Vương Quốc Bị Lãng Quên

Chương 10: Bước Ngoặt Đầu Tiên

Vân Huyền đứng giữa những bức tường lạnh lẽo của ngôi nhà thầy bói, ánh mắt cô đăm chiêu vào khoảng không. Những lời của ông thầy vẫn vang vọng trong tâm trí, như những cơn sóng vỗ về những ký ức đã bị lãng quên. Cô cảm nhận được sức nặng của di sản từ mẹ mình, một phù thủy vĩ đại với những bí mật không ai biết.

“Vân Huyền,” Minh Tùng lên tiếng, kéo cô khỏi những suy nghĩ lạc lối. “Chúng ta cần phải tìm hiểu về vũ khí đó. Nó có thể là chìa khóa giúp chúng ta đối phó với Tần Lộc.”

“Đúng vậy,” Vân Huyền gật đầu, “nhưng chúng ta không chỉ cần sức mạnh. Chúng ta cần phải hiểu những gì đã xảy ra trong quá khứ.”

Phượng Hoàng đứng bên cạnh, đôi mắt đỏ rực như lửa. “Tôi đã nghe nhiều về vũ khí huyền thoại, nhưng không ai biết chính xác nó ở đâu. Có thể mẹ của bạn đã để lại manh mối.”

Câu nói của Phượng Hoàng khiến Vân Huyền cảm thấy một luồng cảm xúc dâng trào. Cô nhớ về những buổi tối bên mẹ, nghe những câu chuyện huyền bí về sức mạnh của nước và lửa, về những cuộc chiến đã diễn ra trong quá khứ. Nhưng giờ đây, cô cảm thấy lạc lối, không biết bắt đầu từ đâu.

“Chúng ta cần gặp Huyền Tôn,” Minh Tùng đề xuất. “Ông ấy có thể biết nhiều về lịch sử và các loại ma thuật cổ xưa. Nếu ai có thể giúp chúng ta tìm ra bí mật, đó chính là ông ấy.”

“Đúng, nhưng ông ấy không dễ gặp,” Phượng Hoàng nhắc nhở. “Huyền Tôn luôn giữ khoảng cách với mọi người. Chúng ta phải chứng minh rằng mình xứng đáng với sự giúp đỡ của ông.”

“Vậy thì chúng ta sẽ phải tìm cách,” Vân Huyền quyết định, giọng cô đầy kiên định. “Tôi không thể để mẹ mình thất vọng. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Họ rời khỏi ngôi nhà thầy bói, quyết tâm tràn đầy. Trời đã bắt đầu tối, những vì sao lấp lánh trên bầu trời như những giấc mơ chưa thành hình. Vân Huyền cảm nhận được sức mạnh của ký ức đang chảy trong huyết quản, và cô biết rằng cuộc hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.

Khi bước chân vào một khu rừng rậm rạp, sự tĩnh lặng bao trùm. Những âm thanh của đêm tối vang lên, nhưng trong lòng Vân Huyền, có một nỗi lo lắng không nguôi. “Nếu Tần Lộc phát hiện ra chúng ta đang tìm kiếm vũ khí đó, hắn sẽ không ngần ngại hành động,” cô nói.

“Đúng,” Minh Tùng đồng ý, “nhưng chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta phải mạnh mẽ hơn.”

Phượng Hoàng gật đầu. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai cản trở chúng ta. Chúng ta cần phải bảo vệ nhau.”

Họ tiến sâu vào rừng, ánh sáng le lói từ những ngọn đuốc mà Minh Tùng mang theo. Bỗng nhiên, Vân Huyền dừng lại. Một cảm giác quen thuộc tràn ngập trong cô, như thể có một sức mạnh nào đó đang gọi mời. Cô nhắm mắt, lắng nghe tiếng thì thầm của những ký ức.

“Mẹ…” Cô thì thầm, một nỗi nhớ đau đáu trong lòng. “Mẹ có đang ở đây không?”

Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi hương của nước và lửa. Vân Huyền mở mắt, thấy một ánh sáng mờ ảo hiện lên phía trước. “Có gì đó,” cô nói, chỉ tay về phía ánh sáng.“Chúng ta nên cẩn thận,” Minh Tùng cảnh báo. “Đó có thể là một cái bẫy.”

“Nhưng có thể đó là manh mối,” Phượng Hoàng thêm vào, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.”

Họ tiến lại gần, và ánh sáng dần rõ ràng hơn. Đó là một viên ngọc lấp lánh, nằm giữa một vòng tròn những viên đá cổ. Vân Huyền cảm thấy tim mình đập mạnh. “Đây có thể là dấu hiệu mà mẹ để lại.”

Cô bước vào vòng tròn, tay chạm vào viên ngọc. Ngay khi chạm vào, một luồng sức mạnh mạnh mẽ truyền qua cơ thể cô. Những hình ảnh quay cuồng trong tâm trí: hình ảnh mẹ cô, những trận chiến huy hoàng, và cả những ký ức đau thương.

“Mẹ… mẹ đã tạo ra điều này,” cô thốt lên, nước mắt tràn mi. “Đây chính là vũ khí huyền thoại mà mẹ đã làm ra.”

“Vậy thì chúng ta đã tìm thấy nó,” Minh Tùng nói, ánh mắt đầy hào hứng. “Chúng ta sẽ sử dụng sức mạnh này để đánh bại Tần Lộc.”

Nhưng trong khoảnh khắc vui mừng đó, một cảm giác lo lắng len lỏi vào lòng Vân Huyền. “Nhưng liệu chúng ta có đủ sức mạnh để kiểm soát nó không?” cô hỏi, giọng đầy trăn trở.

Phượng Hoàng tiến lại gần, nắm chặt tay Vân Huyền. “Chúng ta sẽ cùng nhau. Nếu có ai có thể làm chủ sức mạnh này, đó chính là chúng ta.”

Đột nhiên, âm thanh của những bước chân vang lên từ phía sau. Họ quay lại, nhìn thấy một bóng đen đang tiến lại gần. Đó là Tần Lộc, gương mặt hắn hiện lên một nụ cười lạnh lẽo.

“Các người nghĩ rằng có thể tìm thấy vũ khí mà không phải trả giá sao?” hắn nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Chờ đã, hãy để ta tham gia vào cuộc vui này.”

Vân Huyền cảm thấy sự hồi hộp dâng lên. Cô biết rằng đây không chỉ là một cuộc chiến giành lấy vũ khí, mà còn là cuộc chiến giành lấy chính bản thân mình. Họ đã bước vào ván cờ đầy mạo hiểm, nơi mà mọi quyết định đều có thể dẫn đến những hệ quả không ngờ.

“Chúng ta sẽ không để hắn chiếm lấy sức mạnh này,” Minh Tùng nói, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta phải bảo vệ vũ khí huyền thoại này bằng mọi giá.”

“Đúng,” Phượng Hoàng đồng ý, “chúng ta sẽ không ngồi yên.”

“Vậy thì hãy chuẩn bị,” Vân Huyền nói, giọng cô kiên định. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.”

Và giữa đêm tối, ánh sáng từ viên ngọc phản chiếu trong mắt họ, như một lời hứa về sức mạnh và hy vọng. Họ không thể quay lại, không thể lùi bước. Hành trình này, với tất cả những bí mật và thử thách, đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn