi giấy dầu dày cộm.

Thịnh Kiều mặc chiếc áo bông cũ khá mỏng, người hơi nóng lên, thở ra một hơi thỏa mãn, cởi tạp dề vải thô buộc ngang eo, ngồi xổm xuống nhặt một mẩu than trên đất mà ước tính sơ lược.

Giá cả ở huyện thành đắt gấp đôi so với ở nông thôn, nàng từng ghé qua cửa hàng bánh bao khá lớn ở đầu phố thăm dò, bánh bao nhân thịt hai văn tiền, bánh bao chay và màn thầu một văn tiền, bánh đúc chay và bánh rau nhân chay năm văn tiền, bánh đúc nhân thịt thậm chí lên tới tám văn tiền, bên trong chút thịt đó không đủ dính kẽ răng, nhưng việc kinh doanh lại rất tốt.

Bột mì, rau củ, thịt và gia vị nàng chuẩn bị hôm nay, ước chừng hơn hai trăm tiền, nếu bán hết theo giá thị trường vào ngày mai, lợi nhuận gần như được một nửa.

Bỏ mẩu than xuống, Thịnh Kiều phủi tay, lần lượt bê các mẹt vào phòng trong, đặt lên chiếc ghế gỗ dài kê dưới cửa sổ, phủ lên một tấm vải thô sạch sẽ.

Bây giờ là mùa đông, dù để trong nhà cũng sẽ không hỏng, sáng mai chỉ cần hấp lên rồi chất lên xe đẩy là được, bên dưới đặt một lò than nhỏ hâm nước cũng không bị nguội. Còn đối với bánh đúc tương đối mỏng, nàng đã thử trên tấm sắt của xe đẩy, gần như một phút là có thể ra lò, vì vậy nàng định bán tại chỗ, vừa đảm bảo hương vị giòn thơm, vừa tạo cảm giác tươi mới.

Thịnh Liêm ngồi trên giường gỗ nắn những nan tre dài, thỉnh thoảng giơ lên lò than nướng rồi bẻ cong, bên cạnh đặt hai chiếc lồng hấp tre hình tròn đã làm xong.

Hạt Dẻ Nhỏ

“Cha, cha nghỉ một chút đi, hôm nay cha đã làm được mấy cái mẹt và lồng hấp rồi, cẩn thận kẻo bị thương tay.”

“Ha ha, không sao đâu, đã nhiều năm không làm rồi, ban đầu còn chưa quen tay, làm một cái là thành thạo ngay, cha có thể giúp được là cha rất vui.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Chương không tồn tại | Mê Truyện