Cổ chợt lạnh buốt.
Một thanh đao thép cũng được đặt lên sau gáy Nam Ương.
Dưới ánh bình minh nhàn nhạt, trên chiếc cổ trắng nõn của thiếu nữ lập tức nổi lên một tầng da gà rõ rệt.
Sắc mặt Dương huyện lệnh xanh mét, quát lớn:
— Hôm nay họ Dương ta chắc chắn phải chết, hà tất liên lụy phụ nữ trẻ con! Thôi vậy! Sau khi ta chết, mong Tiêu Hầu giữ lời hứa, thả chủ tớ nhà họ Vệ rời đi! Vệ nhị nương tử, nhặt chủy thủ lên! Ra tay đi!
Nam Ương chậm rãi cúi người nhặt chủy thủ.
Minh tiên sinh đã đến từ sớm, phe phẩy chiếc quạt lá cọ lớn, đứng trong đám người xem náo nhiệt.
Địch tướng quân khoanh tay đứng phía sau đám đông xem náo nhiệt.
Trong khóe mắt Nam Ương xuất hiện một con ngựa đen cao lớn khỏe mạnh.
Nhìn giống tọa kỵ của Hoài Dương Hầu.
Nó đang đứng bên vệ đường phía xa, thong thả cúi đầu gặm cỏ.
Bên cạnh con ngựa đen là một nam nhân rất cao.
Hắn tựa người vào thân cây, hờ hững nắm dây cương.
Bên hông đeo một thanh trường đao.
Khuôn mặt bị bóng cây che khuất, nhìn không rõ.
Nhưng nàng cảm thấy...
Người đó chính là Tiêu Thừa Yến.
—
Vị này cũng đang đứng xem trò vui của nàng sao?
Khóe miệng Nam Ương giật giật.
Nàng lập tức dời mắt đi.
Mới sáng sớm ai muốn nhìn Diêm Vương sống chứ?
Nàng không muốn giết Dương huyện lệnh.
Càng không muốn A Mỗ xảy ra chuyện.
Nàng đi qua đi lại vài bước tại chỗ.
Cuối cùng hạ quyết tâm chui vào đám người.
Vừa đi được hai bước đã bị đám binh sĩ cảnh giác vây lại.
— Đi đâu?
— Ngươi muốn làm gì?!
Lúc này Nam Ương mới nhận ra mình vẫn đang cầm chủy thủ.
Nàng vội vàng ném chủy thủ xuống đất.
Lại đá nó văng ra xa.
— Đừng đứng đây xem nữa. Ta sẽ không giết Dương huyện lệnh đâu. Dẫn ta tới gặp Tiêu Hầu. Ở trấn Bình An có một chuyện, ta muốn đích thân nói với Tiêu Hầu.
Không ai tránh đường.
Địch Vinh bước tới vài bước.
— Chuyện gì muốn gặp chủ thượng? Nói với ta trước đi.
Nam Ương quyết tâm liều một phen:
— Chẳng phải Tiêu Hầu đang lùng tìm các cô nương từ mười lăm đến hai mươi lăm tuổi trong toàn trấn sao? Cứ đưa ta tới gặp ngài ấy đi. Biết đâu... Ta chính là người mà ngài ấy muốn tìm thì sao?
Sau một đêm ngủ ngon, đầu óc tỉnh táo.
Nàng đã suy nghĩ kỹ rồi.
Chuyện xảy ra bên bờ sông ở trấn Bình An...
Nàng định kể nguyên vẹn cho Hoài Dương Hầu.
Nàng không đặt hy vọng sống sót vào đội quân của quận Sơn Dương đang đuổi theo phía sau.
Có chạy thoát được hay không.
Có gặp được Lục thái thú hay không.
Chính nàng từng bị truy đuổi rồi.
Nàng không lạc quan như Dương huyện lệnh.
Chỉ cần nảy sinh ý định bỏ trốn...
Chỉ e sẽ chẳng sống được bao lâu.
Nam Ương đã tính toán xong.
Dùng đoạn duyên cứu người bên bờ nước...
Đổi lấy mạng sống của A Mỗ.
Cho dù đối phương thẹn quá hóa giận.
Giết nàng để trả thù cái tát hôm ấy.
Ít nhất cũng sẽ tha cho A Mỗ chứ?
Dù sao...
Dương huyện lệnh và nàng đều đã đọc bức thư đòi mạng của Lục thái thú.
Chỉ có A Mỗ là không biết chữ.
Nếu trong ba người chỉ có thể sống một người...
Ít nhất hãy để A Mỗ sống.
— Ngươi nói ngươi là vị tiểu nương tử mà chủ thượng đang tìm?!
Địch Vinh trợn tròn mắt.
Hắn thực sự định tách đám người ra để đi bẩm báo.
Nam Ương vội vàng bước theo hai bước.
Nhưng Minh Văn Hoán đã phe phẩy quạt đi ra khỏi đám đông.
Hắn giơ tay ngăn lại, cười nói:
— Không cần đi. Nàng không phải vị tiểu nương tử mà Tiêu Hầu đang tìm.
Nam Ương ngây người:
— Hả?
Minh tiên sinh...
Vì sao ngài lại chắc chắn như vậy chứ?
Hiếm lắm nàng mới quyết tâm một lần.
Không ngờ vừa mở đầu đã bị chặn lại.
Bị chắn phía sau đám người, ánh mắt Nam Ương đầy vẻ ngơ ngác.
Nàng lại ngẩng đầu nhìn về phía gốc cây lớn ở đằng xa.
Con ngựa đen cao lớn vẫn đứng nguyên tại chỗ, ung dung cúi đầu gặm cỏ.
Nhưng chủ nhân của nó đã chẳng còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Nam Ương nhớ lại.
Dường như ngay khoảnh khắc nàng ném chủy thủ đi...
Người đó đã quay lưng rời khỏi.
Nam Ương: ...
Đây lại là diễn biến kiểu gì nữa vậy?
Tối qua, Hoài Dương Hầu cứ đi vòng quanh nàng hết vòng này đến vòng khác.
Lúc ấy nàng ngồi xổm dưới đất, chẳng muốn nhìn hắn.
Hôm nay nàng muốn gặp hắn rồi...
Lại chẳng gặp được người.
Nam Ương chỉ vào chính mình, cố gắng vùng vẫy lần cuối:
— Biết đâu ta thật sự là người mà Tiêu Hầu muốn tìm thì sao? Minh tiên sinh, ngài nhìn ta xem...
Ánh mắt Minh Văn Hoán đầy vẻ thương xót.
Như thể đang nhìn một đứa trẻ ngốc.
— Vệ nhị nương tử xuất thân danh môn, là khuê nữ khuê các. Đương nhiên không thể là vị tiểu nương tử nơi thôn dã mà Tiêu Hầu muốn tìm. Nhị nương tử đang cố kéo dài thời gian thôi đúng không? Không cần đâu, không cần đâu. Không sao rồi. Đừng tìm Tiêu Hầu nữa. Lên xe ngựa trở về kinh thành chẳng phải tốt hơn sao?
Nam Ương: ???
Thái độ của Minh Văn Hoán bỗng nhiên trở nên vô cùng nhiệt tình.
Vừa dỗ dành vừa khen ngợi.
Còn dẫn nàng về phía chiếc xe ngựa bên đường.
— Ây da! Dao sắc kề cổ, lưỡi đao chạm gáy, vậy mà Vệ nhị nương tử vẫn không chịu giết người. Tấm lòng nhân hậu, tốt lắm! Tốt lắm! Nào nào nào. Xe ngựa đã được sửa xong từ tối qua rồi. Lên xe đi, lên xe đi. Chúng ta lập tức đưa Vệ nhị nương tử về kinh.
Nam Ương: "..."
Nam Ương đứng đờ người trước cỗ xe hai ngựa kéo rộng rãi hoa lệ.
Đây chẳng phải xe riêng của Hoài Dương Hầu sao?
Nàng khẽ rùng mình.
Lập tức quay người muốn bỏ đi.
— Không không không! Xe nhỏ của chúng ta chỉ mắc trong mương thôi. Kéo ra vẫn dùng được mà.
Minh tiên sinh vội vàng ngăn người lại.
Đang hết lời khuyên nhủ nàng lên xe.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Tọa kỵ ngựa đen của Hoài Dương Hầu xuất hiện trong tầm mắt Nam Ương.
Trong cơn gió ào tới theo vó ngựa truyền đến một câu nói lạnh nhạt:
— Nói nhảm cái gì. Lên xe.
— ...
Hai tên thân binh lập tức nhét Nam Ương vào trong xe.
A Mỗ và Dương huyện lệnh cũng nhanh chóng bị nhét vào theo.
Ba người ngồi đối diện nhau trong cỗ xe xa hoa.
Nhìn nhau không nói nên lời.
Tuy xe đi rất chậm.
Hầu như chẳng xóc nảy.
So với chiếc xe nhỏ trước đây thậm chí còn được coi là cực kỳ thoải mái...
Nhưng cả ba đều cảm thấy đầu óc choáng váng.
Hô hấp khó khăn.
Giống như đang mắc kẹt trong một giấc mộng hoang đường vô cùng.
Từ lúc chiếc xe nhỏ bị đuổi kịp tối qua.
Từ lúc rơi vào tử cục chắc chắn phải chết.
Đến sáng nay tình thế đột ngột đảo ngược, thoát chết trong gang tấc.
Rồi bây giờ...
Lại ngồi trên chiếc xe hoa lệ của Hoài Dương Hầu.
Thẳng hướng kinh thành mà đi.
Từ đầu đến cuối chẳng ai hiểu nổi nguyên nhân.
Chỉ cảm thấy kinh hồn táng đảm.
Dương huyện lệnh trầm giọng nói:
— Vệ nhị nương tử. Rốt cuộc cô đã làm gì mà khiến Tiêu Hầu thay đổi ý định, tha mạng cho chúng ta?
Nam Ương cũng chẳng biết mình đã làm gì.
Nàng còn chưa gặp được hắn nữa mà.
— Không. Nhất định phải có nguyên nhân. Chắc chắn có liên quan đến câu trả lời của Vệ nhị nương tử lúc sáng.
Dương huyện lệnh thở dài một tiếng.
Đứng dậy, cúi người hành đại lễ.
— Tại hạ Dương Thận Chi. Cái mạng này của Dương mỗ... Là do Vệ nhị nương tử cứu.
Nam Ương vội vàng đứng dậy tránh sang một bên.
— Không không không! Thật sự ta chẳng làm gì cả.
Dương huyện lệnh vẫn kiên quyết cúi lạy:
— Đại ân cứu mạng, Dương mỗ không dám quên!
...
Nghĩ mãi không thông.
Nam Ương quyết định nằm xuống luôn.
Nàng đắp chiếc áo ngoài của A Mỗ lên người.
Tựa vào cửa sổ xe ngủ gật.
Ngay cả một trận mưa rào kèm sấm sét bất chợt kéo tới cũng không thể đánh thức nàng khỏi giấc ngủ.
Tiếng lẩm bẩm của A Mỗ xuyên qua lớp áo truyền vào tai.
Hòa lẫn cùng tiếng mưa rơi lộp độp trên mui xe.
Mơ hồ xa xăm.
Tựa như trong giấc mộng có phủ thêm một lớp màn sương mỏng.
— Chuyến này đúng là chịu đủ khổ sở. Hoài Dương Hầu đúng là một tên điên không hơn không kém. Ai mà biết kẻ điên hành sự thế nào? Liệu hắn có thật sự đưa chúng ta về kinh hay không? Cứ nơm nớp lo sợ mãi. Nếu nhị nương tử sớm xuất giá, không còn ở lại nhà họ Vệ... Thì năm ngoái đã không vì mấy câu cãi vã giữa tỷ muội mà bị đưa tới trấn Bình An. Cũng chẳng phải chịu trận hành hạ này. Nếu mẫu thân ruột của nhị nương tử, Chu phu nhân, vẫn khỏe mạnh không phát điên...Nhị nương tử ở lại nhà họ Vệ, có mẫu thân chống lưng. Chắc chắn cũng là thiên kim được nâng niu chiều chuộng. Phong thái chẳng hề thua kém đại nương tử. Đâu đến nỗi rơi vào cảnh ngộ như bây giờ... Haiz...
Nam Ương khẽ cựa mình dưới lớp áo choàng.
Nửa tỉnh nửa mê nghĩ:
Không đâu.
Cho dù mẫu thân không phát điên...
Thì bà cũng đã sớm thất sủng rồi.
A phụ vốn không phải người có thể yêu chiều một nữ nhân suốt đời.
Những nữ nhân trong hậu viện của ông...
Không ai sống tốt cả.
Ngay cả đích mẫu cũng vậy.
A Mỗ vẫn không ngừng lẩm bẩm.
Chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại chuyển sang họ Lục.
— Quận thủ Sơn Dương cũng họ Lục. Đúng rồi, suýt nữa quên mất. Họ Lục là đại tộc ở quận Sơn Dương.
A Mỗ tiếp tục thao thao bất tuyệt:
— Nhị nương tử. Còn nhớ Lục đại lang quân ngày nhỏ thường đến phủ họ Vệ làm khách không? Con có một vị cô tổ mẫu gả vào nhà họ Lục. Hai người tính ra là biểu huynh muội cách một đời. Tổ quán nhà Lục đại lang quân cũng ở Sơn Dương. Biết đâu còn cùng tông với Lục thái thú ấy chứ. Chớp mắt đã bao nhiêu năm không gặp. Nhị nương tử năm nay mười sáu tuổi rồi. Lục đại lang quân chắc cũng...
A Mỗ tính nhẩm một lúc.
Không quá chắc chắn.
— Hai mươi hai, hai mươi ba tuổi rồi nhỉ?
—Hai mươi hai tuổi.
Nam Ương nhắm mắt đáp:
— Đại biểu huynh nhà họ Lục hơn con sáu tuổi.
— Đúng đúng!
A Mỗ vui vẻ hẳn lên.
— Nhị nương tử còn nhớ là tốt rồi. Trước kia Lục đại lang quân học tập ở kinh thành. Hắn với nhị nương tử thân thiết biết bao? Đó mới gọi là thanh mai trúc mã. Từ khi mười sáu tuổi học thành rời kinh, bao năm nay không gặp lại. Nhị nương tử về kinh nhớ hỏi gia chủ xem người hiện ở đâu...
Khác với sự mong đợi ngầm trong lời A Mỗ.
Phản ứng của Nam Ương rất bình thản.
Nàng trở mình.
Kéo áo choàng xuống thấp hơn một chút.
Chỉ để lộ đôi mắt.
Rồi chậm rãi nói ra sự thật:
— Đại biểu huynh nhà họ Lục từ lâu đã chẳng còn liên quan gì tới con nữa. A Mỗ, để con ngủ tiếp đi.
Nói xong kéo áo choàng lên định trùm kín đầu.
A Mỗ vừa tức vừa sốt ruột.
Trong cơn tức giận còn xen lẫn bất lực.
Nhị nương tử cái gì cũng tốt.
Chỉ có điều gặp chuyện không tranh không giành.
Trong xương cốt thiếu mất một cỗ khí thế liều mạng.
Một cỗ quyết tâm nắm chặt thứ thuộc về mình trong tay.
Lục đại lang quân là người thế nào?
Hắn và nhị nương tử đâu phải biểu huynh biểu muội bình thường.
Khi Chu phu nhân còn quản gia...
Người từng suýt được định làm phu quân của nhị nương tử chính là hắn!
Còn bây giờ thì sao?
Trong hậu viện đã âm thầm lan truyền tin tức.
Nhà họ Lục và nhà họ Vệ quả thật định thân càng thêm thân.
Nhưng người được định hôn với Lục đại lang quân...
Lại là trưởng nữ đích xuất của nhà họ Vệ!
Minh Văn Hoán cưỡi ngựa, trầm ngâm suy nghĩ.
Hắn lấy từ trong ngực ra một bức họa mang từ trấn Bình An.
Mở ra dưới gió xem một lúc.
Rồi thúc ngựa đuổi tới bên cạnh tọa kỵ của Tiêu Thừa Yến ở phía trước đoàn người.
— Có một chuyện vốn dĩ thuộc hạ cho rằng không thể nào. Nhưng nghĩ kỹ lại... Hình như cũng có chút giống. Xin Tiêu Hầu xem thử. Vệ nhị nương tử có khuôn mặt trái xoan, mắt tròn, da trắng, dáng người nhỏ nhắn... Hoàn toàn trùng khớp với miêu tả của các phụ nhân ở trấn Bình An về vị tiểu nương tử ân nhân kia.
Lời tác giả:
Tiêu Thừa Yến: Xe lớn ngồi có thoải mái không?
Nam Ương: Hôm nay Tiêu Hầu cuối cùng cũng chịu làm người rồi sao? 😑
(Trong khi Nam Ương còn tưởng mình vừa thoát chết, thì bên ngoài đoàn xe đã có người bắt đầu nghi ngờ... cô chính là người mà Tiêu Thừa Yến tìm kiếm bấy lâu nay.) 😆