Trên bếp, nồi canh củ sen, hạt sen và thịt đang sôi ùng ục.
Mùi thơm ngọt thanh của hạt sen hòa cùng hương thịt lan tỏa khắp tiểu viện nhà họ Vệ.
Một bao tải đầy gương sen và củ sen nặng hơn mười cân được mang về nhà, đặt trong bếp.
Đó chính là chỗ dựa giúp cả nhà Nam Ương không đến nỗi chết đói.
Vì vậy, liên tiếp bảy tám ngày nàng không bước chân ra khỏi cửa.
Bốn bao thóc mốc đen cuối cùng cũng có chút giá trị.
Nhà nuôi lợn trong thôn vẫn chịu nhận.
A Mỗ đổi được ba mươi cân thịt lợn.
“Nhà nuôi lợn ấy thật thà lắm.”
“Thấy hai mẹ con chúng ta sống không dễ dàng gì, còn cho thêm mười cân lòng lợn với mấy khúc xương lớn.”
A Mỗ vừa làm việc vừa lải nhải.
“Nhị cô nương vẫn đang tuổi lớn.”
“Phải uống thêm canh thịt mới được.”
“Cao thêm chút nữa thì tốt.”
“Haiz, tiểu nương tử không cần quá cao, nhỏ nhắn xinh xắn cũng khiến người ta yêu thích.”
“Nhưng cao thêm hai tấc nữa vẫn là tốt nhất...”
Nam Ương đứng dưới hành lang, nơi lớp sơn trên cột gỗ đã bong tróc.
Nàng giơ tay ước lượng chiều cao của mình.
Trên cây cột có một vết khắc nhạt.
Đó là dấu mốc được đánh từ cuối năm ngoái khi mới chuyển tới đây.
Nửa năm trôi qua.
Mùa đông qua đi, mùa hè đến.
Cây cối trong sân đâm chồi nảy lộc, hoa nở um tùm.
Dây leo xanh mướt phủ kín cả bức tường.
Chỉ có chiều cao của chủ nhân ngôi nhà là chẳng thay đổi chút nào.
Nam Ương: “...”
Thật ra những năm ở nhà chính tại kinh thành, chẳng ai cắt xén phần ăn của nàng.
Năm sáu tuổi, nàng còn cao gần bằng trưởng tỷ.
So với tam muội thì cao hơn hẳn một đoạn.
Sau này mẫu thân phát điên.
Nàng bị chuyển khỏi viện của mẫu thân.
Chỉ cùng nhũ mẫu sống trong một tiểu viện hẻo lánh.
Bốn bức tường vuông vức nhốt nàng bên trong.
Không có việc thì không ra khỏi sân.
Cả ngày gần như chẳng vận động.
Ăn cũng ít.
Ăn càng ít thì càng lười hoạt động.
Cứ thế năm này qua năm khác...
Đến khi mọi người nhận ra.
Nàng đã trở thành người thấp nhất trong ba tỷ muội nhà họ Vệ.
Ngay cả đường nét khuôn mặt cũng mang vẻ non trẻ.
Đứng cạnh tam muội.
Người ngoài nhìn thoáng qua còn tưởng nàng mới là Tam nương tử nhỏ tuổi nhất nhà họ Vệ.
A Mỗ nhét vào tay nàng một bát canh nóng.
Đứng nhìn nàng uống hết nửa bát cả thịt lẫn nước.
Nam Ương thật sự ăn không nổi nữa.
Nàng ôm bụng căng tròn như sắp vỡ, trốn vào phòng.
A Mỗ vừa thở dài vừa mở hòm thu dọn vải vóc.
Nam Ương được đưa xuống quê dưỡng bệnh.
Nhà chính ở kinh thành vẫn phải chu cấp ăn mặc.
Theo quy củ.
Mỗi mùa xuân hạ thu đông đều phải cấp hai cây vải để may quần áo.
Bây giờ là tháng sáu.
Vải mùa hè đáng lẽ phải là loại tơ lụa thượng hạng.
Ít nhất cũng phải là vải lụa mịn loại tốt.
Thế nhưng...
Nhà chính thật sự quá đáng.
Lại gửi tới hai cây vải cát thô mà ngay cả gia nhân nhà họ Vệ cũng không thèm mặc.
Đinh quản sự còn mặt dày cầm vải lên khoe:
“Vải tốt đấy!”
“Lũ lòng dạ thối nát!”
A Mỗ vừa xếp vải vừa mắng.
“Không biết là mấy bà tử bên cạnh chủ mẫu cố ý cắt xén, hay Đinh quản sự đánh tráo đồ.”
“Cũng có khi là bọn chúng cấu kết với nhau.”
“Một cây lụa đáng giá biết bao nhiêu tiền chứ!”
“Cứ chờ đi!”
“Đợi Nhị cô nương trở về kinh thành.”
“Đích thân bẩm báo với gia chủ.”
“Đến lúc đó từng tên nô tài gian ác một sẽ bị xử lý, cho chúng biết tay!”
Nam Ương nằm nửa người bên cửa sổ.
Nghe vậy liền lên tiếng:
“A Mỗ đừng tức giận vì mấy chuyện nhỏ này nữa.”
“Không đáng đâu.”
“Chỉ là hai cây vải thôi.”
“Phụ thân sẽ không để tâm đâu.”
A Mỗ tức giận:
“Gia chủ không quản thì chủ mẫu cũng không quản sao?”
“Nhị cô nương nhà họ Vệ ngày nào cũng mặc loại vải cát mà ngay cả hạ nhân còn không chịu mặc.”
“Da thịt mịn màng bị ma sát đến đỏ từng mảng.”
“Mất mặt đâu chỉ là Nhị cô nương?”
“Đó là mất mặt cả nhà họ Vệ!”
“Truyền ra ngoài, chẳng lẽ chủ mẫu được vẻ vang lắm sao?”
Chuyện ở kinh thành.
Nam Ương không nhìn thấy.
Cũng không chạm tới được.
Nghĩ thôi cũng lười.
“Quần áo mặc được là được.”
“Có đồ ăn lấp bụng là được.”
“Danh tiếng là của nhà họ Vệ.”
“Chỉ có thân thể là của chính mình.”
“A Mỗ đừng tức giận nữa.”
“Tức giận hại sức khỏe.”
A Mỗ đau lòng đến đỏ cả mắt.
Nam Ương đi tới bên hòm gỗ, lật xem hai cây vải.
“Cả hai cây vải cát này để trong nhà chỉ khiến A Mỗ thêm bực mình.”
“Chi bằng đem đổi ít gạo thóc.”
“Mấy bộ quần áo mang từ kinh thành xuống vẫn còn mặc được.”
“Vá lại một chút là xong.”
A Mỗ ôm hai cây vải cát ra ngoài.
Đổi với hai bà tử canh cổng lấy ít củi gạo dầu muối.
Nam Ương được rảnh rang.
Ngồi trong bếp thất thần.
Chuyện cứu vị công tử bị thương bên kia sông.
Nàng không dám kể cho A Mỗ biết.
Sợ bị cằn nhằn mãi.
Tin đồn về Hoài Dương Hầu tác động quá lớn.
Mãi đến ngày hôm sau nàng mới hậu tri hậu giác nhớ ra.
Vị công tử trẻ tuổi suýt ngã chết bên kia sông.
Sau khi lau sạch máu trên mặt hắn.
Đường nét mày mắt ấy...
Dường như có chút quen thuộc.
Hình như...
Nàng đã từng gặp ở đâu đó rồi.
Không phải Nam Ương cố ý nhớ thương người ta.
Chỉ là nàng thật sự rất ít khi ra ngoài.
Quanh năm suốt tháng, trước mắt nàng lắc qua lắc lại chỉ có vài gương mặt quen thuộc.
Ngày qua ngày, năm này qua năm khác, nhìn đi nhìn lại vẫn là những người đó.
Sáu bảy năm như vậy.
Cho nên thỉnh thoảng gặp một vị công tử trẻ tuổi có dung mạo đặc biệt đoan chính, ngũ quan nổi bật, tự nhiên sẽ để lại ấn tượng sâu hơn một chút.
Nam Ương ngẩn người nhìn nồi canh đang sôi.
Rốt cuộc đã gặp ở đâu?
Vì sao lại thấy quen mắt?
Không thể là ở phủ họ Vệ tại kinh thành.
Gia quy nhà họ Vệ cực kỳ nghiêm khắc.
Từ sau năm mười tuổi, nàng chưa từng gặp qua ngoại nam.
Có lẽ là trong hơn nửa năm sống ở trấn Bình An.
Mấy lần lén ra ngoài kia.
Vô tình chạm mặt mà thôi.
Cũng không biết Hoàng lang trung đã nhân cơ hội đòi bao nhiêu tiền chẩn trị.
Vị công tử bị ngã kia...
Rốt cuộc có cứu sống được hay không?
...
Nam Ương thêm hai muôi nước vào nồi.
Rồi ném những suy nghĩ tản mạn ấy ra sau đầu.
Hai bà tử giữ cửa ép giá rất ác.
Kiếm được món hời lớn nên tâm tình vui vẻ.
Bọn họ tiện thể bán cho A Mỗ chút nhân tình, kéo bà đứng nói chuyện cả buổi, đem hết những tin tức nóng hổi trong trấn kể ra.
Đôi mắt A Mỗ mở lớn đầy kinh hãi.
Vừa đóng cửa lại đã vội vã chạy vào nhà.
“Nhị cô nương!”
“Người nghe tin chưa?”
Vị “sát tinh bên kia sông” mà cả trấn đồn đại suốt mấy ngày nay...
Hoài Dương Hầu.
Đã chính thức dẫn quân tiến vào trấn Bình An.
“Nghe nói là truy bắt sơn phỉ.”
“Dẫn theo rất nhiều binh mã.”
“Bốn phía thị trấn đều dựng hàng rào gỗ chặn đường.”
“Người trong không được ra.”
“Người ngoài không được vào.”
Tối hôm ấy.
Trong lúc dùng cơm.
A Mỗ đầy tâm sự.
Đến cơm cũng ăn không nổi.
“Trấn Bình An chỉ là một thị trấn nhỏ nơi thôn quê.”
“Tổng cộng chưa đến năm trăm hộ dân.”
“Thêm mười mấy nhà hương thân phú hộ nữa thôi.”
“Làm sao chứa nổi sơn phỉ?”
“Có thể vắt được bao nhiêu dầu mỡ?”
“Vì sao phải phong tỏa cả thị trấn?”
A Mỗ run run nói tiếp:
“Ta nghe hai bà tử giữ cửa bảo rằng...”
Đôi môi bà cũng đang run rẩy.
“Thứ đáng để quân lính lục soát trong trấn Bình An...”
“Chỉ có người.”
“Tim của trẻ nhỏ mềm non.”
“Còn có...”
“Thịt của những tiểu nương tử mười mấy tuổi.”
Nam Ương vừa nghe vừa uống canh.
Tin đồn đáng sợ đến đâu đi nữa.
Nếu ngày nào cũng nghe đi nghe lại.
Lặp đi lặp lại cùng một kiểu.
Nghe nhiều rồi cũng thành tê liệt.
Nửa bát canh thịt xuống bụng.
Nàng đã ăn no uống đủ.
Trong bát vẫn còn đầy củ sen.
A Mỗ bản thân chẳng nuốt nổi gì.
Nhưng lại không cho nàng đặt đũa xuống.
Bà gắp thêm hai miếng ba chỉ vuông vức thật lớn bỏ vào bát nàng.
Còn giục nàng ăn hết.
Nam Ương đang nhét đầy hai má.
Miệng phồng lên như sóc con.