Vương Quyền Dưới Mái Nhà

Chương 11: Lục Gia Dậy Sóng

Tiếng trống canh còn văng vẳng ngoài cổng thì đại sảnh Lục phủ đã bừng lên khí lạnh. Đỗ thị ngồi giữa ghế chủ vị, áo gấm xanh sẫm thêu phượng, mái tóc vấn cao, ánh mắt nghiêm nghị lướt qua từng người. Hàng ghế hai bên, các trưởng bối họ ngoại và thân thích ngồi lặng, ai nấy gương mặt trầm trọng, chén trà trong tay không ai nhấp môi. Không khí như đông lại, chỉ nghe tiếng gió lạnh lùa qua khe cửa, xô bóng đèn dầu rung rinh.

Minh Hạo bước vào, dáng người cao lớn, nét mặt bình thản. Mắt anh đảo qua một lượt rồi dừng lại ở Đỗ thị. Một thoáng đối diện, cả hai đều không chớp mắt. Lục Tử Dao theo sau anh, váy áo nhã nhặn, tóc buông nhẹ, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Nàng khẽ cúi đầu, ngồi lặng vào góc khuất, dáng vẻ nhún nhường nhưng trong mắt ẩn chứa bất an.

Đỗ thị khoát nhẹ tay áo, giọng trầm trầm vang lên, từng tiếng như gõ vào lòng người:

– Mời mọi người tới đây, là để bàn chuyện đại sự. Hạo nhi, con đã đến tuổi trưởng thành, hôn sự với tiểu thư Tần gia không thể kéo dài nữa. Tần phủ thế lực lớn, liên minh này rất quan trọng với Lục gia. Là trưởng tử, con phải lấy đại cục làm trọng.

Minh Hạo nhìn mẹ, giọng dứt khoát:

– Con chưa muốn thành thân, càng không muốn lấy người mình không quen biết. Việc hệ trọng cả đời, không thể vì lợi ích mà ép buộc.

Một trưởng bối họ ngoại chau mày, lên tiếng:

– Minh Hạo, cháu là trưởng tử, trách nhiệm nặng nề. Hôn sự do trưởng bối định đoạt, đâu phải muốn là được từ chối?

Đỗ thị nhấn giọng:

– Con tưởng ta chưa cân nhắc? Tần tiểu thư dung mạo đoan trang, gia thế vững vàng. Nếu không vì Lục phủ, ta chẳng phải khổ tâm lo liệu. Nếu con từ chối, chẳng khác nào bất hiếu với tổ tông.

Minh Hạo không né tránh, ánh mắt như hồ nước lạnh:

– Nếu lấy vợ chỉ để đổi lấy quyền lực, sau này con còn mặt mũi nào nhìn lại chính mình? Con là người, không phải quân cờ. Nếu cần, con sẵn sàng từ bỏ vị trí trưởng tử.

Sảnh đường xao động, vài người lắc đầu, vài người nhìn Đỗ thị dò xét. Đỗ thị nắm chặt tay vịn ghế, giọng rắn rỏi:

– Ngươi dám? Ngươi có biết hậu quả của việc chống lại trưởng bối là gì không?

– Con biết, nhưng con không thể phản bội lương tâm. Nếu phải chịu trách nhiệm, con xin nhận.

Một trưởng lão bên ngoại ho nhẹ, can thiệp:

– Đỗ thị, Minh Hạo từ nhỏ đã có chủ kiến. Chuyện lớn không nên ép gấp. Cứ để nó cân nhắc thêm, hôn sự đâu phải hôm nay đã định xong.

Đỗ thị cười nhạt, mắt lạnh băng:

– Nếu ai cũng vì tư tình mà quên phép tắc, Lục gia còn gì là gia phong? Hạo nhi, ta hỏi lần cuối: đồng ý hay không?

Minh Hạo đứng thẳng, giọng trầm chắc:

– Không.

Đỗ thị không nói thêm, chậm rãi đứng lên. Áo choàng phất nhẹ, giọng bà lạnh lùng:

– Từ giờ, quyền trưởng tử của con tạm thời bị thu hồi. Khi nào nghĩ lại, hãy đến gặp ta.

Bà quay lưng đi, bóng dáng cứng rắn, không ngoái đầu. Minh Hạo cúi đầu chào các trưởng bối rồi lặng lẽ rời khỏi sảnh, bước chân nặng nề mà kiêu hãnh.

Ngoài hành lang, gió thổi qua rặng trúc, lá reo xào xạc. Lục Tử Dao rảo bước theo anh trai. Khi chỉ còn hai người, nàng cất giọng nhỏ nhẹ:

– Ca ca, huynh không sợ mẹ sẽ làm thật sao?

Minh Hạo dừng lại, ánh mắt dịu đi:

– Nếu nhượng bộ một lần, sau này không còn đường quay lại. Tử Dao, muội phải nhớ, cuộc đời là của mình, không thể sống chỉ để vừa ý người khác.

Tử Dao cúi đầu, giọng khẽ khàng:

– Muội cũng bị mẹ ép hứa gả cho công tử Lý gia. Muội không muốn, nhưng nếu phản đối, mẹ sẽ không tha.

Minh Hạo im lặng, tay đặt lên vai em gái, giọng trầm ấm:

– Đừng tuyệt vọng. Nếu muội thật sự không muốn, ca sẽ nghĩ cách giúp muội.

Tử Dao ngẩng lên, mắt long lanh:

– Ca, muội chỉ mong được tự quyết một lần trong đời.

Minh Hạo nhìn sâu vào mắt em, lòng quặn thắt. Dưới mái nhà quyền quý này, mọi khát vọng đều bị ràng buộc bởi hai chữ “gia tộc”. Anh không thể để em gái thành vật hy sinh cho một cuộc đổi chác lạnh lùng.

Tiếng bước chân dồn dập phía sau. Một nha hoàn cúi đầu kính cẩn:

– Thiếu gia, phu nhân cho gọi tiểu thư Tử Dao vào thư phòng.

Tử Dao nhìn anh trai, mắt đầy lo lắng. Minh Hạo gật đầu, giọng trầm:

– Muội cứ đi, có gì ca sẽ ở đây.

Tử Dao theo nha hoàn khuất dần sau dãy hành lang dài. Minh Hạo đứng lặng, mắt nhìn lên trời cao, gió lạnh lùa qua, mang theo mùi đất ẩm và nỗi bất an âm ỉ.

Trong thư phòng, Đỗ thị ngồi nghiêm trang. Ánh nắng chiều hắt lên gương mặt bà, từng nét càng thêm sắc lạnh. Tử Dao bước vào, rụt rè cúi đầu.

– Mẹ gọi con?

Đỗ thị khoát tay cho lui hạ nhân, rồi nói, giọng không lớn nhưng sắc như thép:

– Ta nghe nói con tỏ ý không hài lòng chuyện hôn sự với công tử Lý gia. Là nữ nhi đại tộc, hôn nhân không phải điều con muốn là được.

Tử Dao cố lấy dũng khí:

– Mẫu thân, con chỉ mong được tự do lựa chọn.

Đỗ thị nhìn con gái, ánh mắt dửng dưng:

– Tự do? Thân phận như con, tự do là thứ có thể muốn là được sao? Nếu không liên minh với Lý gia, Lục phủ này đã không vững vàng như hôm nay. Ta đã nhường nhịn con đủ rồi. Ta hỏi lại: nghe lời không?

Tử Dao im lặng, nước mắt lưng tròng nhưng không rơi. Nàng biết, chỉ cần nói sai một lời sẽ phải trả giá.

– Nếu con không đồng ý, ta sẽ cắt hết chi tiêu, không cho ra khỏi phủ nửa bước. Đừng nghĩ có Minh Hạo thì muốn gì cũng được. Ta sinh ra các con, ta cũng có thể khiến các con sống không bằng chết.

Tử Dao run lên, bàn tay siết chặt nhưng vẫn ngẩng đầu, giọng nhỏ mà kiên quyết:

– Con không muốn lấy người mình không yêu.

Đỗ thị đứng bật dậy, giọng sắc như roi quất:

– Được, ta cho con ba ngày. Nếu không đổi ý, đừng trách ta tàn nhẫn.

Bà phẩy tay, ra hiệu cho nha hoàn đưa Tử Dao về. Khi cửa phòng khép lại, Đỗ thị ngồi trầm ngâm, ánh mắt loé lên tính toán.

Tử Dao lê bước về phòng, lòng như lửa đốt. Nàng nhớ lại lời cha khi xưa: “Con gái cũng có thể tự quyết định số phận.” Nhưng giờ đây, lời dạy ấy chỉ còn là mộng tưởng xa xăm.Ngoài sân, Minh Hạo đứng dưới gốc tùng, mắt nhìn về phía thư phòng. Anh nghe tiếng cửa sập lại, tiếng nức nở của em gái vọng ra. Bàn tay anh siết chặt, mắt lạnh như sương.

Một quản sự thân tín đến gần, thì thầm:

– Thiếu gia, phu nhân có ý ép tiểu thư Tử Dao gả trong vòng một tháng. Còn chuyện của ngài, đã nhờ người truyền tin đến Tần phủ rồi.

Minh Hạo trầm ngâm, mắt ánh lên tia lạnh:

– Gọi Phúc bá tới thư phòng.

Chẳng mấy chốc, Phúc bá – quản gia lâu năm – xuất hiện, dáng người khép nép. Minh Hạo hỏi thẳng:

– Trong phủ gần đây có gì khác thường? Người của Tần gia đã đến chưa?

Phúc bá đáp nhỏ:

– Dạ, Tần phủ có đưa lễ vật nhỏ tới kính phu nhân. Ngoài ra, hạ nhân bàn tán phu nhân giám sát tiểu thư Tử Dao rất chặt, không cho ra khỏi viện nửa bước.

Minh Hạo gật đầu, dặn:

– Nếu phu nhân giam lỏng Tử Dao, báo ngay cho ta. Chú để ý động tĩnh Tần phủ, Lý phủ, có gì lạ lập tức báo.

Phúc bá nhận lệnh, lui ra. Minh Hạo đứng lặng, lòng nặng trĩu. Từ nhỏ anh đã quen bị kiểm soát, nhưng càng lớn, xiềng xích ấy càng siết chặt. Đến cả Tử Dao cũng không thoát khỏi vòng kim cô của mẫu thân.

Đêm phủ Lục im lìm. Trong phòng mình, Minh Hạo ngồi trước ngọn đèn dầu leo lét, nhớ lại ánh mắt mẹ, tiếng khóc của em gái, bóng cha hiền từ khi xưa. Cả đời cha sống vì người khác, cuối cùng mất đi tất cả. Anh tự hỏi, liệu mình có thay đổi được gì, hay cũng chỉ là một mắt xích trong vòng xoáy nghiệt ngã?

Nửa đêm, Tử Dao ngồi bên cửa sổ, ánh trăng nhạt nhòa phủ lên vai áo. Nàng mở hộp gỗ nhỏ, lấy chiếc khăn tay thêu dở chữ “Tự do”. Nước mắt nhỏ xuống vải, nhưng lòng lại âm thầm nung nấu ý chí.

Sáng hôm sau, tin Minh Hạo bị thu hồi quyền trưởng tử lan khắp nội viện. Bọn hạ nhân thì thào, các phòng lặng lẽ bàn tán. Đỗ thị giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ai cũng biết trong lòng bà đang dậy sóng. Một số trưởng bối kín đáo khuyên nhủ Minh Hạo:

– Đại cục là quan trọng. Đừng vì chút tình riêng mà khiến Lục phủ rối loạn.

Minh Hạo chỉ đáp gọn:

– Nếu phải bán rẻ lương tâm, thì đại cục còn có nghĩa gì?

Có người thở dài, kẻ khác ngấm ngầm vui mừng vì thấy Lục phủ sắp loạn.

Tần gia sai người mang sính lễ tới, lấy cớ “ra mắt” Lục phu nhân. Đỗ thị tiếp nhận, mặt không đổi sắc, lạnh lùng dặn người cất kỹ, không để ai hé lộ chuyện hôn sự chưa thành. Trong lòng, bà đã tính toán sẵn: nếu Minh Hạo vẫn chống đối, bà sẽ dùng sính lễ này làm bằng chứng tố cáo anh bất hiếu, thậm chí nhờ trưởng lão họp bàn, ép anh nhường vị trí trưởng tử.

Cùng lúc, Lý phủ cũng cho người đến thăm Tử Dao, dò ý ngấm ngầm. Đỗ thị cười xã giao, nhưng càng thêm chắc chắn: chỉ cần ép hai đứa con này thuận theo, Lục phủ sẽ vững như bàn thạch.

Tử Dao bị giam trong viện nhỏ, ngày ngày chỉ quanh quẩn trong phòng. Nha hoàn thân tín bị thay hết, chỉ còn người của Đỗ thị. Mỗi bữa ăn đều kiểm tra kỹ, mọi thư từ, lời nhắn đều bị kiểm soát. Nàng thấy mình như con chim bị nhổ hết lông cánh, vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Một chiều, khi trời sẩm tối, Minh Hạo lặng lẽ vượt tường vào viện em gái. Tử Dao nghe tiếng động, chạy ra, mắt sáng lên rồi lại thoáng lo:

– Ca, mẹ cho người canh rất chặt, huynh lỡ bị phát hiện…

Minh Hạo ra hiệu im lặng, kéo em ngồi xuống:

– Đừng sợ. Ta không để muội bị ép gả. Ta đã dò hỏi, Lý gia vẫn lưỡng lự, chưa dứt khoát hôn sự. Chỉ cần tìm ra điểm yếu, họ sẽ chủ động rút lui.

Tử Dao nắm tay anh, run run:

– Còn huynh? Huynh thật sự muốn bỏ vị trí trưởng tử sao?

Minh Hạo nhìn em, mắt sâu thẳm:

– Nếu phải chọn giữa quyền lực và tự do, ta thà buông bỏ tất cả. Nhưng ta sẽ không để mẹ thắng dễ dàng. Chỉ cần muội kiên trì, chúng ta sẽ có đường thoát.

Tử Dao khẽ gật, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Minh Hạo siết vai em rồi rời đi trong bóng tối. Đêm ấy, hai anh em không ngủ, mỗi người giữ trong lòng một ngọn lửa không chịu tắt.

Sáng hôm sau, Đỗ thị triệu tập trưởng lão, tuyên bố Minh Hạo không còn quyền đại diện Lục phủ đối ngoại. Bà cũng truyền tin đến Lý phủ, thúc ép hôn sự của Tử Dao. Không khí trong phủ càng thêm ngột ngạt, ai cũng dè chừng, sợ vạ lây.

Phúc bá lặng lẽ mang tin cho Minh Hạo:

– Thiếu gia, phu nhân đã gửi thư cho trưởng lão tộc, xin xác nhận việc thu hồi quyền trưởng tử. Nếu trưởng lão đồng ý, ngài sẽ không còn quyền hành.

Minh Hạo gật đầu:

– Ta đoán được rồi. Chú tiếp tục theo sát động tĩnh phu nhân. Nếu bà định đưa Tử Dao ra khỏi phủ, báo ngay cho ta.

Phúc bá lui ra. Minh Hạo ngồi lặng, mắt nhìn xa xăm, biết rõ trận chiến này không chỉ là giữa anh với mẹ, mà còn là cuộc đấu giữa khát vọng tự do và xiềng xích truyền thống.

Một buổi chiều, Tử Dao nhận được mảnh giấy nhỏ giấu trong chiếc bánh ngọt do nha hoàn cũ gửi lại: “Nếu bị ép gả, hãy tìm cách trì hoãn. Ca ca đã có kế hoạch. Đừng tuyệt vọng.”

Nàng siết chặt mảnh giấy, nước mắt rơi xuống nhưng lòng lại bừng lên hy vọng. Nàng biết mình không đơn độc.

Đêm ấy, một đoàn xe ngựa dừng trước cổng sau Lục phủ. Một người áo đen trao cho quản gia một phong thư rồi lặng lẽ rời đi. Đỗ thị mở thư, môi mím chặt, mắt ánh lên tia phẫn nộ.

Sáng hôm sau, khắp phủ rộ lên tin đồn: Lý gia xin hoãn hôn sự, viện lý do công tử Lý bệnh nặng. Đỗ thị nổi giận, đập vỡ chén trà, sai người điều tra nhưng không tìm ra gì ngoài việc Lý gia thực sự có biến.

Tử Dao nghe tin, lòng nhẹ nhõm mà lo lắng. Nàng biết đây là sự can thiệp của anh trai, nhưng đồng thời cũng hiểu sóng gió chưa dứt.

Đỗ thị không bỏ cuộc. Bà cho người dò ý các gia tộc khác, đồng thời ép Minh Hạo gặp tiểu thư Tần gia. Minh Hạo cương quyết từ chối, không chịu ra ngoài.

Một tối, Minh Hạo luyện kiếm trong sân vắng. Đỗ thị lặng lẽ đứng dưới tán cây, mắt không rời con trai. Anh dừng kiếm, lau mồ hôi, hỏi:

– Mẹ còn gì muốn nói?

Đỗ thị tiến lên, giọng trầm:

– Con thực sự muốn đoạn tuyệt với mẹ, với Lục gia này sao?

Minh Hạo nhìn thẳng mẹ, kiên quyết:

– Nếu phải đánh đổi tự do của mình và Tử Dao lấy sự yên ổn giả tạo, con không cần vị trí trưởng tử.

Đỗ thị siết chặt tay áo, môi run lên:

– Ta làm tất cả vì các con, vì gia tộc này. Nhưng nếu các con không nghe lời, đừng trách ta cứng rắn.

Bà quay đi, bóng dáng đơn độc trong ánh trăng nhợt nhạt. Minh Hạo nhìn theo, lòng dậy lên xót xa và bất lực. Anh biết trận chiến giữa mẹ con họ không còn lối lùi.

Tử Dao ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn ánh trăng bàng bạc trải trên sân. Nàng thầm cầu mong ngày mai sẽ khác, mong một phép màu cho mình và anh trai.

Ngoài sân, gió thổi mạnh, cuốn theo mùi đất ẩm và nỗi bất an chưa dứt. Trong phủ, ai cũng tự giam mình, lòng ngổn ngang trăm mối. Đêm ấy, một người lạ đột nhập hậu viện, để lại phong thư trên bàn Minh Hạo. Khi mở ra, chỉ vỏn vẹn một dòng: “Kẻ thù thật sự đang ở rất gần.”

Minh Hạo siết chặt phong thư, mắt ánh lên tia cảnh giác. Sóng ngầm dưới mái nhà Lục gia đã bắt đầu cuộn lên, báo hiệu một cơn bão mới sắp tràn tới, không ai đoán được kết cục.

Giữa bóng tối và im lặng, mọi toan tính, khát vọng và lo sợ hòa làm một, chờ thời khắc bùng nổ không thể tránh khỏi.