Xuân Quang Cố Lý - Thảo Mộc Sinh Sinh

Chương 16: Ngoại truyện Cố Tùng.

1

Sau này, An Niệm từng hỏi tôi, rốt cuộc là từ khi nào bắt đầu thích cô ấy.

Thật ra ngay cả bản thân tôi cũng không rõ.

Tôi chỉ nhớ lần đầu tiên gặp cô ấy.

Khi ấy tôi đang bị lãnh đạo nhà trường thay phiên giáo huấn.

Nước miếng của thầy chủ nhiệm suýt phun thẳng lên mặt tôi.

Tôi bình tĩnh lùi về sau một bước.

“Nhà trường là để rèn luyện tinh thần chịu khổ của học sinh! Mới chút khó khăn đã không vượt qua nổi, sau này ra đời gặp sóng gió thì làm sao đây?!”

Tai trái tôi nghe, tai phải trôi đi mất.

Ánh mắt tùy ý quét xuống dưới khán đài.

Rồi bỗng khựng lại ở một nơi nào đó.

Ngoài sân thể dục cách mấy chục mét, có một bóng người mảnh khảnh đang đứng.

Rất kỳ lạ.

Hôm đó sương khá dày, còn lất phất mưa phùn, đáng lẽ không thể nhìn rõ xa như vậy.

Nhưng tôi lại vô thức nhìn rõ dáng vẻ của cô ấy.

Vai cô ấy rất gầy, trên tóc và hàng mi đọng một lớp nước li ti trong suốt, cả người trông mềm mại như phủ một lớp tơ.

Cô ấy nghiêng đầu, tò mò nhìn tôi bị mắng.

Chắc vì xem quá chăm chú, mãi hai phút sau cô ấy mới chậm chạp nhận ra ánh mắt của tôi.

Sau đó cô ấy vừa giả vờ nhìn đông nhìn tây, vừa chậm rì rì dịch về phía tòa nhà dạy học.

“Giờ toàn bộ học sinh đã đi hết rồi! Em nói xem phải làm sao hả?!”

Không.

Vẫn còn một người chưa đi.

Ngốc thật.

Nhưng về sau tôi lại rất lâu không gặp lại cô ấy.

Theo vị trí cô ấy đứng hôm đó, tôi đoán chắc cũng là học sinh lớp mười.

Dù là lần nữa đứng trên bục phát biểu hay đi ngang qua cửa lớp khác, tôi đều vô thức tìm kiếm bóng dáng ấy.

Nhưng kỳ lạ là… mãi vẫn không tìm được.

Tôi tìm cô ấy quá lâu.

Lâu đến mức chính tôi cũng bắt đầu nghi ngờ hôm đó chỉ là ảo giác.

Cho đến học kỳ hai lớp mười, trường phân lớp lại.

Tôi đang gục trên bàn, mơ màng buồn ngủ.

Không ngờ cô ấy cứ thế bước vào mắt tôi.

Rõ ràng khi ấy tôi còn chưa biết tên cô ấy.

Nhưng khoảnh khắc đó lại giống như người thất lạc bấy lâu cuối cùng cũng tìm về được.

Giữa lớp học mới hơn bốn mươi học sinh huyên náo, tôi lại đỏ hoe mắt.

2.

An Niệm lại hỏi tôi, vì sao đột nhiên muốn về nước.

Tôi nghĩ ngợi một lúc.

Chắc là vào ngày hôm đó, Berlin bỗng đổ mưa rào.

Tôi không mang ô, bị xối ướt sũng giữa phố.

Khoảnh khắc ấy tôi bỗng thấy nơi quỷ quái này thật sự không thể ở thêm nổi nữa.

Ngày nào cũng mưa.

Ngày nào cũng mưa.

Mưa đến mức khiến tôi bực bội phát đi ê n.

Vẫn là Bắc Kinh tốt hơn.

Tôi bỗng vô cùng nhớ kiểu thời tiết nắng ấm khô ráo, cùng mưa phùn dịu dàng hơn Berlin gấp mấy chục lần.

Thế là ngay ngày hôm sau tôi nộp đơn từ chức, lên máy bay về nước.

Khi đó tôi cũng không ngờ, hai tháng sau lại gặp An Niệm ở bệnh viện.

Tôi từng diễn tập trong đầu vô số lần cảnh mình gặp lại cô ấy.

Nên bình tĩnh nói “lâu rồi không gặp”, hay giả vờ tiêu sái rời đi.

Ai ngờ đến lúc ngày đó thật sự tới, đầu óc tôi lại trống rỗng, chẳng nhớ nổi cái gì.

Tôi còn không dám thở mạnh.

Sợ cô ấy sẽ bị gió cuốn đi mất.

Sao lại gầy đi nhiều thế…

Vai cô ấy càng lúc càng mỏng, như thể chỉ thêm một hạt cát cũng đủ đè sụp cô ấy.

An Niệm ôm đứa bé quay đầu lại, yếu ớt bất lực đứng đó, trong mắt còn ánh nước.

Khi ấy tôi vội dời mắt, còn không dám nhìn An Niệm thêm lần nào nữa.

3.

Sau này, hôm Lục Cập dọa cô ấy khóc một trận, tôi thật sự rất tức giận.

Chỉ cần nghĩ đến dáng vẻ An Niệm đứng ngoài phòng phẫu thuật, nước mắt đầy mặt, cô độc mờ mịt, bất lực như ngày chúng tôi gặp lại…

Tối đó về nhà, tôi nhịn không được lại đánh thằng nhóc kia một trận.

Lục Cập vừa né vừa trêui tôi được hời còn giả vờ.

Xì.

Chuyện của tôi và An Niệm, cứ từ từ là được rồi, tôi đâu vội.

Nó dọa vợ tôi thành ra như vậy, còn dám nói lý nữa à?

Thằng nhóc ôm mông nghiến răng ken két.

“Được lắm! Có cháu ở đây, chú đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ An nữa!”

Tôi bật cười.

“Tuần này chưa làm xong bài tập thì cấm sang nhà bên cạnh tìm Nhiên Nhiên chơi!”