Xuân Quang Cố Lý - Thảo Mộc Sinh Sinh

Chương 17: Ngoại truyện Lục Phỉ Chi

Trước

1.

Khi Cố Tùng đến chất vấn tôi, trong mắt cậu ấy vừa phẫn nộ vừa thất vọng.

Trước lúc rời đi, cậu ấy còn hỏi tôi một câu:

“Rốt cuộc sao cậu lại biến thành thế này?”

Biến thành?

Nhưng tôi đâu thay đổi.

Từ đầu đến cuối, tôi chính là kiểu người như vậy.

Có lẽ cậu ấy vẫn chưa biết, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau năm bảy tuổi, thật ra cũng là do tôi tính toán từ trước.

Mẹ tôi chẳng có địa vị trong Lục gia. Sau khi mẹ mất, đến cả người làm cũng dám bắt nạt, đánh đập tôi.

Nếu tôi không tìm cách lấy lòng Cố thiếu gia kia, khiến bố tôi chú ý đôi chút…

Có lẽ tôi ch ế t thế nào cũng chẳng ai biết.

Tôi vẫn luôn như vậy.

Dốc hết tâm cơ, bất chấp thủ đoạn.

Có gì thay đổi chứ?

Cố Tùng cũng không nghĩ xem.

Một kẻ lớn lên ở nơi dơ bẩn như Lục gia… có thể là người tốt được sao?

2.

Lần đầu tiên tôi chú ý đến An Niệm, cũng là vì Cố Tùng.

Trước đó tôi chỉ biết nhà cô ấy bán đồ ăn sáng, rất nhiều học sinh sẽ nhờ cô ấy mua giúp.

Tôi không ngờ Cố Tùng cũng tham gia vào chuyện này.

Đầu bếp nhà họ Cố nghỉ việc rồi sao?

Cậu ấy vậy mà liên tục ăn xôi gà một tháng.

Còn mua hai phần, ép tôi ăn cùng.

Cuối cùng, tôi hỏi cậu ấy vì sao chỉ ăn xôi.

Cố Tùng vừa nhặt nấm, vừa thuận miệng đáp:

“Vì món này đắt nhất.”

À…

Thì ra là vậy.

Sau khi nhận ra mình vừa nói gì, Cố Tùng lập tức lúng túng, bảo tôi phải giữ bí mật.

Tôi vừa cười đồng ý, vừa bắt đầu thấy hứng thú với An Niệm.

3.

Ban đầu tôi chỉ tò mò về cô ấy.

Tôi rất muốn biết rốt cuộc là kiểu con gái thế nào mới có thể khiến Cố Tùng mê mẩn như vậy.

Trùng hợp là An Niệm lại ngồi chéo phía trước tôi.

Mỗi lần ngẩng đầu lên, tôi đều có thể nhìn thấy bóng lưng cô ấy.

Cổ cô ấy mảnh mai trắng nõn, vai mỏng đến mức dường như chỉ cần dùng một tay liền có thể bóp nát.

Rất ít người biết, thật ra tôi cực kỳ thích động vật nhỏ.

Không phải vì lý do gì khác.

Mà bởi chúng yếu đuối, không hề có chút uy h**p nào với tôi.

Trên người An Niệm, tôi lại nhìn thấy loại cảm giác tương tự.

Vô hại.

Mong manh.

Có thể khống chế…

Ngày nhận ra mình thích An Niệm, tôi cũng đồng thời phát hiện ra một chuyện vô cùng tồi tệ.

Bình thường cô ấy rất ít khi lơ đãng trong giờ học.

Nhưng chỉ cần Cố Tùng bị gọi đứng lên trả lời câu hỏi, cô ấy sẽ lập tức ngẩng đầu nhìn cậu ấy một cái.

Chắc cô ấy nghĩ rằng chỉ cần đủ nhanh, chỉ cần hòa vào đám đông…

Sẽ không ai phát hiện ra.

4.

Sau này, như tôi mong muốn, bọn họ chia tay.

Nhưng An Niệm lại không dễ tiếp cận như tôi tưởng.

Cô ấy rất cảnh giác.

Người khác chỉ cần tiến gần một bước, cô ấy sẽ lập tức bỏ chạy.

Tôi mất bốn năm mới trở thành bạn bè với cô ấy.

Sau đó lại dùng thêm ba năm nữa, mới trở thành người bạn mà cô ấy tin tưởng.

Ban đầu tôi không hề vội.

Dù sao cũng chẳng có tình địch, cứ chậm rãi bồi đắp tình cảm là được.

Cho đến khi An Nhiên đổ bệnh.

Hơn hai trăm nghìn tệ, vậy mà cô ấy còn ngại vay tôi …

Đầu tiên đi vay người khác.

Cuối cùng mới tìm đến tôi…

Lúc đó tôi mới nhận ra không thể tiếp tục kiểu nước ấm luộc ếch này nữa.

Cho nên sau đó, tôi lừa cô ấy kết hôn.

An Niệm đồng ý.

Tôi từng nghĩ thời gian của chúng tôi còn rất dài, kiểu gì cũng sẽ mưa dầm thấm đất.

Không ngờ…

An Niệm phát hiện ra chuyện tôi thích cô ấy

Chớp mắt, mọi thứ lại quay trở về điểm xuất phát.

5.

Khoảng thời gian An Niệm không chịu gặp tôi, tôi mới phát hiện ra chấp niệm của mình đối với An Niệm đã sâu đến nhường nào.

Từ nhỏ tôi đã chẳng có gì.

Muốn thứ gì cũng phải tự mình tranh giành, cướp đoạt.

Tôi chưa bao giờ quang minh chính đại.

Chỉ cần cuối cùng đạt được mục đích, dùng chút thủ đoạn, mạo hiểm đôi chút thì đã sao?

Xem đi.

Ít nhất An Niệm không rời xa tôi nữa.

Còn nói sẽ ở bên tôi cả đời.

Không phải sao?

Hôm đó tôi thật sự rất vui.

Cho đến tối, Cố Tùng nói với tôi

Cậu ấy về nước rồi.

Tôi dùng hết tâm cơ mới có được An Niệm.

Cũng vì vậy… nên lúc nào cũng lo sợ mất đi.

Dường như trước mặt Cố Tùng, tôi mãi mãi chẳng thể ngẩng đầu lên nổi.

Thậm chí bắt đầu chán ghét cả việc nghe thấy tên cậu ta.

Đặc biệt ngày hôm sau, bác sĩ điều trị chính của An Nhiên nói với tôi:

“Ở Bắc Kinh vừa có một chuyên gia trở về, tên là Cố Tùng. Tình trạng của An Nhiên rất xấu… có lẽ chỉ mình cậu ấy mới có thể cứu được.”

Chán ghét trong tôi lúc ấy đạt đến đỉnh điểm.

“Ch ết thì ch ết thôi.”

“Đỡ phải khiến cô ấy lúc nào cũng nhớ.”

6.

Hôn nhân của tôi và An Niệm kéo dài hai trăm hai mươi chín ngày.

Từ ngày thứ hai trăm ba mươi trở đi, tôi trơ mắt nhìn cô ấy nghĩ đủ mọi cách rời xa tôi.

Lại thêm bảy mươi bảy ngày nữa.

Cuối cùng An Niệm cũng toại nguyện.

Thật ra vẫn còn cơ hội.

Thậm chí ban đầu tôi cũng đã định làm vậy.

Ví dụ như trước tiên dùng chuyện ly hôn để ổn định An Niệm.

Sau đó đưa cô ấy ra nước ngoài.

Nh ốt cô ấy lại.

Như thế cô ấy sẽ không thể rời đi.

Nhưng ngày hôm đó, cô ấy mệt mỏi nói với tôi:

“Lục Phỉ Chi, chúng ta chia tay trong yên bình đi.”

Trong bảy mươi bảy ngày trước đó, mỗi lần gặp tôi, An Niệm đều lạnh nhạt, chống đối, có khi còn phẫn nộ.

Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy thời gian, cô ấy bình tĩnh gọi tên tôi như vậy.

Cho nên tôi đã đồng ý.

“…Được.”

7.

Năm tôi bốn mươi tuổi, Lục Cập quay về Lục gia.

Là tôi gọi nó về.

Khi ấy An Nhiên vừa đỗ đại học, hai đứa cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại ở bên nhau.

Những người khác của nhà họ Lục, bao gồm cả bà nội nó và bố ruột tôi…

Đều đã bị tôi từ lâu đưa vào bệnh viện tâm thần.

Bao năm nay, nhà họ Lục chỉ còn lại tôi và Lục Cập.

Vì thế tôi nói với nó tôi sắp ra nước ngoài định cư, muốn giao toàn bộ Lục gia cho nó.

Lục Cập khựng lại một chút, sau đó lạnh nhạt đáp:

“Không hứng thú.”

Lục Cập đúng là có tư cách để kiêu ngạo như vậy.

Hiện giờ ai ở Bắc Kinh mà chẳng biết

Có hai Lục gia.

Tôi cười, thuận miệng nói:

“Coi như sính lễ cho nhà họ An đi. Thế này còn chê ít nữa sao?”

Lục Cập vẫn không nhận.

Chỉ phẩy tay, xoay người rời đi.

Thôi vậy.

Dù sao nhà họ Lục cũng chỉ còn lại tôi và nó.

Sau khi tôi ch ết, toàn bộ tài sản rồi cũng sẽ thuộc về nó thôi.

Hoàn toàn văn

Chương không tồn tại | Mê Truyện