Mặt đất rung lên dưới chân họ khi Minh Huy tiến lại gần, ánh mắt hắn như một con rắn đang chực chờ tấn công. Vân Thảo cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô không thể để nỗi sợ chiếm lĩnh. Cô quay sang Nguyệt Hân, thấy sự quyết tâm trong đôi mắt bạn mình.
“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế,” Vân Thảo nói, giọng đầy kiên quyết.
“Hắn không chỉ là một kẻ thù bình thường,” Nguyệt Hân nhấn mạnh. “Hắn có sức mạnh của bóng tối.”
“Và hắn đang kiểm soát những linh hồn,” Vân Thảo thêm vào, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta phải cứu họ.”
Minh Huy cười khẩy, tiếng cười như vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Các cô nghĩ mình có thể cứu ai? Những bóng ma đó đều thuộc về ta. Chúng phục vụ ta, không phải các cô.”
“Tôi không tin!” Nguyệt Hân đáp, nắm chặt vũ khí trong tay. “Chúng ta sẽ không để hắn thao túng những linh hồn đó.”
“Rất tốt,” Minh Huy nói, nụ cười tắt ngấm. “Hãy để ta cho các cô thấy điều gì sẽ xảy ra khi đối đầu với sức mạnh thực sự.”
Hắn vung tay, và từ bóng tối, những hình ảnh mờ ảo xuất hiện. Những bóng ma, những linh hồn bị lãng quên, giờ đây trở thành những sinh vật đáng sợ, bị kiểm soát bởi một sức mạnh tàn ác. Vân Thảo cảm thấy nỗi đau và sự tuyệt vọng từ những linh hồn đó, như những tiếng thét âm thầm trong tâm trí cô.
“Đừng để chúng chiếm lấy tâm trí!” cô hét lên. “Hãy nhớ rằng họ cũng từng là con người!”
Nguyệt Hân vươn tay, kéo Vân Thảo lại gần. “Chúng ta phải tìm cách giải phóng họ. Cô có sức mạnh, hãy sử dụng nó!”
Vân Thảo nhắm mắt, tập trung vào những linh hồn. Cô cảm nhận được từng mảnh hồn tội nghiệp, cảm thấy nỗi khổ sở của họ. Một luồng năng lượng ấm áp dâng lên trong lòng cô. “Ta không muốn làm hại các ngươi,” cô thì thầm. “Hãy cho ta biết cách giúp các ngươi thoát khỏi đây.”
Ngay lập tức, một trong những bóng ma tiến lại gần, hình dáng mờ ảo nhưng ánh mắt tràn đầy hy vọng. “Giải thoát… chúng ta cần giải thoát khỏi hắn,” nó thì thào. “Hắn đang kiểm soát chúng ta.”
“Cô nghe thấy không?” Nguyệt Hân hỏi, vẻ mặt nghiêm túc. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”
Vân Thảo gật đầu. “Hãy cùng nhau chống lại hắn.”
“Đúng vậy,” Nguyệt Hân khẳng định, ánh mắt đã sáng rực. “Chúng ta sẽ dùng sức mạnh của mình để đánh bại hắn.”
Minh Huy nhìn họ, vẻ mặt không còn kiêu ngạo. “Các cô nghĩ rằng mình có thể chống lại ta? Ta đã chuẩn bị cho mọi tình huống.”
Hắn giơ tay lên, và những bóng ma xung quanh bắt đầu quay cuồng, biến thành những hình thù quái dị. Họ lao về phía Vân Thảo và Nguyệt Hân, nhưng không còn sợ hãi, cả hai cô gái bắt đầu kết nối với nhau, năng lượng từ họ hòa quyện.
“Giữ vững!” Nguyệt Hân kêu lên, vung vũ khí, tạo ra một luồng ánh sáng mạnh mẽ, chặn lại những bóng ma đang lao tới. “Chúng ta không thể để chúng chiếm ưu thế!”
Vân Thảo, trong lúc tập trung, cảm nhận được nguồn sức mạnh từ tổ tiên. Một tiếng gọi vang vọng, như một lời nhắc nhở. Cô mở mắt, ánh sáng từ đôi mắt xanh lá bừng sáng, lan tỏa ra xung quanh. Những linh hồn bắt đầu vươn tay về phía cô, như thể họ đang tìm kiếm sự cứu rỗi.
“Các ngươi hãy nhớ lại bản thân mình!” Vân Thảo thét lên. “Hãy chiến đấu với sự kiểm soát này!”
Một luồng sức mạnh mạnh mẽ phát ra từ cô, làm cho những bóng ma chao đảo, ánh sáng xua tan bóng tối. Minh Huy, cảm thấy sức mạnh của mình bị đe dọa, bắt đầu gầm lên. “Không thể nào!”
Nguyệt Hân tận dụng cơ hội, lao về phía Minh Huy, vũ khí trong tay chĩa thẳng vào hắn. “Hãy đối mặt với những gì đã gây ra!”Minh Huy phản ứng nhanh, nhưng Vân Thảo đã kịp thời tạo ra một lớp chắn ánh sáng bảo vệ Nguyệt Hân. “Cùng nhau!” cô kêu lên, cả hai đồng loạt tấn công.
Từng đợt sóng ánh sáng dội vào Minh Huy, khiến hắn lùi lại. Vân Thảo cảm nhận được những linh hồn đang dần thoát khỏi sự kiểm soát, họ trở nên mạnh mẽ hơn, như thể đang hồi sinh.
“Đi! Giải thoát cho các linh hồn!” Nguyệt Hân hô to, cùng lúc xông lên. “Chúng ta không thể để hắn thoát!”
Nhưng ngay lúc ấy, một cơn gió lạnh lẽo quét qua, làm không gian như ngưng đọng. Vân Thảo cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực khác. “Cẩn thận!” cô la lên.
Từ phía bóng tối, một bóng hình khác xuất hiện, là một cô gái xinh đẹp, nhưng ánh mắt của cô ta lạnh lùng, như thể không có chút cảm xúc. “Các ngươi nghĩ rằng chỉ có một mình hắn là nguy hiểm?” cô ta cất tiếng, âm thanh như một làn gió lạnh. “Còn ta thì sao?”
“Hạ Linh!” Minh Huy trừng mắt nhìn. “Ngươi đến đây làm gì?”
“Để xem các ngươi sẽ thất bại như thế nào,” cô ta cười nhẹ, đôi mắt lấp lánh như ngọn lửa. “Chẳng phải các ngươi đang tìm kiếm sự thật về cái chết của mẹ cô ấy sao? Ta có thể giúp.”
“Ngươi không thể tin cô ta!” Nguyệt Hân cảnh báo, nhưng Vân Thảo đã có một ý nghĩ khác.
“Cô biết gì về mẹ tôi?” Vân Thảo hỏi, ánh mắt đầy kiên quyết.
“Cô ấy đã biết quá nhiều và phải trả giá cho điều đó,” Hạ Linh trả lời, nhưng giọng điệu của cô ta chứa đựng nhiều bí ẩn hơn là sự thật. “Còn bây giờ, hãy để ta giúp các ngươi thoát khỏi sự kiểm soát này.”
Vân Thảo cảm thấy bất an. Hạ Linh không phải là một người đáng tin cậy. Nhưng có lẽ cô ta nắm giữ những manh mối quan trọng. “Nếu ngươi nói thật, tại sao ta phải tin ngươi?”
“Bởi vì ta muốn cái mà các ngươi đang tìm kiếm. Quyền lực,” Hạ Linh nói, ánh mắt lấp lánh. “Và ta biết cách giải phóng những linh hồn, nhưng sẽ có một cái giá.”
“Cái giá gì?” Nguyệt Hân hỏi, giọng cảnh giác.
“Giúp ta đạt được điều ta muốn, và ta sẽ giúp các ngươi,” Hạ Linh đáp, ánh mắt lạnh lẽo. “Đổi lại, các ngươi sẽ có sức mạnh để đánh bại Minh Huy.”
Vân Thảo nhìn sang Nguyệt Hân, lòng cô đầy mâu thuẫn. “Chúng ta có nên tin cô ta không?”
“Đừng để bản thân bị lung lay,” Nguyệt Hân nhấn mạnh. “Chúng ta không thể để kẻ thù thao túng.”
Nhưng Vân Thảo cảm thấy một sức mạnh lạ lùng dâng lên trong mình. Nếu Hạ Linh thật sự có thể giúp họ, có lẽ đây là cơ hội duy nhất để cứu những linh hồn và tìm ra sự thật về mẹ cô.
“Ta sẽ nghe ngươi,” Vân Thảo quyết định, lòng đầy lo lắng. “Nhưng chỉ khi ngươi cam kết sẽ không lừa dối chúng ta.”
“Thỏa thuận,” Hạ Linh cười, nhưng nụ cười của cô ta không mang lại cảm giác an toàn. “Bây giờ, hãy cùng nhau giải phóng những linh hồn.”
Nhưng trong không khí, sự căng thẳng vẫn chưa giảm. Minh Huy, vẫn đứng đó, gương mặt đầy thù hận. “Các ngươi sẽ không thoát được đâu,” hắn gầm lên. “Ta sẽ không để các ngươi phá hoại kế hoạch của ta.”
“Chúng ta sẽ không để ngươi chiến thắng,” Vân Thảo khẳng định, cảm giác sức mạnh từ tổ tiên đang chảy trong huyết quản cô. “Đây mới chỉ là bắt đầu.”
Họ đứng cùng nhau, sẵn sàng cho cuộc chiến không thể tránh khỏi. Bóng tối vẫn lởn vởn, nhưng ánh sáng trong lòng họ đang dần tỏa sáng. Một cuộc chiến giữa bóng tối và ánh sáng sắp diễn ra, và Vân Thảo biết rằng đây chỉ là khởi đầu cho những bí ẩn mà cô sẽ phải đối mặt.