Vượt Thời Không: Lão Đại Showbiz

Chương 1: Trở Lại Thời Điểm Định Mệnh

Sau

Tiếng bước chân dồn dập vọng lại từ hành lang vắng, hòa cùng nhịp giày cao gót gõ từng hồi lạnh lẽo trên nền đá hoa. Trong căn phòng họp rộng lớn, ánh đèn trắng hắt xuống những gương mặt nghiêm nghị, không khí đặc quánh mùi giấy tờ mới in và nước hoa xa xỉ. Lâm Quân Dương khẽ mở mắt, đầu óc mơ hồ như vừa tỉnh dậy sau một cơn mê dài. Trái tim anh đập mạnh, nhịp đập vừa quen vừa lạ. Khi tầm mắt dần rõ ràng, anh nhận ra mình không còn ở căn hộ cao cấp cô độc, cũng không phải trên giường bệnh lạnh lẽo như trong ký ức cuối cùng của kiếp trước. Trước mặt anh là một chiếc bàn dài, tập hợp đồng đặt ngay ngắn, cây bút bạc mở nắp, trang bìa đề rõ “Hợp đồng chấm dứt hợp tác” và tên anh – Lâm Quân Dương.

Một luồng ký ức dữ dội tràn về, cắt ngang mọi nghi hoặc: tám năm trước, chính tại nơi này, anh đã bị ép ký hợp đồng, bị đẩy vào vũng bùn scandal, để rồi mọi thứ trong đời sụp đổ như lâu đài cát. Sự tủi nhục, bất lực, nỗi đau bị phản bội, và cuối cùng là cái chết oan khuất vẫn còn in hằn như vết dao trên tâm trí. Nhưng lần này, anh đã không còn là “bình hoa” ngơ ngác, mặc người khác dắt mũi. Anh là Lâm Quân Dương của hai kiếp người: từng là tổng tài hào môn, là ngôi sao đình đám, là kẻ từng bước trên đỉnh cao quyền lực rồi rơi xuống vực sâu phản trắc. Cảm giác sức trẻ căng tràn trong thân xác hai mươi tuổi khiến anh siết nhẹ nắm tay, đầu óc tỉnh táo đến lạ kỳ. Trái tim anh rực lên ngọn lửa quyết tâm không cho phép bản thân lặp lại bi kịch cũ.

Đối diện anh, Trịnh Lan Anh ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định đến mức các khớp ngón tay trắng bệch vì siết chặt mép bàn. Gương mặt cô toát lên vẻ dịu dàng, nhưng bên trong là ý chí không dễ gì khuất phục. Không xa, ba người đàn ông mặc vest tối, nét mặt lạnh tanh, ánh mắt giám sát như thể chỉ chờ đợi anh gục ngã.

Trưởng phòng pháp chế mở lời, giọng đều đều như đọc lại kịch bản:

– Quân Dương, công ty đã cân nhắc rất kỹ. Cậu vướng vào scandal, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh tập thể. Đây là điều khoản chấm dứt hợp tác, chỉ cần cậu ký là xong. Công ty sẽ chi trả khoản bồi thường theo hợp đồng.

Trịnh Lan Anh lên tiếng, giọng run nhưng kiên quyết:

– Tôi phản đối. Scandal vẫn chưa có kết luận chính thức. Đẩy nghệ sĩ vào chân tường lúc này là quá vội vàng.

Một người đàn ông khác, trợ lý của CEO Vương Gia Hào, cười nhạt:

– Quản lý Trịnh, hợp đồng này là tối ưu cho cả hai bên. Nếu kéo dài, truyền thông càng đào sâu, e rằng cậu ấy còn thiệt hại nhiều hơn.

Quân Dương lặng lẽ quan sát. Anh nhớ rõ ánh mắt này, ngữ điệu này – tám năm trước, chính những người này đã đẩy anh xuống đáy vực. Kiếp trước, anh đã cúi đầu chịu nhục, ký vào bản án hủy diệt sự nghiệp mà không kịp phản kháng. Lần này, anh không cho phép mình lặp lại sai lầm ấy. Anh nhìn Trịnh Lan Anh – cô gái từng liều mình bảo vệ anh khỏi sóng gió, bị coi là ngốc nghếch, thiếu thực tế. Nhưng ánh mắt cô lúc này, giữa áp lực ngàn cân, vẫn rực lên quyết tâm bất chấp tất cả vì người mình tin tưởng.

Anh trầm giọng, bình tĩnh đến lạnh lùng:

– Tôi muốn nghe lý do. Nếu công ty thực sự vì lợi ích chung, hãy cho tôi bằng chứng về scandal mà tôi bị cáo buộc. Nếu không, tôi sẽ không ký.

Trưởng phòng pháp chế nhíu mày, cố giữ vẻ uy quyền:

– Quân Dương, đây không phải lần đầu cậu gây rắc rối. Cậu đánh nghệ sĩ khác, bị paparazzi chụp hình, truyền thông đã đưa tin. Công ty không còn lý do gì để bảo vệ cậu nữa.

Anh đáp gọn:

– Tôi chưa từng ra tay với ai, cũng không nhận bất kỳ cáo trạng nào. Nếu muốn chấm dứt hợp tác, tôi yêu cầu minh bạch. Đưa ra bằng chứng, hoặc đưa ra tòa.

Không khí trong phòng đặc quánh, một thoáng ngỡ ngàng lướt qua mặt ba người đàn ông. Bọn họ không ngờ “bình hoa” bị ghét bỏ của hào môn lại dám phản kháng. Trong đáy mắt Trịnh Lan Anh ánh lên tia hy vọng, cô khẽ thì thầm:

– Anh… chắc chứ? Nếu làm lớn, họ sẽ chơi bẩn…

Anh quay sang cô, ánh mắt lạnh lẽo nhưng dịu dàng hiếm hoi:

– Em yên tâm. Từ giờ, anh sẽ không để ai chà đạp lên danh dự của mình nữa.

Bên ngoài, điện thoại vang lên dồn dập. Một nhân viên vội bước vào, ghé tai trưởng phòng pháp chế thì thầm điều gì đó. Sắc mặt ông ta thay đổi, lộ rõ vẻ sốt ruột. Rõ ràng Vương Gia Hào đã gọi điện thúc ép, yêu cầu đẩy nhanh việc ký hợp đồng, đồng thời ra lệnh: “Nếu Lâm Quân Dương không ký, tung ngay loạt ảnh dàn dựng lên mạng.”

Quân Dương thầm cười lạnh. Đám người này, thủ đoạn quá tầm thường. Kiếp trước, anh đã chứng kiến những màn thao túng truyền thông còn đen tối gấp bội. Những bức ảnh giả mạo kia, nếu lan truyền, sẽ khiến anh thân bại danh liệt. Nhưng lần này, anh không còn là con cờ bị động nữa.

Anh ngẩng đầu, giọng dứt khoát:

– Nếu các vị vẫn muốn ép tôi ký, hãy chuẩn bị đối mặt với vụ kiện kéo dài và sự chú ý của truyền thông về cách công ty đối xử với nghệ sĩ trẻ. Tôi có bản ghi âm toàn bộ buổi làm việc hôm nay, và sẽ công khai nếu cần thiết.

Trưởng phòng pháp chế tái mặt, trợ lý CEO cũng chột dạ. Không ai ngờ Lâm Quân Dương có thể lật ngược thế cờ. Trịnh Lan Anh nhìn anh, môi khẽ cong lên. Lần đầu tiên, cô cảm nhận rõ rệt khí chất lão luyện, tự tin tuyệt đối của anh – không còn là cậu nghệ sĩ non nớt, mà là một người đàn ông thật sự.

– Anh nói thật chứ? – Cô thì thào, ánh mắt lấp lánh.

– Thật. – Anh gật đầu, giọng trầm ấm. – Từ hôm nay, mọi chuyện sẽ khác.

Không khí phòng họp như đóng băng. Quân Dương cảm nhận dòng máu nóng dâng trào trong lồng ngực, cảm giác làm chủ vận mệnh khiến anh tỉnh táo, đầu óc sáng suốt hơn bao giờ hết.

Cửa phòng bật mở, một bóng người xuất hiện. Phan Tuấn Kiệt – minh tinh nổi tiếng, đối thủ kiếp trước của anh, bước vào với mái tóc bạch kim rực rỡ, nụ cười nửa miệng:

– Ồ, không khí căng thẳng thế này chắc có màn chia tay đặc biệt nhỉ?

Trịnh Lan Anh thoáng cảnh giác, nhưng Quân Dương chỉ mỉm cười:

– Tuấn Kiệt, cậu cũng đến góp vui à?

– Tôi chỉ đi ngang qua thôi. – Tuấn Kiệt nhún vai, ánh mắt sắc sảo. – Nhưng có vẻ các vị đang gặp rắc rối lớn.

Không ai lên tiếng. Trưởng phòng pháp chế nhìn Tuấn Kiệt, rồi vội vã đổi chủ đề, lấy lý do “cần thêm thời gian cân nhắc” để tạm hoãn buổi họp. Họ không muốn scandal nội bộ rò rỉ ra ngoài, càng không muốn đối đầu trực diện với hai nghệ sĩ trẻ đang được chú ý.

Trịnh Lan Anh nhanh chóng thu dọn giấy tờ, kéo Quân Dương ra ngoài hành lang. Vừa rời khỏi phòng họp, cô thở phào, lưng tựa vào tường:

– Anh làm tôi sợ muốn chết! Nếu họ tung ảnh thật…

– Ảnh đó là giả. – Anh ngắt lời, ánh mắt bình thản. – Họ đã dàn dựng. Anh biết rõ từng chi tiết. Em cứ yên tâm, anh sẽ tự mình xử lý.

Cô nhìn anh, ánh mắt đầy hoài nghi lẫn xúc động. Trong tâm trí cô, Quân Dương vẫn là chàng trai hiền lành, hay nhẫn nhịn. Nhưng hôm nay, trước mặt cô là một Lâm Quân Dương hoàn toàn khác – lạnh lùng, tỉnh táo, mạnh mẽ đến mức khiến người ta không thể không tin tưởng.

– Anh… có chắc không? – Cô hỏi nhỏ.

– Từ hôm nay, em chỉ cần tin anh. – Anh đáp, ánh mắt dịu lại. – Em đã vì anh mà chịu không ít áp lực rồi. Để anh bảo vệ em.

Cô mím môi, đôi mắt ánh lên tia cảm động. Đúng lúc ấy, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: “Nếu không muốn scandal nổ ra, bảo Lâm Quân Dương ký hợp đồng ngay. Đếm ngược 10 phút.”

Cô đưa điện thoại cho anh xem, bàn tay run rẩy:

– Họ… sẽ không buông tha anh đâu.

Anh lướt qua tin nhắn, ánh mắt sắc lạnh:

– Trò trẻ con. Để anh cho họ biết thế nào là chơi với lửa.

Anh mở điện thoại, lướt nhanh các trang mạng xã hội. Đúng như dự đoán, những bức ảnh dàn dựng vừa được tung lên một diễn đàn nhỏ, tài khoản ẩn danh đăng tải. Anh nhớ rõ kiếp trước, scandal này nổ ra đúng lúc anh rời khỏi công ty, khiến mọi cánh cửa đều đóng sập. Nhưng lần này, anh đã chuẩn bị sẵn sàng.

Anh quay sang Trịnh Lan Anh, ánh mắt sáng lên:

– Em giúp anh một việc. Liên hệ Từ Gia Minh – đạo diễn trẻ đang tuyển nam chính cho dự án mới. Nói anh muốn thử vai ngay hôm nay.Cô tròn mắt:

– Nhưng… tình hình của anh…

– Chính vì thế, anh phải xuất hiện trước công chúng càng sớm càng tốt. Nếu họ muốn bôi nhọ anh, anh sẽ dùng chính sân khấu để đáp trả.

Trịnh Lan Anh gật đầu, lấy điện thoại gọi đi. Trong lúc đó, Quân Dương dùng kỹ năng marketing từng làm mưa làm gió ở kiếp trước, lập tức đăng một dòng trạng thái trên trang cá nhân, kèm ảnh chụp cùng em gái Lâm Hạ Vy: “Gia đình là nơi duy nhất không thể phản bội. Cảm ơn những người luôn tin tưởng và yêu thương tôi.”

Dòng trạng thái lan truyền nhanh chóng. Những người hâm mộ trung thành, dẫn đầu là Nguyễn Tinh Hà, nhanh chóng lập nhóm bảo vệ thần tượng, kêu gọi cộng đồng kiểm chứng thông tin trước khi tin vào tin đồn. Các hashtag “Bảo vệ Lâm Quân Dương”, “Nói không với tin giả” bắt đầu leo top trending, dư luận bắt đầu đảo chiều. Nhiều người đặt câu hỏi về nguồn gốc các bức ảnh, nghi ngờ tính xác thực. Không khí mạng xã hội chuyển hướng, tạo ra thế cân bằng mới.

Điện thoại Trịnh Lan Anh vang lên. Đầu dây bên kia, Từ Gia Minh nói nhanh:

– Tôi nghe nói cậu Lâm muốn thử vai? Được, đến trường quay ngay đi. Tôi không quan tâm scandal, chỉ cần thực lực. Nhanh lên, tôi đang thiếu nam chính!

Quân Dương gật đầu với Lan Anh, ánh mắt ánh lên quyết tâm:

– Đi thôi. Để xem lần này ai cản nổi anh.

Hai người rời khỏi tòa nhà công ty, chen qua đám phóng viên lấp ló ngoài cổng. Ánh nắng chói chang tràn ngập con phố, tiếng còi xe, tiếng người xì xào hòa thành sóng ngầm bên dưới bề mặt yên bình. Trên đường, Trịnh Lan Anh không ngừng liếc nhìn anh, dường như vẫn chưa tin nổi sự thay đổi quá lớn của Quân Dương.

– Anh thật sự… đã thay đổi rồi… – Cô lẩm bẩm.

– Chỉ là anh đã sống đủ lâu để hiểu, không ai cứu mình ngoài chính bản thân. – Anh đáp, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Đến trường quay, không khí náo nhiệt hẳn lên. Đám nhân viên kỹ thuật chạy đôn đáo, Từ Gia Minh đứng giữa sân, tay cầm kịch bản, ánh mắt rực sáng. Thấy Quân Dương xuất hiện, anh tiến lại, cười lớn:

– Cậu tới nhanh thật. Tôi thích người dám đối mặt với dư luận.

Quân Dương bắt tay anh, trong khoảnh khắc, một ký ức mơ hồ vụt qua – hình bóng của một kẻ thù cũ, nay có thể trở thành đồng minh. Từ Gia Minh ném kịch bản lên bàn:

– Vai nam chính, cảnh quay thử là đối đầu với cha – gia chủ hào môn. Tôi muốn thấy phẫn nộ, uất hận, nhưng vẫn kiểm soát được cảm xúc. Làm được chứ?

Quân Dương gật đầu, nhận kịch bản, mắt lướt qua trang giấy. Từng câu chữ dường như đã ăn sâu vào máu, mọi động tác, ánh mắt đều nằm trong tầm kiểm soát. Anh bước lên sân khấu giả lập, ánh đèn chiếu rọi, cả trường quay nín lặng theo dõi.

Anh đứng thẳng, vai hơi run, ánh mắt lạnh băng, giọng nói trầm khàn:

– Ông muốn tôi khuất phục? Muốn tôi cúi đầu vì điều tôi không làm? Ông nhầm rồi. Từ giờ, tôi sẽ không để ai quyết định số phận mình nữa. Kể cả ông!

Âm thanh dứt khoát vang lên, không gian như đông cứng. Đám trợ lý ngỡ ngàng, Từ Gia Minh siết chặt kịch bản, ánh mắt sáng rực, miệng lẩm bẩm: “Chính là cảm xúc này!”

Trịnh Lan Anh đứng ngoài, bàn tay run rẩy, mắt ngấn nước. Cô chưa từng thấy Quân Dương diễn xuất như thế – không còn chút gì của “bình hoa” vô hồn, mà là một con người sống động, nội lực tràn đầy.

Sau cảnh quay thử, Từ Gia Minh kéo anh ra một góc, giọng trầm xuống:

– Cậu có biết mình vừa làm gì không? Nếu tôi chọn cậu, dự án này sẽ thành bom tấn, nhưng cũng sẽ kéo theo đủ loại rắc rối. Cậu chịu được không?

– Tôi không còn gì để mất. – Anh đáp, ánh mắt kiên định. – Chỉ có một con đường: bước tới, hoặc biến mất khỏi thế giới này.

Từ Gia Minh bật cười lớn, vỗ vai anh:

– Được! Từ hôm nay, cậu là nam chính của tôi!

Cùng lúc, điện thoại Trịnh Lan Anh reo lên. Đầu dây bên kia là mẹ anh – Trần Diễm. Giọng bà run rẩy:

– Quân Dương, con có sao không? Mẹ nghe nói con bị công ty đuổi, lại bị tung ảnh xấu trên mạng…

Anh dịu giọng:

– Con không sao đâu mẹ. Con sẽ tự mình đứng dậy, lần này nhất định không để ai làm hại mẹ và Hạ Vy nữa.

Ở đầu dây, bà Diễm im lặng một hồi lâu rồi nghẹn ngào:

– Mẹ tin con. Dù có chuyện gì, mẹ cũng không rời bỏ các con.

Anh siết chặt điện thoại, lòng nhói lên. Gia đình – đó là điều anh khao khát nhất, là chỗ dựa duy nhất giữa vòng xoáy quyền lực và thù hận.

Cúp máy, anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Nắng chiều vàng rực vắt ngang những tòa nhà cao tầng, nơi danh vọng và quyền lực giăng bẫy mọi kẻ yếu đuối. Nhưng lần này, anh đã không còn là con mồi.

Trịnh Lan Anh tiến lại gần, thì thầm:

– Anh thật sự muốn đối đầu với cả gia tộc sao? Lâm Duy Nhân sẽ không để yên đâu…

Anh cười nhạt, ánh mắt sắc như thép:

– Đó là lý do anh phải mạnh lên. Nếu không, mẹ và Hạ Vy mãi mãi là kẻ bị chà đạp. Còn em… anh không muốn em bị cuốn vào vòng xoáy này.

Cô lắc đầu:

– Em đã tự chọn con đường này. Từ giờ, em sẽ đi cùng anh.

Ánh mắt hai người giao nhau, không cần thêm lời nào. Cảm giác đồng đội, tri kỷ, cùng chung một chiến tuyến lớn dần trong họ.

Ngay lúc ấy, điện thoại anh rung lên. Một tin nhắn ẩn danh: “Muốn sống yên ổn, hãy biết điều. Đừng quên, bí mật của Người Mang Ký Ức không bao giờ được để lộ. Nếu không, hậu quả sẽ vượt ngoài sức tưởng tượng của cậu.”

Anh nheo mắt, sống lưng lạnh buốt. Kẻ đứng sau đã bắt đầu đánh hơi được điều bất thường. Vòng vây đang siết chặt, không chỉ từ showbiz mà còn từ thế lực ngầm săn lùng “Người Mang Ký Ức”.

Lâm Quân Dương siết chặt điện thoại, ánh mắt không chút sợ hãi. Trong đầu anh, các nước cờ đã xếp lại, từng bước, từng bước một. Trận chiến vừa khởi động, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

Ngoài kia, ánh đèn sân khấu rực sáng, tiếng ồn ào của truyền thông vang vọng như sóng ngầm. Anh biết, lần này, chính mình sẽ viết lại luật chơi.

Nhưng liệu quá khứ có buông tha, hay một vòng xoáy mới lại mở ra?

Tiếng điện thoại reo vang, báo hiệu biến cố mới đang đến gần. Lâm Quân Dương ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm, sẵn sàng cho trận chiến không khoan nhượng phía trước.

Sau