Vướng Phải Mama Boy - Nhất Chỉ Tô

Chương 3

7

Trưa hôm sau, Liêu Tiểu Quân hẹn tôi ăn ở một nhà hàng Trung Hoa.

Phong cách trang trí cổ điển, nhìn qua là biết kiểu nơi mấy lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước hay tụ họp. Ngồi giữa đại sảnh ồn ào, Liêu Tiểu Quân nhướn mày nhìn tôi đầy vẻ dầu mỡ.

“Chỗ này sang chảnh lắm đấy, người bình thường tôi không dẫn tới đâu. Trước toàn đi cùng lãnh đạo, họ mời tôi dùng bữa ở đây.”

“Cô hôm nay ăn mặc đẹp thế, vì tôi à?”

Tôi cúi xuống nhìn cái áo bông to đã giặt đến bạc màu, cổ tay còn dính bẩn.

“Anh thật sự thích tôi à?”

Liêu Tiểu Quân do dự một chút rồi gật đầu.

“Đúng vậy, vừa gặp cô là lòng đã nở hoa. Tôi thấy hai ta rất hợp.”

“Thế mẹ anh đã hài lòng về tôi rồi, sao hôm qua hai người còn đến nhà tôi làm loạn? Không thấy quá đáng sao?”

Tôi thật sự không hiểu nổi, làm ầm ĩ đến mức đó rồi mà vẫn nghĩ có người sẽ lấy anh ta? Tự tin từ đâu ra vậy?

“Mẹ tôi bảo rồi, con gái bây giờ lắm chiêu lắm, phải dùng chút thủ đoạn thì các cô mới ngoan.”

“Với lại tôi ưu tú thế này, mẹ tôi nói cô không thể nào không thích tôi được.”

Tôi mỉm cười:

“Mẹ anh nói đúng đấy, tôi cũng thấy anh đúng là rất ưu tú. Hôm trước là tôi nóng vội quá, chưa kịp tìm hiểu kỹ.”

Nghe vậy, Liêu Tiểu Quân mừng ra mặt.

“Thấy chưa, quả nhiên mẹ tôi nói đúng, con gái các cô toàn nói một đằng nghĩ một nẻo.”

Tôi cầm tách trà nhấp một ngụm.

“Tôi muốn hiểu anh thêm chút. Nếu đã tính đến chuyện cưới xin, thì phải thành thật với nhau chứ.”

“Mẹ anh còn nói gì nữa?”

Liêu Tiểu Quân cười hả hê.

“Mẹ tôi nói rồi, tôi là công chức nhà nước, kết hôn phải làm gương, dẹp bỏ hủ tục sính lễ.”

“Nhà tôi có sẵn nhà rồi, em cứ dọn qua ở. Còn bên em thì chắc phải lo xe. Mẹ tôi bảo cũng không cần quá xịn, trên ba trăm ngàn tệ là được.”

Tôi suýt phun cả ngụm trà vào mặt anh ta.

Hóa ra không bỏ ra đồng sính lễ nào mà còn muốn “hốt trọn” một chiếc xe. Tính toán thật khéo.

8

Tôi gật đầu giả vờ tán đồng:

“Đúng là công chức có khác, tư tưởng giác ngộ cao thật.”

Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ mà tôi đã sắp xếp trước mang tới một chai rượu trắng, nói là tặng miễn phí.

Tôi quay sang Liêu Tiểu Quân:

“Anh có tiếng quá nhỉ, họ còn tặng rượu cho anh cơ.”

Được tôi tâng bốc, khóe miệng anh ta cong lên đầy đắc ý.

“Đương nhiên rồi, trước đây tôi đi với lãnh đạo mấy lần, chắc họ nhớ mặt.”

Bạn thân tôi từng nói, tửu lượng Liêu Tiểu Quân bình thường, lại thích “uống vào nói thật”. Chuyện quấy rối cô gái trước kia cũng lỡ miệng nói ra khi say.

“Thế chắc anh uống giỏi lắm nhỉ? Đàn ông biết uống rượu đúng là có sức hút.”

Liêu Tiểu Quân càng đắc ý.

“Đàn ông mà, ai lại không uống rượu.”

Vậy là dưới những lời tâng bốc của tôi, anh ta vừa ăn ba đĩa đồ nguội vừa uống hết chai rượu nhỏ.

Khi Liêu Tiểu Quân bắt đầu lảm nhảm vì say, tưởng rằng đã nắm chắc tôi trong tay, tôi mới chính thức vào đề.

Không chút phòng bị, anh ta kể tuốt tuồn tuột chuyện trước đây từng dây dưa quấy rối một cô gái, còn vòi người ta năm ngàn tệ tiền “bồi thường công việc”.

“Mẹ tôi bảo, đối phó con gái phải dùng chiêu này, sau khi cưới nó mới ngoan ngoãn sống cùng mình.”

“Mẹ tôi còn nói bố mẹ cô đều là giáo viên, lại chỉ có mình cô là con một, sau này có người giúp đỡ.”

“Mẹ tôi nói nếu cô không đồng ý thì đến trước cửa nhà cô làm ầm lên, không được nữa thì đến cơ quan bố mẹ cô gây chuyện. Lúc đó dù cô không đồng ý cũng phải đồng ý.”

“Loại người có học như nhà cô da mặt mỏng, sợ nhất người ta làm loạn. Không được nữa thì đòi thêm tiền bồi thường công việc.”

Nghe đến đó, tôi run lên vì tức.

Không chỉ cố ý hủy hoại danh tiếng con gái người ta, mà còn định đến cơ quan bố mẹ tôi tung tin đồn.

Bố mẹ tôi làm nghề giáo cả đời, sắp nghỉ hưu rồi. Nếu thật sự bị làm ầm lên, mặt mũi họ biết để đâu?

9

Liêu Tiểu Quân như mở van nước, chuyện bí mật tuôn ra không ngừng.

Anh ta thi công chức năm năm liền không đỗ.

Cuối cùng mẹ anh ta đến làm loạn chỗ một người họ hàng làm lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước, nhờ quan hệ “hợp đồng ba bên” mà xin được vị trí trợ lý lãnh đạo.

Công việc rất nhàn, thỉnh thoảng dùng app chỉnh ảnh sửa poster cho sếp, rót trà, nhận chuyển phát nhanh.

Thực ra chẳng phải công chức gì, thậm chí còn chưa phải nhân viên chính thức.

Bảo sao tôi cứ thắc mắc với đầu óc đó mà thi đỗ công chức được à? Hóa ra toàn nhờ mẹ đi làm loạn.

Bên họ hàng nhận không ít quà, lại sợ mẹ anh ta tiếp tục gây chuyện nên cũng chăm sóc kha khá. Nghe nói cuối tháng này nếu không có gì bất ngờ sẽ được chuyển chính thức, thành “bát cơm sắt”.

“Sau này cưới rồi, cô phải hiếu thảo với mẹ tôi. Mẹ tôi vì tôi mà chịu khổ nhiều lắm.”

Nói đến đây, Liêu Tiểu Quân bỗng úp mặt xuống bàn khóc hu hu.

Vừa khóc vừa gọi “Mẹ ơi, mẹ ơi”.

Ở bàn bên, cô bạn thân vừa giơ điện thoại quay vừa bật cười.

Là trưởng bộ phận vận hành truyền thông mới, tôi vốn không xa lạ gì với livestream.

Lần này tôi lấy chủ đề “khám phá quán ăn hot dịp Tết”, để bạn thân mở livestream ở bàn bên, vô tình thu cả giọng Liêu Tiểu Quân vào.

Vì là livestream ẩm thực nên không nhiều người xem, chỉ lác đác vài bình luận:

[Nhà hàng này nghe nói đắt lắm.]

[Chị đẹp ơi, bàn bên đang xem mắt à?]

[Không ngờ đi xem quán còn hóng được drama, thích quá.]

[Lại một anh ‘hiếu thảo thuê ngoài’, quán nào vậy, muốn tới xem mặt anh ta ghê.]

[Đàn ông gì uống rượu xong khóc gọi mẹ.]

Không nhiều người xem cũng chẳng sao.

Chỉ cần ghi lại hợp pháp những thứ tôi cần là đủ.

10

Nhìn Liêu Tiểu Quân say khướt bất tỉnh, mẹ anh ta trừng mắt nhìn tôi.

“Cô ép con trai tôi uống rượu à?”

Tôi giả vờ sợ hãi:

“Không ạ, là anh ấy tự uống. Con nghe Liêu Tiểu Quân nói nếu hôm nay con không đồng ý ở bên anh ấy, cô sẽ đến cơ quan bố mẹ con làm loạn, có thật vậy không?”

Mặt bà ta lúc xanh lúc trắng, cứng cổ chối bay chối biến.

“Đàn ông say nói bậy thôi. Con bé này, sau này đều là người một nhà cả, làm gì có chuyện gây chuyện.”

“Với lại con trai tôi ăn lương nhà nước, nó để mắt tới cô là phúc của cô đấy.”

Tôi khẽ nói:

“Cô à, con cũng gặp mặt rồi, ăn cơm rồi, nói chuyện cả buổi chiều, nhưng thật sự không hợp.”

Cái “phúc” này, xin để dành cho người khác.

Đúng lúc đó, Liêu Tiểu Quân tỉnh lờ mờ, thấy mẹ ở bên liền đòi mẹ bế.

Mẹ anh ta chẳng thèm để ý đến tôi nữa, chỉ xót xa vuốt đầu con.

“Con trai ngoan, không khóc nữa, ai bắt nạt con? Mẹ trả thù cho.”

Nói rồi lại liếc tôi đầy hung dữ.

“Cô cũng không biết khuyên nó bớt uống. Uống hỏng bảo bối của tôi thì bán cô cũng không đền nổi.”

Lúc này, tay Liêu Tiểu Quân tự nhiên thò về phía eo mẹ, định luồn qua áo sờ lên trên, miệng lẩm bẩm:

“Uống sữa… mẹ ơi con muốn uống sữa…”

Trước cảnh tượng kinh hoàng ấy, tôi đứng đơ tại chỗ.

Thực khách xung quanh cũng bắt đầu chú ý.

Mẹ anh ta hoảng hốt vội gạt tay con xuống.

Nhưng Liêu Tiểu Quân không chịu, ngồi phịch xuống đất, suýt kéo ngã cả mẹ, vừa khóc vừa đòi bú.

Khách trong quán bắt đầu xì xào, chỉ trỏ, có người còn rút điện thoại ra quay.

“Bao nhiêu tuổi rồi còn đòi bú mẹ, không biết xấu hổ.”

“Hàng thế này mà cũng đi xem mắt, hại đời con gái người ta.”

Mặt mẹ anh ta đỏ bừng, cố kéo con đứng dậy rời đi.

Nhưng bà ta chỉ cao mét rưỡi, còn cậu con trai nặng gần 90 ký.

“Cô chết à, không biết qua giúp sao?”

Tôi giả vờ đưa tay kéo Liêu Tiểu Quân, ai ngờ anh ta hất tay tôi ra, bám chặt lấy vạt áo mẹ.

Bất đắc dĩ, mẹ anh ta bảo tôi trông chừng con trai, còn mình thì vội vàng chạy ra ngoài.

Người vừa đi khỏi, bạn thân lập tức gửi toàn bộ video cho tôi.

Nhìn cảnh Liêu Tiểu Quân vừa khóc vừa ôm mẹ trong video, tôi vội tắt điện thoại.

Sợ… đau mắt.

11

Sáng sớm hôm sau, mẹ Liêu Tiểu Quân lại tìm đến tận cửa.

Trên tay còn xách theo một hộp quà rẻ tiền, nói là thay con trai sang “dạm hỏi”.

Thấy tôi nhất quyết không thừa nhận, bà ta lại phịch mông ngồi xuống đất, bắt đầu giở lại chiêu cũ.

“Mọi người ra mà xem này! Chính con bé nhà này lừa cưới!”

“Con trai tôi hiền lành đơn thuần, chưa từng yêu ai.”

“Nó lừa con trai tôi đi xem mắt rồi lại không chịu quen!”

“Ăn cơm rồi, uống rượu rồi, nếu không muốn quen thì sao còn chuốc rượu nó?”

Tôi giả vờ kinh ngạc:

“Cô à, nói gì cũng phải có chứng cứ chứ.”

“Rượu rõ ràng là con trai cô tự uống, con một ngụm cũng không đụng. Sao lại thành chuốc say?”

“Hơn nữa tối qua chính con còn nhờ người gọi xe đưa anh ta về.”

Lần này bố mẹ tôi cũng không nhịn nổi, chỉ thẳng vào người đàn bà đang ngồi dưới đất:

“Con gái tôi gặp mặt rồi, ăn cơm rồi. Nếu bà còn vô lý gây sự, đây toàn là hàng xóm, chúng tôi sẽ báo cảnh sát!”

Vài người hàng xóm từng hóng chuyện lần trước cũng đứng ra bênh tôi.

Thấy tình thế không ổn, mẹ Liêu Tiểu Quân lập tức đổi chiêu.

“Cô gái à, tôi cũng không muốn làm khó cô. Nếu cô không muốn quen con trai tôi thì tiền công bị mất của nó phải bồi thường chứ.”

“Nó đi muộn nửa ngày bị trừ 500 tệ, lần trước xin nghỉ nửa ngày bị trừ 1000 tệ, thêm tiền chuyên cần 1500 tệ. Tổng 3000 tệ, cô phải trả.”

Trong đám đông có bà tóc xoăn mì gói quen mặt lên tiếng khuyên:

“Cô gái à, dì nói câu công bằng, nếu đã không ưng người ta thì tiền công cũng nên trả. Dù sao cậu ấy vì cô mà xin nghỉ.”

Thấy tôi có vẻ do dự, mẹ Liêu Tiểu Quân nói thêm:

“Cũng tại con trai tôi quá đơn thuần, dễ bị tổn thương tình cảm.”

“Cô trả tiền công đi là chúng ta coi như huề. Không thể để chúng tôi chịu thiệt cả hai đầu được.”

Nói xong còn giả vờ lau nước mắt không tồn tại.