2
Thế là tôi giơ tay ngắt lời màn thao thao bất tuyệt của anh chàng xem mắt, chuẩn bị kết thúc buổi hẹn vớ vẩn này.
“Khoan đã, anh Liêu. Chúng ta mới quen có năm phút, nói đến chuyện kết hôn có phải hơi sớm không?”
Đang nói hăng say mà bị tôi cắt ngang, mặt anh ta lộ rõ vẻ khó chịu.
“Nếu cô thấy nhanh quá thì mình có thể đính hôn trước, chờ có kỳ nghỉ rồi cưới sau. Mẹ tôi bảo làm trong biên chế mà cứ xin nghỉ suốt thì sẽ ảnh hưởng không tốt.”
Hóa ra anh ta là kiểu người không hiểu tiếng người.
“Ý tôi là, chúng ta chỉ mới đi xem mắt, còn chưa hiểu gì về nhau, chưa chắc đã hợp.”
Anh ta ngơ ngác:
“Trong hồ sơ chẳng phải có đầy đủ thông tin cá nhân rồi sao? Với lại dì Lưu nói cô năm nay hai mươi chín rồi mà?”
Đến lượt tôi khó hiểu:
“Hai mươi chín thì sao?”
Anh ta đáp đầy hiển nhiên:
“Mẹ tôi nói phụ nữ qua hai mươi lăm là mất giá. Cô hai mươi chín rồi, đi xem mắt chẳng phải để kết hôn sao?”
Tôi tức đến mức muốn trợn trắng mắt, không nhịn được hỏi lại:
“Thế anh bao nhiêu tuổi?”
Anh ta tự tin vuốt tóc:
“Tôi vừa tròn ba mươi. Mẹ tôi nói đàn ông ba mươi là có giá nhất, ‘tam thập nhi lập’ mà. Huống chi tôi còn làm trong biên chế.”
“Tôi thấy cô nhìn cũng thuận mắt. Mình cưới sớm sinh con sớm, cũng là vì sức khỏe của cô.”
Nói rồi anh ta uống nốt ngụm trà còn lại, nhíu mày chê:
“Cốc bé tí mà tận mười tám tệ, chỉ lừa được mấy cô gái trẻ như các cô thôi.”
“Cưới rồi thì uống trà với tôi, trà cơ quan phát, toàn hàng tốt. Mẹ tôi nói trà sữa, đồ ngọt không tốt cho sức khỏe, uống nhiều dễ gây ung thư.”
…
Tôi lười tranh luận, nói thẳng:
“Không biết dì Lưu nói với anh thế nào, nhưng tôi thấy chúng ta không hợp. Tôi còn việc, xin phép đi trước.”
Vừa định đứng dậy thì anh ta bật dậy, túm lấy cổ tay tôi rồi vội buông ra, cuống quýt:
“Sao lại đi? Tôi thấy chúng ta hợp mà. Tôi thích cô lắm.”
Tôi trợn mắt, không buồn đáp, rời khỏi quán rồi chạy một mạch về nhà như chạy trốn.
3
Về đến nhà, Liêu Tiểu Quân lại gửi tới một tràng tin nhắn khiến tôi buồn nôn.
[Tôi biết rồi, cô ngại đúng không?]
[Tôi thấy cô rất hợp làm vợ tôi.]
[Cô không trả lời tôi coi như là đồng ý nhé.]
[Nếu cô chưa muốn cưới sớm thì mình yêu trước cũng được mà, bà xã.]
Tôi chịu hết nổi, trả lời rõ ràng:
[Anh Liêu, tôi không có chút cảm giác nào với anh. Xin đừng nhắn tin cho tôi nữa.]
Phải một lúc lâu sau anh ta mới đáp:
[Tôi biết cô đang thử thách tôi. Cô yên tâm, tình yêu của tôi chịu được thử thách. Mẹ tôi nói theo đuổi con gái phải chủ động.]
Từ đâu chui ra cái đồ dở hơi này vậy?
Không đợi anh ta trả lời tiếp, tôi tắt nguồn điện thoại.
Ăn tối xong, bố mẹ xuống dưới đi dạo. Không ngờ trước cửa lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Một người phụ nữ trung niên có ba phần giống Liêu Tiểu Quân, gò má nhô cao, khuôn mặt sắc lạnh.
Vừa bước vào bà ta đã săm soi khắp nhà, rồi tự nhiên như người quen:
“Tôi là mẹ Liêu Tiểu Quân. Chiều nay con trai tôi gặp cô, khen cô không ngớt, nên tôi qua xem thử.”
Bà ta cười tươi, gật đầu liên tục:
“Nghe nói bố mẹ cô đều là giảng viên đại học à? Gia đình trí thức đấy chứ. Nhà này là của các người phải không?”
“Nghe nói bố mẹ cô còn mua cho cô một căn hai phòng trong khu này, sau này cô với con trai tôi kết hôn thì…”
Tôi hơi choáng, nhưng vẫn lịch sự cắt lời:
“Cô ơi, xin đợi chút. Trên WeChat con đã nói rõ với anh Liêu rồi.”
“Con và anh ấy không hợp, hơn nữa, hiện tại con cũng chưa có ý định kết hôn.”
Bà ta vẫn giữ nguyên sắc mặt:
“Tôi biết, tôi biết. Người trẻ các cô phải yêu trước rồi mới tính chuyện cưới xin.”
“Con trai tôi chưa có kinh nghiệm yêu đương, nói năng không khéo, nhưng nó thật lòng thích cô.”
“Vì cô mà nó xin nghỉ đi xem mắt đấy. Đơn vị nó ai cũng biết hai người gặp nhau.”
“Trong khu này cũng có nhiều người thấy hai đứa hẹn hò bên ngoài rồi.”
Hóa ra đi xem mắt một lần là phải cưới con trai bà ta luôn?
“Cô ơi, ý con là con không có cảm xúc với anh ấy. Chúng con không có khả năng đi tiếp đâu ạ.”
Nụ cười của bà ta lập tức cứng lại.
“Cô bé, con trai tôi là công chức, năm sau còn thăng chức.”
“Tôi nghe nó nói rồi, hai người còn chưa nói được mấy câu. Cô tìm hiểu thêm đi, con trai tôi thật sự rất ưu tú.”
“Cô ơi, con trai cô ưu tú như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người phù hợp hơn con thôi. Con tạm thời không có ý định kết hôn.”
Bà ta có vẻ không cam tâm:
“Tôi nghe bố mẹ cô nói qua năm cô cũng ba mươi rồi. Ở quê tôi, ba mươi là ế chỏng chơ rồi.”
Tôi cố nén cơn giận đang bốc lên, mở cửa, làm động tác mời:
“Thưa cô, con còn việc, không tiện tiếp cô nữa.”
Thấy tôi đuổi khéo, bà ta đành miễn cưỡng rời đi.
Tiễn bà ta xong, tôi mở điện thoại ra, tận 99+ tin nhắn từ Liêu Tiểu Quân.
Tôi thẳng tay chặn luôn.
4
Xuống lầu gặp bố mẹ, tôi kể lại mọi chuyện.
Mẹ tức quá gọi điện mắng dì Lưu một trận.
Không ngờ vừa đi dạo về đến cửa, dì Lưu đã dẫn cả nhà Liêu Tiểu Quân đến.
Mẹ Liêu thấy tôi, kích động chỉ tay:
“Nhà các người dạy con gái kiểu gì vậy? Nghĩ mình là dân bản địa thì có thể đùa giỡn với người ta à?”
“Con trai tôi nói rồi, nó ngồi chưa được năm phút cô ta đã bỏ đi, còn chưa nói được mấy câu.”
“Nhìn thì xinh xắn đấy, ai ngờ gia giáo kém thế.”
Mẹ tôi tức giận đáp lại:
“Con gái tôi chỉ đi xem mắt thôi, vốn là chuyện xem thử có duyên hay không. Bà ở đây la lối cái gì?”
Đúng dịp Tết, hàng xóm trong tòa nhà đi lại đông, nghe ồn ào liền kéo đến xem.
Mẹ Liêu thấy người vây quanh ngày càng nhiều, lập tức cao giọng vừa khóc vừa gào:
“Ôi trời ơi, công lý ở đâu! Có ai ra phân xử giúp tôi không!”
“Con trai tôi trong đơn vị bận rộn, đặc biệt xin nghỉ đi gặp mặt, cô ta nói chưa tới ba câu đã bỏ đi!”
“Quay đầu còn chặn WeChat. Sao lại thiếu tôn trọng người ta thế? Có phải coi thường hai mẹ con chúng tôi không?”
“Con trai tôi suốt ngày lo sự nghiệp, tâm tính đơn thuần, chưa từng yêu ai. Hôm nay bị cô ta đùa giỡn, không biết đau lòng đến mức nào!”
“Hôm nay mà các người không cho hai mẹ con tôi một lời giải thích, tôi nằm đây không dậy đâu!”
Nói xong bà ta thật sự nằm lăn ra đất.
“Để hàng xóm xem thử cái gọi là gia đình trí thức là thế nào!”
Bố mẹ tôi chưa từng gặp cảnh này, sợ bà ta làm liều, vội vàng định đỡ dậy.
Thấy kế hoạch có hiệu quả, bà ta càng lì lợm nằm đó không chịu đứng lên.
5
Tôi mặc kệ bà ta nằm ăn vạ, kéo dì Lưu ra một góc.
“Dì Lưu, rốt cuộc là sao? Bố mẹ cháu vừa nói rõ rồi mà, sao còn dẫn họ tới?”
Dì Lưu vừa xấu hổ vừa hối hận:
“Bà ta bảo dì thông đồng với nhà cháu lừa con trai bả. Dì giải thích thế nào cũng không nghe, nhất quyết kéo dì tới đòi công bằng.”
“Bình thường dì thấy bà ta cũng biết điều, ai ngờ lại chanh chua thế này…”
Tôi quay sang nhìn mẹ Liêu đang nằm dưới đất:
“Xem mắt vốn là chuyện tùy duyên. Tôi không thích con trai bà, bà cũng không thể bịa đặt như vậy chứ?”
Liêu Tiểu Quân nghe tôi nói mẹ mình liền nổi nóng:
“Trong đơn vị tôi có bao nhiêu cô gái theo đuổi, tôi còn chưa đồng ý gặp!”
“Nếu không phải dì Lưu nói cô muốn hẹn tôi ra ngoài, tôi sao phải xin nghỉ?”
Trong đám đông có một bà tóc xoăn to tiếng:
“Nếu cô gái tự hẹn người ta rồi lại chơi người ta vố đau vậy thì không phải lắm đâu.”
“Đúng đấy, ít nhất cũng không thể nói ba câu đã đi, thiếu tôn trọng quá.” Vài người phụ họa.
Bố mẹ tôi cuống cuồng giải thích, nhưng ai cũng chỉ muốn hóng chuyện, chẳng ai quan tâm sự thật.
Đối mặt với màn làm loạn vô lý đó, tôi giả vờ sợ hãi:
“Cô ơi, cô đứng lên trước đã. Ngày Tết thế này ảnh hưởng không hay.”
“Cô có yêu cầu gì cứ nói, chúng ta từ từ bàn bạc.”
“Cô lớn tuổi rồi nằm đất thế này, lỡ ảnh hưởng sức khỏe thì sao.”
Thấy tôi mềm giọng, bà ta tưởng đã nắm thóp được tôi, lập tức bật dậy chống nạnh:
“Hôm nay tôi đến là để đòi lại công bằng cho con trai tôi. Nếu cô đã nói vậy thì dễ nói chuyện rồi.”
“Cô gặp lại con trai tôi đàng hoàng lần nữa. Chuyện chặn WeChat chúng tôi sẽ bỏ qua.”
Thấy có người gật gù ủng hộ, bà ta càng đắc ý.
Hai mẹ con này đúng là tính toán kỹ, định lợi dụng đám đông để đạo đức bắt ép tôi.
Nhưng họ không biết…
Tôi ghét nhất chính là bị đạo đức trói buộc.
6
Nhìn vẻ mặt lúng túng của bố mẹ và đám hàng xóm hùa theo, tôi không do dự nữa.
Chẳng phải gặp lại một lần sao? Gặp thì gặp.
Tôi giả vờ miễn cưỡng đồng ý.
Mẹ Liêu thấy tôi nhận lời dễ dàng thì đắc ý:
“Đừng giở trò nhé. Đã hứa thì không được đổi ý.”
“Lần này mà còn chơi con trai tôi, tôi không dễ nói chuyện thế đâu.”
Tôi gật đầu rụt rè.
Liêu Tiểu Quân cười tít mắt, kéo tay áo mẹ lắc lắc. Bà ta vỗ tay con trai, vẻ mặt như mưu kế đã thành.
Đợi họ rời đi, tôi trấn an bố mẹ, rồi lập tức liên hệ cô bạn thân làm trong cục ở địa phương.
Bạn tôi dò hỏi một vòng, quả thật có người quen Liêu Tiểu Quân.
Người đó là bạn cùng làng cùng lớp với anh ta. Gia đình này không hề đơn giản.
Liêu Tiểu Quân quê ở huyện bên, bố mất sớm, hai mẹ con nương tựa vào nhau.
Từ nhỏ anh ta nghe lời mẹ răm rắp, bị nuông chiều thành một “đứa trẻ to xác”.
Thời đi học đánh nhau với bạn, mẹ anh ta kéo thẳng đến cơ quan bố mẹ người ta gây chuyện.
Theo đuổi cô gái nào không được đồng ý, bà ta bịa đặt tung tin đồn thất thiệt.
Nghe nói từng có một cô gái bị ép đến mức nhảy lầu.
Trong cục vẫn còn hồ sơ báo án.
Sau đó không biết hòa giải thế nào, nhiều nhất chỉ bị cảnh cáo vài câu.
“Ở quê nhỏ ai cũng biết bà ta vô lý, dính vào là như cao dán chó, gỡ không ra được.”
“Bên kia không tìm được đối tượng nên mới chuyển nhà sang đây.”
Bạn tôi khuyên tôi qua Tết thì rời đi cho sớm, tránh bị bám riết.
Tôi bảo cô ấy đừng lo.
Nếu đã đụng phải tôi…
Thì coi như nhà họ xui xẻo rồi.