Xuyên Không - Nàng Giả Danh Quả Phụ -Mang Song Nhi Cải Mệnh Phát Tài

Chương 133

Bên cạnh Thịnh Liêm mừng đến phát khóc, lau nước mắt liên tục vỗ vai lang nhi: “Giỏi lắm, không hổ là đứa con ngoan do Nương thân con dạy dỗ! A Nguyên à, con đã mang lại vinh quang cho cha nương và muội muội rồi!”

Ngu Tam Nương ôm lấy Thịnh Kiều đang nép vào lòng mình lau nước mắt, cười gật đầu: “Chúc mừng A Nguyên, nhà các con cuối cùng cũng đã vượt qua được khó khăn rồi, lang nhi tốt đã một lần đỗ bảng, thật là lợi hại!”

“Ôi chao! Vị công tử này chắc đã đỗ rồi, ta nói vừa nãy nhìn đã thấy công tử tướng mạo đường đường, khí chất ngời ngời, chắc chắn sẽ có tên trên bảng vàng! Lão phu là đại đông gia của Yến Tước Đài, nguyện ý mở một bữa tiệc mừng công lớn để chúc mừng công tử!”

“Công tử, lão phu là đại đông gia của Văn Uyển Thư Trai, nguyện ý cung cấp bất kỳ sách vở nào mà công tử muốn, công tử có hứng thú nể mặt không…”

“Ây, công tử, phu quân ta là đại đông gia của Trân Bảo Các…”

Một đám nam nhân và nữ nhân ăn mặc sang trọng đột nhiên xúm lại, nhiệt tình chào hỏi Thịnh Nguyên, mấy phụ nhân đã bắt đầu ra tay tranh giành người rồi.

Thịnh Kiều bị chen ra ngoài, cười khà khà nhìn Phụ tử hai người Thịnh Liêm Và Thịnh Nguyên đang đỏ bừng mặt.

Không ngờ nàng còn có cơ hội tận mắt chứng kiến cảnh tượng bảng hạ chiêu tế (chọn rể dưới bảng vàng) thời cổ đại.

“Ngu Đông gia?”

Một giọng nam kinh ngạc vang lên. Ngu Tam Nương quay đầu lại, kinh ngạc nở một nụ cười rạng rỡ.

“Tiêu đại công tử, ngài sao lại ở đây?”

Thịnh Kiều quay đầu nhìn, chỉ thấy một nam nhân trung niên ăn mặc nhã nhặn, cẩn trọng bước đến, tươi cười ôn hòa nhìn Ngu Tam Nương.

“Câu này lẽ ra ta phải hỏi Ngu Đông gia mới phải chứ? Đệ đệ của ta hôm nay công bố bảng vàng, Ngu Đông gia, nàng đến đây góp vui sao?”

Ngu Tam Nương sảng khoái cười, đưa tay khoác lên vai Thịnh Kiều.

“Đây là muội muội đồng hương của ta, ca ca của nàng ấy cũng hôm nay công bố bảng vàng, ta liền theo đến góp chút hỷ sự.”

Thịnh Nguyên khó khăn lắm mới kéo phụ thân thoát khỏi ma chưởng, thấy Tiêu Thành hơi sững sờ, vội vàng tiến lên chắp tay hành lễ.

“Tiêu đại ca.”

Tiêu Thành kinh ngạc cười, “Vân Chi? Thật khéo, đã trúng chưa?”

“May mắn không phụ lòng dạy bảo của cha nương, đã trúng rồi, Tiêu đại ca, Sơn Hà cũng đến sao, huynh ấy có trúng không?”

“Đến rồi, vẫn còn đang xem bảng phía trước kia…”

“Đại ca! Ấy? Thịnh Vân Chi?”

Đột nhiên một giọng nói hưng phấn truyền đến, trong đám đông chen ra một nam tử trẻ tuổi mồ hôi nhễ nhại, thấy Thịnh Nguyên thì mừng rỡ nhảy cẫng lên ôm lấy hắn xoay vòng.

“Trúng rồi, Thịnh Vân Chi, chúng ta đều trúng rồi, ta cũng thấy tên ngươi rồi, còn xếp trước ta nữa, tiến bộ rồi đó, tiểu tử tốt!”

Thì ra Sơn Hà, người bạn đồng song thân thiết mà Thịnh Nguyên thường xuyên nhắc tới, lại là công tử của Bá tước phủ. Ngốc như Thịnh Vân Chi, lại nửa lời cũng không nói ra khoe khoang.

Thịnh Kiều mím môi nhìn cảnh tượng cảm động này, trong đầu đã bắt đầu hình dung ai trên ai dưới…

“… Tiêu Sơn Hà, ngươi, ngươi còn ra thể thống gì nữa…”

Hạt Dẻ Nhỏ

“A a! Chúng ta đều trúng rồi!”

“Tiêu Sơn Hà, thả ta xuống!”

Thịnh Nguyên đã nghiến răng nghiến lợi, Tiêu Dục mới chịu thả hắn xuống, rồi lại chạy đến ôm đại ca của mình, bị một chưởng chặn mặt, vung vẩy hai tay bất mãn làu bàu.

“Đại ca, ta cũng trúng bảng rồi đó, đừng có lạnh lùng như vậy chứ…”

Thịnh Kiều che miệng cười khẽ.

Một tính cách hoạt bát như vậy, sao lại thân thiết với Thịnh Nguyên ngốc nghếch như khúc gỗ kia đến thế…

Tiêu Dục kéo tay đại ca ra, quay đầu nhìn Thịnh Kiều, mắt sáng lên.

“Ngươi là muội muội của Thịnh Vân Chi phải không? Ta là Tiêu Dục, là cái người mà mỗi lần đều để ca ca ngươi mang cơm từ nhà đến cho ta đó. Thịnh muội muội, món ăn của ngươi làm ngon quá chừng, ta lần nào cũng ăn không đủ no!”

“Ơ, đa tạ…”

“Tiêu Sơn Hà, chú ý lời nói.”

Tiêu Thành khẽ cau mày, áy náy gật đầu với Thịnh Kiều, “Thịnh cô nương, đệ ấy vốn là người không có quy củ, mong cô nương thứ lỗi.”

Thịnh Kiều khẽ nhướng mắt, hơi khom gối hành lễ.

“Tiêu đại công tử nói quá lời rồi, đã là bằng hữu tốt của ca ca, tiểu nữ sẽ không để ý đâu.”

“Xem đi, ta đã bảo nàng ấy sẽ không để ý mà.”

Tiêu Dục hắc hắc cười khoác vai Thịnh Nguyên kiểu huynh đệ tốt, “Ai da, người đông đúc thế này khó nói chuyện, chúng ta đến Hạc Vân Lâu phía trước đi, uống vài chén rượu ngon chúc mừng!”

……

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn