Vương Quốc Của Những Bóng Ma

Chương 2: Gặp gỡ đồng minh

Vân Thảo bước vào căn phòng tối tăm, lòng đầy hồi hộp. Ánh nến lập lòe như muốn tắt đi trong không gian u ám. Những cuốn sách cổ xưa bày la li, như thể đang chờ đợi một đôi tay dũng cảm khám phá những bí mật bên trong.

“Chúng ta cần phải tìm ra điều gì đã xảy ra với mẹ em,” Nguyệt Hân nói, ánh mắt kiên quyết. Cô quét mắt qua đống sách, tìm kiếm dấu hiệu nào đó có thể dẫn dắt họ.

Vân Thảo gật đầu, tâm trí cô tràn đầy những câu hỏi. “Mẹ đã để lại cho em nhiều hơn những trang sách này. Em cảm thấy... như bà đang theo dõi chúng ta.”

Nguyệt Hân không nói gì, chỉ lặng lẽ mở một cuốn sách dày cộp. Trang sách vàng ố, chữ viết đã nhòe đi theo thời gian. “Có điều gì đó kỳ lạ ở đây,” cô thì thầm, ngón tay chỉ vào một đoạn văn mờ nhạt.

“‘Những linh hồn không thể siêu thoát sẽ tìm cách trở về, và nếu không được giải thoát, chúng sẽ trở thành bóng ma.’” Vân Thảo đọc lớn, cảm giác rợn người.

“Bóng ma?” Nguyệt Hân nhíu mày. “Có lẽ đây chính là lý do vì sao em có thể cảm nhận được chúng.”

Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ góc phòng. Cả hai cô gái giật mình, tim đập mạnh. Một bóng đen lướt qua, nhanh như cắt. Vân Thảo nắm chặt tay Nguyệt Hân, cảm giác lo lắng bao trùm.

“Có lẽ chúng ta nên...” Vân Thảo chưa kịp nói hết câu thì một làn gió lạnh lẽo thổi qua, làm tắt ngúm ngọn nến. Không gian chìm vào bóng tối hoàn toàn.

“Đừng sợ!” Nguyệt Hân nói, giọng chắc nịch. “Em ở đây mà.”

Họ đứng im lặng, lắng nghe tiếng thở của bóng tối. Một giọng nói văng vẳng, yếu ớt, như từ một nơi xa xăm. Vân Thảo cảm thấy sự hiện diện của những linh hồn, nhưng không chỉ có một. Nhiều hơn thế.

“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Nguyệt Hân quyết định, rút một mảnh vũ khí từ thắt lưng. “Nếu có bóng ma, em sẽ bảo vệ em.”

“Nhưng em không muốn làm tổn thương họ,” Vân Thảo nói, giọng thấp hơn. “Họ có thể cần giúp đỡ.”

“Giúp đỡ?” Nguyệt Hân cười khẩy. “Họ không phải là những linh hồn thân thiện đâu. Chúng ta phải tìm ra sự thật trước khi quá muộn.”

Cả hai cô gái tiến về phía cửa sổ, nơi ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài chiếu vào. Vân Thảo cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ. Ánh mắt cô đảo quanh, tìm kiếm dấu hiệu của sự hiện diện bí ẩn.

“Chúng ta cần phải ra ngoài,” Nguyệt Hân nói, không chần chừ. “Những bóng ma sẽ không để chúng ta yên.”

Khi Vân Thảo gật đầu, một tiếng động mạnh vang lên. Cánh cửa đột ngột mở ra, và một bóng đen xuất hiện, gương mặt không thể nhận ra. Ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, làm lộ ra một cô gái trẻ, làn da rám nắng, tóc ngắn màu nâu sáng.“Nguyệt Hân!” Vân Thảo kêu lên, nhận ra ngay lập tức. “Cô ấy là ai?”

Nguyệt Hân nắm chặt tay, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. “Dừng lại! Ai muốn gì ở chúng tôi?”

Cô gái lùi lại một bước, đôi mắt nâu sáng nhìn họ. “Tôi không phải kẻ thù. Tôi đến để giúp đỡ.”

“Giúp đỡ?” Vân Thảo ngờ vực. “Tại sao chúng tôi phải tin cô?”

“Bởi vì tôi cũng đang tìm kiếm sự thật,” cô gái đáp, giọng kiên quyết. “Tôi là Đoàn Nguyệt Hân. Tôi đã nghe về các cô và những gì đang diễn ra ở đây.”

“Cô biết về bóng ma?” Nguyệt Hân hỏi, ánh mắt cứng rắn.

“Tôi đã thấy chúng,” Nguyệt Hân nói, giọng nghiêm túc. “Chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó, và tôi không muốn các cô gặp nguy hiểm.”

“Vậy chúng ta cần phải làm gì?” Vân Thảo hỏi, lòng bắt đầu có chút hy vọng.

“Tôi biết một cách để giao tiếp với họ,” Nguyệt Hân nói. “Nhưng chúng ta phải đi ngay bây giờ.”

Nguyệt Hân kéo tay Vân Thảo, và cả ba hướng về cửa ra. Trái tim Vân Thảo đập mạnh, cảm giác hồi hộp và sợ hãi đang xen lẫn. Họ bước ra ngoài, nơi ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều đang dần tắt. Mỗi bước đi, những bóng ma như lởn vởn xung quanh họ, như thể đang chờ đợi một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

“Tôi sẽ không để các cô gặp nguy hiểm,” Nguyệt Hân nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Cảm ơn cô,” Vân Thảo thì thầm, lòng cảm thấy ấm áp hơn giữa không khí lạnh lẽo.

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau. “Họ không thể giúp các cô đâu.” Giọng nói châm chọc, quen thuộc, khiến Vân Thảo bất chợt quay lại.

“Minh Huy!” Cô thốt lên, nhận ra kẻ thù cũ đang đứng đó, ánh mắt sắc lạnh, đầy mưu mô.

“Chúng ta đã có cuộc vui, và giờ thì đến lúc kết thúc,” hắn nói, nụ cười đầy tự mãn.

Vân Thảo biết rằng cuộc chiến sắp bắt đầu. Họ không thể lùi bước. Những bóng ma đang chờ đợi, và chỉ có một cách để tìm ra sự thật.

truyenfull,truyenfull vn