Vương Quốc Bị Lãng Quên

Chương 9: Hành Trình Tìm Kiếm

Hành trình của Vân Huyền, Minh Tùng và Phượng Hoàng tiếp tục giữa những con đường quanh co của vương quốc bị lãng quên. Ánh đèn le lói từ các ngọn nến trong các ngôi nhà nhỏ bên đường phản chiếu lên những khuôn mặt căng thẳng, mỗi người đều mang trong mình những lo lắng riêng. Họ đã quyết định tìm kiếm những người từng làm việc với Tần Lộc, nhưng trong lòng mỗi người, sự nghi ngờ vẫn âm thầm lớn lên.

“Chúng ta sẽ tìm ai trước?” Minh Tùng hỏi, ánh mắt anh lướt qua những con đường hẹp. “Người nào có khả năng biết được thông tin hữu ích nhất?”

“Có một thầy bói sống gần đây,” Vân Huyền lên tiếng, “Nghe nói ông ấy từng làm việc cho Tần Lộc. Nếu ai có thể giúp chúng ta, thì đó chính là ông ấy.”

“Thầy bói?” Minh Tùng nhíu mày, vẻ mặt không mấy tin tưởng. “Chẳng nhẽ chúng ta phải tin vào những điều mê tín?”

“Đôi khi, những điều không thể lý giải lại mang lại sự thật,” Phượng Hoàng phản đối, đôi mắt cô ánh lên sự kiên quyết. “Nếu ông ấy có thể nhìn thấy điều gì đó từ quá khứ, đó có thể là manh mối cho chúng ta.”

Minh Tùng thở dài, nhưng không phản đối thêm. Họ tiếp tục bước đi, và không khí quanh họ trở nên nặng nề hơn khi họ tiến gần đến nơi ở của thầy bói. Những bóng đen dường như đang dõi theo họ từ những góc tối. Vân Huyền cảm nhận được điều đó. Cô quay sang nhìn Phượng Hoàng, đôi mắt ánh lên sự lo lắng.

“Cô có cảm thấy điều gì lạ không?” Vân Huyền hỏi.

“Chỉ là cảm giác thôi,” Phượng Hoàng đáp, “Nhưng tôi thấy có gì đó đang chờ đợi chúng ta.”

Khi họ đến trước ngôi nhà của thầy bói, Vân Huyền gõ cửa. Tiếng gõ vang lên, nhưng không có ai trả lời. Họ đứng chờ, sự im lặng kéo dài như một cơn gió lạnh lẽo. Cuối cùng, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một người đàn ông tuổi đã cao, ánh mắt ông như chứa đựng cả vũ trụ.

“Các ngươi đến tìm ta?” Ông hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng cũng đầy bí ẩn.

“Chúng tôi muốn biết về Tần Lộc,” Vân Huyền nói, cố gắng giữ giọng mình vững vàng. “Ông có thể giúp chúng tôi không?”

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào mắt Vân Huyền, như thể đang tìm kiếm điều gì đó sâu thẳm bên trong cô. “Tần Lộc không phải là người dễ dàng bị quên lãng. Hắn ta đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng người dân.”

“Chúng tôi cần những thông tin cụ thể,” Minh Tùng thúc giục, “Hắn đang âm thầm chuẩn bị điều gì đó tồi tệ. Chúng tôi phải ngăn chặn hắn.”

“Ngăn chặn hắn?” Ông thầy bói cười khẽ, “Đó là một việc không đơn giản. Có những bí mật mà những kẻ như Tần Lộc luôn bảo vệ bằng mọi giá.”“Nhưng ông có biết điều gì không?” Vân Huyền hỏi, giọng cô dồn dập.

“Có một ký ức mà hắn luôn sợ hãi,” ông thầy bói bắt đầu, “Đó là một vũ khí cổ xưa, nó được giấu ở một nơi mà chỉ những ai thật sự dũng cảm mới dám tìm kiếm.”

“Vũ khí cổ xưa?” Minh Tùng lặp lại, ánh mắt sáng lên. “Nó có thể giúp chúng ta đánh bại Tần Lộc không?”

“Có thể,” ông thầy bói đáp, “Nhưng để tìm thấy nó, các ngươi phải đối mặt với những thử thách lớn hơn cả bản thân mình. Những ký ức bị lãng quên không phải chỉ đơn thuần là một vũ khí. Chúng là những phần của chính các ngươi.”

Vân Huyền cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. “Chúng tôi sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.”

“Đừng vội,” ông thầy bói cảnh báo. “Hãy nhớ rằng, không phải ai cũng có thể chịu đựng được sức mạnh của những ký ức đó. Các ngươi cần phải thật sự sẵn sàng.”

“Chúng tôi đã chịu đựng đủ rồi,” Phượng Hoàng nói, giọng cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Chúng tôi không sợ.”

“Vậy thì hãy bắt đầu hành trình,” ông thầy bói nói, “Nhưng trước tiên, hãy tìm hiểu về bản thân mình. Những ký ức mà các ngươi tìm kiếm không nằm ở bên ngoài, mà chính ở trong sâu thẳm trái tim.”

Khi ông thầy bói vừa dứt lời, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Họ nhận ra rằng cuộc hành trình không chỉ là tìm kiếm vũ khí mà còn là hành trình khám phá chính bản thân họ. Từng ký ức, từng nỗi đau, từng khát khao chôn giấu sẽ trở thành những thử thách mà họ phải vượt qua.

Khi rời khỏi ngôi nhà của thầy bói, không khí ngoài trời đã trở nên lạnh lẽo hơn. Vân Huyền nhìn lên bầu trời, những đám mây đen đang kéo đến như một điềm báo xấu. “Chúng ta sẽ tìm kiếm vũ khí cổ xưa đó,” cô nói, “Nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị cho những điều mà chúng ta sẽ đối mặt.”

“Và cả những bí mật mà chúng ta sẽ khám phá,” Minh Tùng thêm vào, “Tôi không biết điều gì đang chờ đợi chúng ta, nhưng tôi tin rằng chúng ta sẽ vượt qua được.”

Phượng Hoàng gật đầu, ánh mắt cô lấp lánh như ngọn lửa. “Chúng ta không chỉ đi tìm vũ khí, mà còn tìm kiếm chính bản thân mình.”

Họ tiếp tục tiến về phía trước, giữa những bóng tối dày đặc. Mỗi bước đi là một dấu ấn, mỗi quyết định là một lựa chọn. Hành trình của họ không chỉ là cuộc chiến chống lại Tần Lộc mà còn là cuộc chiến bên trong chính họ. Liệu họ có thể tìm thấy sức mạnh từ những ký ức bị lãng quên và vượt qua những thử thách đang chờ đợi phía trước? Họ không biết, nhưng một điều chắc chắn: cuộc hành trình này sẽ không dễ dàng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn