Gió đêm lùa qua mái ngói, cuốn theo hơi lạnh và mùi đất ẩm len lỏi vào từng khe cửa. Phủ Vương gia chìm trong bóng tối mênh mông, chỉ có ánh đèn lồng hiu hắt soi từng vệt sáng mờ nhạt dọc hành lang. Tiếng mưa rơi nặng hạt, lẫn trong tiếng thở khẽ của người đang chờ đợi.
Tĩnh Uyên khoác áo choàng đen, bước ra khỏi phòng không một tiếng động. Tĩnh Thành đã chờ ở hành lang, dáng vẻ căng thẳng nhưng ánh mắt không giấu nổi quyết tâm. Cậu ghé sát, thì thào:
– Chị, em đã kiểm tra. Đêm nay đổi ca muộn, phía sau kho có cửa hậu, em lấy được chìa khóa. Nhưng phải đi nhanh, không ai biết.
Tĩnh Uyên gật đầu, tay khẽ siết lấy tay em trai, ra hiệu giữ im lặng. Cả hai men theo bờ tường rêu phong, nép mình dưới những tán cây ướt đẫm nước mưa. Đêm không trăng, tiếng động nhỏ cũng có thể kinh động đến người gác.
Tới gần kho, Tĩnh Thành cẩn thận mở chốt cửa hậu. Tiếng then gỗ bật lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng. Cánh cửa mở ra, hơi ẩm và mùi cũ kỹ của đồ vật lâu ngày phả vào mặt. Trong kho tối om, chỉ có ánh đèn lồng nhỏ Tĩnh Thành mang theo, đủ soi lờ mờ những hàng kệ chất đầy rương hòm.
Tĩnh Uyên dừng lại bên chiếc rương cũ, nơi mẹ từng dặn dấu vật quan trọng. Nàng kiểm tra ổ khóa đồng, không có dấu vết cạy phá. Đôi mắt phượng quét nhanh từng chi tiết. Tay nàng khéo léo dùng trâm bạc bẻ khóa, chỉ một tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên, nắp rương bật mở.
Bên trong chỉ có vài bọc vải cũ, một hộp gỗ nhỏ, tuyệt nhiên không có ngọc bài. Tĩnh Uyên cẩn thận lật từng lớp vải, kiểm tra đáy rương. Bụi trên thành rương bị xáo trộn rất khéo, nếu không để ý sẽ không nhận ra. Một sợi chỉ đỏ vương lại dưới góc rương, Tĩnh Uyên nhặt lên, ánh mắt lóe sáng.
– Sợi chỉ này… là của khăn tay phòng Phó thị. Nhớ kỹ, đừng nói với ai.
Tĩnh Thành nhìn quanh, giọng run nhẹ:
– Có ai đó động vào trước rồi, chị. Chúng ta phải làm sao nếu bị phát hiện?
– Im lặng, theo sát chị – Tĩnh Uyên đáp nhanh, tiếp tục kiểm tra các rương bên cạnh, cố tìm thêm dấu vết.
Bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề vọng lại. Tĩnh Uyên kéo em trai nép vào góc tối, giữ hơi thở nhẹ nhất có thể. Ánh đèn lồng lay động trước cửa kho, tiếng người gác vang lên:
– Đêm mưa lớn, Đại thiếu phu nhân dặn phải kiểm tra kỹ, không được để sơ suất. Nghe rõ chưa?
– Dạ, nô tỳ đã khóa cửa cẩn thận – một nữ hạ nhân đáp, giọng run.
– Chỉ sợ tiểu thiếu gia lại lén lút đến nghịch phá thôi, trước từng bị bắt gặp rồi.
Tiếng dép lẹp kẹp dần xa, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích. Tĩnh Uyên thì thào:
– Họ nghi ngờ em, không thể nấn ná. Nhanh lên, phía sau còn kho phụ.
Tĩnh Thành gật đầu, dẫn chị tới lối nhỏ phía sau kho. Ổ khóa trên cửa phụ mới thay, còn dấu tay. Tĩnh Uyên áp tai nghe ngóng, rồi dùng trâm thử khóa. Khóa bật mở sau vài lần xoay.
Trong kho phụ chỉ có vài rương nhỏ, mỗi chiếc dán niêm phong của các phòng. Tĩnh Uyên kiểm tra kỹ từng dấu niêm phong, dừng lại ở một rương của phòng Phó thị. Dấu niêm phong bị bóc ra rồi dán lại rất khéo, nét mực còn mới, bên mép phải lấm tấm vết mực nhòe.
– Chị, có tiếng chân! – Tĩnh Thành thì thào, mắt căng thẳng.
Ánh đèn lồng quét qua khe cửa, một bóng người lướt vào – nữ hạ nhân, mặt tái nhợt, tay run run kiểm tra rương. Nàng ta khẽ chạm vào dấu niêm phong, rồi vội nhìn ra ngoài, như sợ có ai theo dõi. Đúng lúc ấy, tiếng gọi dồn dập vang lên ngoài sân:
– Mau lên! Phó phu nhân có việc cần!
Nữ hạ nhân giật mình, đặt lại rương rồi vội vã rời đi, đóng cửa kho. Không khí trong kho lại chìm vào lặng lẽ. Tĩnh Thành thì thào:
– Suýt chút nữa…
Tĩnh Uyên giữ vẻ điềm tĩnh:
– Không được chủ quan. Em nhìn dấu vết này, chỉ người thuận tay trái mới để lại kiểu này. Phó thị thuận tay trái, không thể là trùng hợp.
Tĩnh Thành gật đầu, ánh mắt sáng lên.
Hai chị em lặng lẽ rời kho, men theo lối phụ. Nhưng chưa kịp đi xa, một bóng người chắn ngang: Quản sự kho – dáng người thấp đậm, mắt cú vọ. Ông ta hỏi giọng lạnh:
– Đêm khuya, tiểu thư và thiếu gia đi đâu? Kho này cấm người ngoài, có lệnh kiểm tra nghiêm ngặt.
Tĩnh Uyên bình thản đáp:
– Ta nghe kho thất lạc vật quý, phụ thân dặn tự kiểm tra đồ mẹ ruột để lại. Ổ khóa bị thay, ta nghi có kẻ gian.
Quản sự kho nhìn chằm chằm hai chị em, dò xét:
– Có bằng chứng gì không, thưa tiểu thư? Không thì khó tránh rắc rối.
Tĩnh Uyên rút lệnh bài riêng của Vương lão gia, giọng chắc nịch:
– Đây là lệnh bài của phụ thân, cho phép kiểm tra bất kỳ lúc nào. Nếu cần, ông cứ hỏi người trong phủ.
Quản sự nhìn lệnh bài, sắc mặt dịu lại, nhưng vẫn cẩn trọng:
– Tiểu thư phát hiện điều gì bất thường?
– Ổ khóa mới thay, niêm phong phòng Phó thị bị bóc dán lại. Có bàn tay người trong phủ. Mong ông giữ kín chuyện này, chờ ta báo lại phụ thân. Nếu để lộ, mọi người đều khó yên ổn.
Quản sự cúi đầu, lùi lại:
– Nô tài hiểu. Xin tiểu thư đi lối này, tránh để các phòng khác nghi ngờ.
Hai chị em men theo lối phụ, lòng vẫn căng thẳng. Vừa rẽ qua khúc quanh, Tứ Nhi – hầu gái thân cận của Phó thị – xuất hiện, ôm bọc vải, mặt tái xanh, mắt liếc nhìn hai chị em.Tĩnh Uyên dừng lại, hỏi nghiêm nghị:
– Tứ Nhi, đêm hôm ôm đồ đi đâu?
Tứ Nhi líu ríu:
– Dạ… nô tỳ được phu nhân sai kiểm tra lại đồ phòng cũ, không dám lơ là.
Tĩnh Uyên lạnh giọng:
– Phòng nào? Đưa ta kiểm tra.
Tứ Nhi run rẩy trao bọc vải. Tĩnh Uyên mở ra, chỉ có vài khăn tay, một áo lót cũ, một hộp gỗ nhỏ chứa thuốc an thần và mảnh giấy ghi lịch trực. Không có gì bất thường.
– Lần sau không được đi lại lung tung, nếu không, ta báo phu nhân.
Tứ Nhi cúi đầu, vội vã rời đi. Khi bóng nàng khuất, Tĩnh Thành thì thào:
– Chị, có khi nào…
– Đó chỉ là mồi nhử – Tĩnh Uyên lắc đầu, mắt sắc lạnh – Nếu sơ ý, đã có người chờ sẵn vu tội trộm cắp. Quay về phòng ngay, không để lại dấu vết.
Hai chị em đi sát tường, men về dãy phòng dòng chính. Đến bậc thềm, cơn gió mạnh tạt qua, mưa ào ào trên mái ngói. Ánh đèn phòng Phó thị còn sáng, bóng người thấp thoáng sau rèm.
Tĩnh Uyên kéo Tĩnh Thành nép vào bóng tối, quan sát. Trong phòng, Phó thị ngồi bên bàn, mặt căng thẳng. Trịnh thị ở cạnh, giọng nhỏ nhưng tức giận:
– Bà nói mọi chuyện sẽ êm xuôi, giờ thì sao? Đám trẻ dòng chính vừa ra khỏi kho, có chuyện gì, tôi không gánh nổi.
Phó thị nhếch môi, mắt lạnh:
– Chị yên tâm, mọi dấu vết đã bị xóa. Nếu có tra hỏi, cứ đổ cho hạ nhân lơ là. Vương lão gia tin tôi, sẽ không nghi ngờ.
Trịnh thị hừ nhẹ:
– Đừng quên, Tĩnh Uyên không dễ bị qua mặt. Tôi thấy nó nhìn chằm chằm vào niêm phong rương phòng bà.
Phó thị liếc Tứ Nhi đang quỳ bên cạnh:
– Ngươi chắc không ai phát hiện?
Tứ Nhi vội đáp:
– Dạ, nô tỳ đặt mồi nhử ở lối đi, không ai động vào rương cả.
Phó thị trầm ngâm, rồi dứt khoát:
– Ngày mai cho người kiểm tra lại kho. Nếu có gì lạ, lập tức đổ tội cho tiểu thiếu gia. Chuyện này không được lộ ra ngoài.
Trịnh thị gật đầu, ánh mắt độc địa:
– Nếu cần, cứ để dòng chính chịu trận trước. Tôi không để con mình dính líu.
Tĩnh Uyên nghe đến đây, trong lòng dậy sóng. Nàng kéo Tĩnh Thành trở về phòng, đóng chặt cửa. Tĩnh Thành thở phào:
– Suýt nữa mắc bẫy. Họ thật muốn đổ tội cho em.
Tĩnh Uyên ngồi xuống, mắt sâu thẳm:
– Không chỉ đổ tội, mà còn muốn xóa sạch dấu vết. Nhưng ta đã có chứng cứ. Chỉ cần thêm thời gian, sẽ lật ngược thế cờ.
Tĩnh Thành nhìn chị, đầy tin tưởng:
– Chị, em nghe lời. Dù thế nào, em cũng không rời phủ.
Tĩnh Uyên đặt tay lên vai em, giọng dịu lại:
– Lúc nguy cấp, tuyệt đối không nhận tội. Mọi việc còn lại để chị lo.
Ngoài trời, mưa chưa dứt. Gió rít qua khe cửa, lạnh buốt. Đêm ấy, phủ Vương gia không ai ngủ yên.
Sáng sớm, khi sương chưa tan, Tĩnh Uyên cho người dọn phòng dòng chính, tự tay kiểm tra từng tủ sách, hộp ngọc, mọi vật mẹ ruột để lại. Trong lớp áo bông cũ, nàng tìm thấy một mảnh giấy nhỏ: “Người thuận tay trái, luôn để dấu vết ở mép phải.”
Nàng cất kỹ mảnh giấy, ánh mắt thêm kiên định. Ván cờ đã sang thế đối đầu trực diện. Phó thị, Trịnh thị sẽ không từ thủ đoạn nào, nhưng nàng cũng không cho phép mình lùi bước.
Tiếng quan binh tuần tra vọng lại đều đều. Trên hành lang, bóng Lục Minh Hạo thoáng lướt qua. Ánh mắt hắn dừng ở cửa phòng dòng chính, lạnh mà sâu, như gửi đi thông điệp ngầm: nàng không đơn độc trên ván cờ này.
Tĩnh Uyên đứng lặng, thầm nhủ: “Đêm mưa bẻ khóa chỉ là khởi đầu. Bão tố thực sự đang tới gần.”
Sau lưng nàng, Tĩnh Thành ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phía kho, nơi bí mật vẫn chưa được phơi bày. Nỗi bất an và ý chí không khuất phục dâng lên trong lòng hai chị em, như một ngọn lửa âm thầm cháy giữa đêm mưa dai dẳng. Gió lạnh quét qua hiên, cuốn theo hơi nước, báo hiệu một trận quyết đấu âm thầm sắp sửa bắt đầu.