Tiếng chuông điện thoại vừa ngừng, Lâm Quân Dương chưa kịp thở ra thì màn hình lại lóe sáng, báo hiệu một email nặc danh gửi tới. Tiêu đề ngắn gọn: “Bằng chứng vụ bạo lực”. Đính kèm là loạt ảnh được cắt ghép thô thiển cùng đoạn ghi âm đã qua chỉnh sửa, rõ ràng nhằm đẩy anh vào góc chết của dư luận lần nữa.
Trịnh Lan Anh đứng sát bên, ánh mắt sắc bén lướt nhanh trên màn hình. Cô trầm giọng:
– Chúng muốn dập anh ngay lúc này, không để lại đường lui. Nếu tin này bung ra, e rằng không chỉ hợp đồng mà cả thanh danh anh sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Quân Dương nheo mắt, tay lướt qua từng chi tiết, mọi thủ đoạn cũ kỹ hiện lên rõ ràng trong đầu anh. Ở kiếp trước, chính kiểu cạm bẫy này từng khiến anh trắng tay, không phải vì thiếu năng lực, mà do quá tin người và phản ứng quá muộn. Giờ đây, anh sẽ không cho phép mình lặp lại sai lầm.
Anh hạ giọng, dứt khoát:
– Diệp Ngọc Bích đứng sau. Cô ta quá quen chiêu này: dựng chuyện, thao túng truyền thông, không tiếc bôi nhọ bất cứ ai cản đường.
Lan Anh gật đầu, nét mặt căng thẳng:
– Nếu đã nắm chắc bằng chứng, em sẽ cho đội kiểm chứng vào cuộc. Nhưng chỉ phản bác thôi là chưa đủ. Muốn lật ngược thế cờ, anh phải đánh một đòn thật mạnh, khiến cô ta không thể ngóc đầu dậy.
Quân Dương khẽ cười:
– Để cô ta tự chôn mình. Em hãy chuẩn bị cho anh một cuộc họp báo trực tuyến, mời cả các phóng viên kỳ cựu và những blogger uy tín nhất. Anh chỉ cần một lần duy nhất để vạch trần tất cả.
Lan Anh nhìn anh, ánh mắt dần chuyển sang thán phục.
– Nếu công khai mọi thứ, chắc chắn Diệp Ngọc Bích và những kẻ đứng sau sẽ không bỏ qua cho anh. Anh có sẵn sàng không?
– Không còn gì để mất. Đây là cơ hội duy nhất để đứng dậy, không chỉ cho anh, mà còn cho mẹ và Hạ Vy.
***
Trong căn phòng sang trọng ngập ánh đèn vàng, Diệp Ngọc Bích ngồi bắt chéo chân, mái tóc đỏ rực buông xõa, môi nhếch lên đầy kiêu ngạo. Trước mặt cô, màn hình máy tính liên tục hiện lên các bình luận mỉa mai, hashtag #LâmQuânDươngBạoLực leo vùn vụt trên mạng xã hội. Bên cạnh, Vương Gia Hào ngả lưng trên ghế da, ngón tay mập mạp vân vê điếu xì gà.
– Hai tiếng nữa thôi, mọi chuyện sẽ chấm dứt. – Diệp Ngọc Bích nhấp một ngụm rượu, giọng khinh khỉnh. – Hắn bị cắt hợp đồng, tôi sẽ thay vai nam chính mới. Đám fan của hắn cũng tan như bong bóng xà phòng.
Vương Gia Hào liếc xéo:
– Cô chắc không? Đừng quên, Lâm gia vẫn còn quyền lực. Nếu hắn phản đòn, tôi không chịu trách nhiệm đâu.
Diệp Ngọc Bích bật cười:
– Lâm Quân Dương? Chỉ là đứa con bị ruồng bỏ, quanh quẩn bên hai người đàn bà yếu đuối, có thể làm gì? Dư luận là vũ khí của tôi, không ai cứu được hắn.
Bạch Hạo Nhiên ngồi đối diện, mắt dán vào điện thoại, bàn tay gõ phím điệu nghệ:
– Tôi đã soạn sẵn kịch bản cho fandom. Chỉ cần cô gật đầu, scandal tình ái sẽ bung ra. Đến lúc đó, hắn không còn đường sống.
Cả ba cười vang, không hề hay biết kẻ mà họ cho là đã gục ngã, đang âm thầm chuẩn bị cho cú phản đòn quyết định.
***
Phòng họp nhỏ của công ty giải trí chìm trong thứ ánh sáng lạnh lẽo. Quân Dương ngồi đầu bàn, áo sơ mi đen tôn lên gương mặt điển trai lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao. Trịnh Lan Anh tất bật kiểm tra lại các thiết bị, các phóng viên hàng đầu và blogger nổi tiếng đã yên vị trong phòng chat riêng.
Từ Gia Minh xuất hiện, vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng rực. Anh đặt lên bàn xấp tài liệu dày cộp:
– Nếu làm lớn chuyện này, truyền thông sẽ nổ tung. Không chỉ Diệp Ngọc Bích mà cả công ty cũng bị kéo vào. Cậu chắc chứ?
Quân Dương lắc đầu, ánh mắt dứt khoát:
– Nếu không phá bẫy lần này, tôi và gia đình mãi mãi là kẻ bị chà đạp. Họ muốn tôi biến mất, tôi sẽ thành cái gai không thể nhổ được trong mắt họ.
Lan Anh kiểm tra lại đường truyền, giọng trầm:
– Em đã mã hóa toàn bộ dữ liệu. Chỉ cần anh ra hiệu, mọi bằng chứng thật sẽ tung ra, kèm phân tích của chuyên gia. Nhưng phía sau Diệp Ngọc Bích còn Lâm Duy Nhân, Phùng Thanh Đào. Anh sẽ thành mục tiêu số một.
Quân Dương gật đầu, ánh mắt kiên định:
– Đó là điều anh chờ đợi.
Cửa phòng bật mở, Phan Tuấn Kiệt bước vào, mái tóc bạch kim nổi bật. Anh cười ngông:
– Tôi nghe nói ở đây sắp có trò vui? Nếu cần, tôi sẵn sàng đứng về phía cậu.
Quân Dương liếc nhìn, khóe môi nhếch nhẹ:
– Nếu không sợ bị liên lụy, cứ ở lại.
Tuấn Kiệt cười lớn, vỗ vai anh:
– Thế giới này vốn chẳng công bằng. Có người phải tự leo lên từng bậc. Tôi thích đánh cược với số phận. Đi cùng cậu, ít nhất còn có cơ hội lật ngược ván cờ.
Gia Minh khoanh tay nhìn hai người, ánh mắt sâu thẳm:
– Được, các cậu đã quyết thì tôi cũng không lùi. Tôi lo mặt truyền thông nghệ thuật, còn lại giao cho Quân Dương.
Lan Anh nhìn mọi người, giọng chắc nịch:
– Chuẩn bị lên sóng. Cơ hội chỉ có một lần, hoặc bẻ gãy mọi âm mưu, hoặc bị nuốt chửng.
Quân Dương đặt tay lên micro, ánh mắt quét qua từng đồng đội. Quyết tâm sục sôi, mọi nỗi sợ nhường chỗ cho ý chí thép.
***
Buổi livestream bắt đầu, lượt xem tăng vọt theo từng giây. Dòng bình luận cuộn lên: “Lâm Quân Dương sắp khóc lóc à?”, “Chờ xem màn diễn tiếp theo!” Phóng viên, paparazzi chen chúc bên ngoài, ống kính chĩa thẳng vào cánh cửa kính.
Quân Dương ngồi thẳng lưng, giọng trầm tĩnh vang lên:
– Cảm ơn mọi người đã theo dõi buổi họp báo hôm nay. Tôi biết, những ngày qua có rất nhiều hình ảnh, ghi âm bất lợi lan truyền về tôi. Nhưng tôi không trốn tránh, cũng không đổ lỗi. Nếu thực sự có lỗi, tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật và công chúng.
Anh dừng lại, mắt ánh lên tia cương nghị:
– Tôi xin khẳng định: toàn bộ hình ảnh, ghi âm đều là sản phẩm cắt ghép, chỉnh sửa ác ý. Để chứng minh, tôi đã mời chuyên gia kiểm chứng độc lập phân tích từng bằng chứng.
Trên màn hình lớn, từng đoạn ghi âm được phóng to, kỹ thuật viên chỉ rõ các điểm ghép nối, tần số bất thường. Chuyên gia âm thanh xuất hiện, giọng chắc chắn:
– Đây là sản phẩm của phần mềm chỉnh sửa, các đoạn hội thoại bị cắt rời, lồng ghép không tự nhiên. Giọng nữ trong ghi âm cũng không thuộc về bất kỳ ai trong đoàn phim.
Blogger Nguyễn Tinh Hà phát biểu trực tiếp:
– Tôi xác nhận, phần lớn ảnh lan truyền là cắt ghép từ hậu trường phim khác, hoàn toàn không liên quan tới Lâm Quân Dương. Đây là hành vi bịa đặt nhằm bôi nhọ cá nhân.
Dư luận lập tức đổi chiều: “Chuyện gì vậy?”, “Có người cố tình hại anh ấy?”, “Ai mới là kẻ dựng chuyện?” Làn sóng nghi ngờ lan rộng.
Quân Dương tiếp tục, giọng cứng rắn:
– Tôi đã gửi đơn tố cáo lên cơ quan chức năng về hành vi vu khống, làm giả chứng cứ, xúc phạm danh dự cá nhân. Đồng thời, tôi đã cung cấp đầy đủ bằng chứng về người đứng sau những chiêu trò này. Nếu ai cố tình tiếp tay, tôi sẽ theo đuổi vụ việc đến cùng.
Anh nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt xoáy sâu:
– Tôi không còn là “bình hoa” chỉ biết im lặng nhận sai. Từ hôm nay, bất kỳ ai tung tin giả, bịa đặt, đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Phía ngoài, các phóng viên xôn xao, nhiều người kiểm tra lại nguồn tin. Blogger bắt đầu đào lại quá khứ Diệp Ngọc Bích, phát hiện cô từng dùng chiêu trò tương tự để lăng xê tên tuổi. Hashtag #DiệpNgọcBíchLộMặtThật xuất hiện liên tục.
Lan Anh ngồi phía sau, tay ướt mồ hôi, mắt sáng rực:
– Anh làm được rồi, Quân Dương. Cả showbiz phải nhìn anh bằng con mắt khác.
***
Phòng họp của Diệp Ngọc Bích rơi vào im lặng chết chóc. Điện thoại cô liên tục rung lên, tin nhắn đe dọa, chửi rủa, yêu cầu giải thích dày đặc. Vương Gia Hào mặt cắt không còn giọt máu, Bạch Hạo Nhiên luống cuống:
– Sao lại thành ra thế này?
Diệp Ngọc Bích nghiến răng, mắt long sòng sọc:
– Im đi! Không phải mày bảo mọi thứ đều ổn sao? Đồ vô dụng!
Bạch Hạo Nhiên run rẩy:
– Tôi đâu biết hắn lật kèo được… Hắn không còn là “bình hoa” nữa!
Diệp Ngọc Bích đập mạnh tay xuống bàn, son đỏ nhòe ra vệt dữ tợn:
– Để xem mày cười được bao lâu, Lâm Quân Dương. Tao sẽ cho mày biết ai là chủ cuộc chơi này.
Cô rút điện thoại, gọi cho Lâm Duy Nhân. Đầu dây bên kia, giọng lạnh lẽo:
– Cô xử lý không xong thì tự gánh. Đừng kéo tôi vào. Nếu còn muốn sống sót trong giới này, tự thu dọn hậu quả đi.
Diệp Ngọc Bích chết sững, bàn tay run rẩy. Cô nhận ra mình đã đánh giá sai đối thủ.
***
Họp báo kết thúc, Quân Dương bước ra hành lang. Ánh đèn flash lóe lên liên tục, phóng viên chen lấn, micro chĩa sát mặt anh.
– Anh Lâm, vì sao lại chọn thời điểm này lên tiếng?
– Anh không sợ bị trả thù sao?
– Anh sẽ kiện tụng tiếp chứ?Quân Dương dừng lại, ánh mắt sắc lạnh:
– Tôi không ngại đối đầu bất kỳ ai. Điều tôi quan tâm duy nhất là bảo vệ người thân và danh dự. Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi mọi sự thật được phơi bày.
Một phóng viên trẻ chen lên, mắt sáng rực:
– Anh có nghĩ mình sẽ là hình mẫu mới cho giới trẻ – dám đứng lên chống lại bất công?
Anh nhìn cô, nở nụ cười nhạt:
– Tôi không muốn làm hình mẫu. Tôi chỉ muốn sống đúng với bản thân, bảo vệ người mình yêu thương. Nếu điều đó truyền cảm hứng cho ai đó, tôi sẵn sàng nhận lấy trách nhiệm.
Trịnh Lan Anh đứng phía sau, mắt long lanh, lòng trào dâng tự hào. Từ Gia Minh gật đầu, Phan Tuấn Kiệt nắm chặt điện thoại, gửi đi một dòng tweet: “Lâm Quân Dương – người thật, việc thật, không sợ scandal!”
***
Mạng xã hội bùng nổ. Các bài viết bóc trần thủ đoạn của Diệp Ngọc Bích được chia sẻ chóng mặt. Fanpage của cô ta ngập bình luận phẫn nộ, các nhãn hàng gỡ quảng cáo, hợp đồng đóng băng hàng loạt.
Hình tượng “bình hoa” của Quân Dương bị xóa bỏ chỉ sau một đêm. Các bài phân tích về diễn xuất của anh trong buổi thử vai cùng Từ Gia Minh lan truyền khắp nơi. Cộng đồng mạng bất ngờ trước sự lột xác, nhiều người từng chê bai quay sang ủng hộ, gọi anh là “lão đại mới nổi”.
Trong nhóm chat kín, Phùng Thanh Đào lạnh lùng nhắn cho Lâm Duy Nhân:
– Hắn không còn là thằng ngốc ngày xưa nữa. Nếu muốn diệt trừ, phải ra tay dứt khoát, không để lại dấu vết.
Lâm Duy Nhân đáp lại bằng một biểu tượng cười lạnh:
– Để tôi lo. Chỉ cần hắn còn vướng víu mẹ và em gái, chúng ta còn cơ hội. Đừng quên, Người Mang Ký Ức không được phép tồn tại.
***
Tối muộn, Quân Dương về đến căn hộ nhỏ. Lâm Hạ Vy ngồi trong phòng khách, mắt to tròn ánh lên lo lắng lẫn tự hào. Cô bé run run cầm tay anh:
– Anh… mọi chuyện ổn thật chứ? Em sợ họ sẽ làm hại anh…
Quân Dương dịu giọng, vuốt tóc em gái:
– Anh không sao đâu, Hạ Vy. Từ giờ, sẽ không ai bắt nạt em nữa.
Hạ Vy cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ:
– Em muốn học vẽ, thi vào trường nghệ thuật. Nhưng em sợ làm mẹ lo…
Anh nắm chặt tay em, mắt dịu dàng:
– Cứ làm điều em thích. Anh sẽ lo cho em, cho mẹ. Kể cả phải đối đầu cả thế giới.
Cửa mở, Trần Diễm bước vào, nét mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt dịu dàng. Bà ngồi xuống cạnh hai con, lặng lẽ siết tay Quân Dương:
– Con đã lớn thật rồi, Quân Dương. Mẹ tin con sẽ làm nên điều kỳ diệu.
Anh nhìn mẹ, lòng dâng cảm xúc. Giữa sóng gió, gia đình là nơi duy nhất anh muốn bảo vệ đến cùng.
***
Bên ngoài, đêm thành phố rực ánh đèn. Trịnh Lan Anh trở về phòng làm việc, màn hình máy tính ngập tin tức về Quân Dương. Điện thoại reo, đầu dây là giọng nam trầm ấm:
– Lan Anh, em ổn chứ? Nghe nói em đang bị đe dọa.
Cô mỉm cười nhẹ:
– Em không sao. Chưa bao giờ em thấy mình mạnh mẽ như hôm nay.
– Em sẽ còn phải mạnh mẽ hơn nữa. Họ sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.
Cô thở dài, ánh mắt kiên định:
– Em không sợ. Chỉ cần bên cạnh anh ấy, em tin mình sẽ vượt qua.
***
Ở một góc khác thành phố, Lê Quốc Khánh – luật sư kỳ cựu – lặng lẽ xem lại toàn bộ buổi họp báo. Ông trầm ngâm, ánh mắt sắc sảo:
– Cậu bé này… đã thay đổi rồi. Lâm gia sẽ không còn yên ổn nữa.
Ông nhấc máy, gọi cho một đồng nghiệp:
– Chuẩn bị cho tôi hồ sơ các vụ kiện tụng showbiz. Tôi muốn tự mình vào cuộc lần này.
***
Rạng sáng, Quân Dương tỉnh dậy vì tiếng thông báo dồn dập trên điện thoại. Hàng trăm tin nhắn chúc mừng, lời mời hợp tác từ hãng phim, nhãn hàng lớn. Nổi bật giữa chúng, một tin nhắn ẩn danh: “Đừng tưởng thắng một trận là an toàn. Ván cờ mới chỉ bắt đầu. Hãy coi chừng người thân của cậu.”
Anh siết chặt điện thoại, mắt lạnh lùng. Anh biết, thắng lợi hôm nay chỉ là khởi đầu cho cuộc chiến dài hơi và tàn khốc hơn.
***
Sáng hôm sau, trên đường đến phim trường, Quân Dương nhận cuộc gọi từ Gia Minh:
– Tôi vừa nhận thông tin Phùng Thanh Đào dọa rút vốn khỏi dự án nếu anh không rút lui. Cô ta không muốn dính dáng đến ai từng vướng scandal.
Quân Dương trầm ngâm:
– Nếu cô ta sợ, cứ để cô ta đi. Chúng ta sẽ tìm nguồn đầu tư khác. Tôi không cần ai chỉ biết lợi dụng truyền thông để thao túng nghệ sĩ.
Gia Minh bật cười:
– Khí chất lão đại thật đấy! Nhưng cẩn thận, cô ta không dễ buông tha đâu.
Anh đáp bình thản:
– Tôi đã quen bị săn đuổi. Nếu cô ta muốn chơi, tôi sẽ tiếp.
Cúp máy, anh ngẩng lên nhìn bầu trời trong xanh, lòng nổi sóng. Anh biết phía sau ánh đèn sân khấu là những ván cờ chưa hồi kết. Lâm Duy Nhân, Diệp Ngọc Bích, Phùng Thanh Đào, Vương Gia Hào – từng cái tên là một ngọn sóng chờ nhấn chìm anh lần nữa.
***
Buổi thử vai chính thức của “Lửa Đen” bắt đầu. Phòng casting chật kín người, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Quân Dương. Anh bước vào, dáng đi bình thản, ánh mắt lạnh lùng làm không khí trong phòng như đặc quánh lại.
Từ Gia Minh ngồi ghế đạo diễn, ra hiệu:
– Quân Dương, diễn thử phân đoạn đối đầu nhân vật phản diện. Cho tôi thấy nội lực thật sự.
Anh đứng giữa sân khấu, vai hơi gồng, ánh mắt dồn nén hai kiếp người. Lời thoại vang lên, trầm lắng, từng chữ như vạch toang nỗi đau và oán hận:
– Có những thứ không thể tha thứ, dù là máu mủ ruột thịt. Nếu anh chọn phản bội, tôi sẽ tự mình kết thúc tất cả, dù phải trả giá bằng cả cuộc đời.
Không gian lặng đi. Từ Gia Minh siết tay, ánh mắt lóe sáng. Các giám khảo thì thầm:
– Không ngờ… Một “bình hoa” mà diễn xuất như thế…
Lan Anh mỉm cười, trong lòng dâng trào cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Người trước mặt cô không còn là cậu bạn năm xưa, mà là người đàn ông đã sẵn sàng đối đầu cả thế giới.
Phan Tuấn Kiệt ngoài hành lang nhắn cho Quân Dương: “Nếu có chiến tranh, tôi sẽ là người đầu tiên xông lên cùng cậu.”
***
Kết thúc buổi thử vai, Quân Dương vừa ra khỏi phòng thì bị chặn lại bởi một người lạ mặt. Gã đàn ông mặc vest đen, ánh mắt lạnh tanh, đưa cho anh một phong thư.
– Đây là lời cảnh cáo từ Lâm Duy Nhân. Nếu còn dám chống lại gia tộc, hậu quả sẽ không lường trước được.
Quân Dương cầm phong thư, không mảy may sợ hãi. Anh mở ra, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng: “Người Mang Ký Ức – Săn lùng bắt đầu từ hôm nay.”
Anh nhếch môi, xé nát tờ giấy trước mặt gã đàn ông:
– Về nói với chủ nhân các người: Tôi đã chết một lần rồi, chẳng còn gì để mất.
Gã đàn ông trừng mắt, rồi lặng lẽ rút vào bóng tối.
***
Trên mạng, hashtag #LâmQuânDươngTáiXuất, #BẻGãyÂmMưu, #LãoĐạiShowbiz bùng nổ dữ dội. Hình ảnh anh lạnh lùng, mạnh mẽ trở thành biểu tượng cho làn sóng nghệ sĩ trẻ dám đứng lên chống lại bất công. Các bài báo phân tích sâu về cú lội ngược dòng của anh, về sự thật phía sau các scandal showbiz, khiến dư luận dậy sóng.
Trong một quán cà phê nhỏ, Nguyễn Tinh Hà gõ bài: “Có những người sinh ra để bị chà đạp, cũng có người sinh ra để thay đổi luật chơi. Lâm Quân Dương chứng minh: không ai có quyền quyết định số phận của bạn, ngoài chính bạn.”
***
Đêm xuống, Quân Dương ngồi một mình bên cửa sổ, ánh đèn thành phố phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm. Tin nhắn ẩn danh không ngừng xuất hiện, từng lời đe dọa, từng bí mật cũ bị xới lên. Nhưng anh không còn sợ hãi.
Anh biết phía trước là ván cờ lớn hơn, nơi mạng sống, danh dự, thậm chí cả ký ức đều là quân cờ trong tay kẻ mạnh. Nhưng lần này, anh đã sẵn sàng đối mặt.
Bên ngoài, tiếng còi xe vọng lại, thành phố không ngủ. Trong bóng tối, những thế lực ngầm bắt đầu chuyển động. Bóng quá khứ chưa buông tha, nhưng ánh sáng hy vọng cũng chưa bao giờ tắt.
Một tin nhắn mới hiện lên: “Trận chiến tiếp theo sẽ không còn khoan nhượng. Hãy chuẩn bị đi, Lâm Quân Dương.”
Anh mỉm cười, ánh mắt lạnh mà kiên cường. Cuộc chiến thực sự, vừa mới khởi đầu.