Vùng Đất Huyền Bí

Chương 4: Dịch bệnh ập đến

Nguyệt cảm thấy lòng mình nặng trĩu khi tin tức về dịch bệnh ập đến làng. Những người dân từ chỗ khỏe mạnh bỗng chốc trở nên yếu ớt, sắc mặt tái nhợt. Họ ho s cough từng cơn, và tiếng r*n r* vang lên từ các ngôi nhà. Cô đứng giữa trung tâm làng, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về phía những người quen thuộc đang đau khổ.

"Hạo, chúng ta phải làm gì đó," Nguyệt nói, giọng cô khản đặc.

Trần Hạo, đứng bên cạnh, cố gắng mỉm cười để xua đi nỗi lo. "Chúng ta có thể tìm thầy Thanh. Ông ấy biết nhiều về linh dược, có thể có cách chữa trị."

Nhưng Nguyệt không thể chờ đợi. Cô nhớ đến không gian tùy thân mà tổ tiên đã truyền lại cho mình. Đó là nơi cô có thể trồng linh dược quý hiếm. "Hạo, hãy giúp ta đưa những người cần cứu chữa đến nhà thầy Thanh. Ta sẽ vào không gian tùy thân và trồng những loại linh dược cần thiết."

Hạo gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. "Ta sẽ giúp ngươi."

Hai người nhanh chóng chạy về phía nhà thầy Thanh. Khi đến nơi, họ thấy thầy đang bận rộn với những người bệnh, gương mặt ông hiện rõ sự lo lắng. "Nguyệt, Hạo, các con đến đúng lúc. Dịch bệnh này quá mạnh, ta không thể một mình đối phó."

Nguyệt bước tới, ánh mắt kiên quyết. "Thầy, hãy cho con biết cần loại linh dược nào. Con sẽ trồng ngay bây giờ."

"Con có không gian tùy thân, đúng không?" Thầy Thanh hỏi, ánh mắt ông sáng lên. "Nếu vậy, con cần tìm những loại cây có khả năng tăng cường sức đề kháng và chữa trị bệnh tật. Con hãy tìm Hoa Ngọc Lan và Nhân Sâm."

Nguyệt gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. "Con sẽ làm ngay."

Cô lập tức bước vào không gian tùy thân. Mọi thứ trong đó đều tỏa ra ánh sáng dịu dàng, như một thế giới riêng biệt. Cô bắt đầu trồng Hoa Ngọc Lan và Nhân Sâm, từng hạt giống được gieo xuống đất màu mỡ, ấm áp và đầy sức sống.

Khi cô chăm sóc cho những cây thuốc, tâm trí Nguyệt không ngừng suy nghĩ về những người đang cần cứu. "Đừng có gì xảy ra với họ," cô thì thầm, như cầu nguyện với thiên nhiên.

Một tiếng động bất ngờ vang lên, khiến Nguyệt giật mình. Cô quay lại và thấy một bóng hình lạ lẫm đang đứng ở lối vào không gian. Là Đỗ Minh, gương mặt hắn lạnh lùng, ánh mắt đầy thách thức. "Nguyệt, ngươi không thể trốn tránh mãi như thế này.""Ngươi đã làm gì với người dân trong làng?" Nguyệt quát, lòng phẫn nộ dâng trào.

"Ta chỉ muốn có được không gian này. Ngươi không thể tưởng tượng được sức mạnh mà nó mang lại." Hắn bước vào, không khí trở nên nặng nề. "Hãy giao nó cho ta, và ta sẽ để yên cho ngươi."

Nguyệt cảm thấy như có một ngọn lửa cháy trong lòng. "Ta sẽ không bao giờ để ngươi lấy đi điều đó!"

Hắn cười khẩy. "Tốt thôi, nhưng nhớ rằng ta không chỉ muốn không gian của ngươi. Ta còn muốn chứng minh rằng ta mạnh mẽ hơn ngươi."

Một cuộc chiến mới lại bắt đầu trong tâm trí Nguyệt. Cô phải nhanh chóng hoàn thành việc trồng linh dược trước khi Minh có thể làm hại cô hoặc những người dân trong làng. Cô tập trung, cảm nhận nguồn sức mạnh từ vòng tay cổ xưa, ánh sáng xanh lam lại bắt đầu tỏa ra.

"Nguyệt, hãy cẩn thận!" Hạo xuất hiện bên ngoài không gian, gương mặt anh đầy lo lắng.

"Có vẻ như ngươi không thể tự mình đối phó," Minh nói, phẩy tay một cái, tạo ra một luồng sức mạnh đen tối.

Nguyệt cảm thấy áp lực, nhưng cô không cho phép mình sợ hãi. "Hạo, giữ vững tâm trí. Ta sẽ không để hắn thắng!"

Ánh sáng từ không gian tùy thân dần dâng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Ngươi muốn đấu với ta sao?" Nguyệt nói, giọng quyết tâm. "Ta sẽ bảo vệ không gian này và những người mà ta yêu thương."

Minh nhếch môi, hắn cũng không phải tay vừa. "Hãy cho ta thấy sức mạnh của ngươi."

Một trận chiến không thể tránh khỏi đã bắt đầu, và Nguyệt biết rằng cô phải chiến đấu không chỉ để bảo vệ không gian của mình mà còn cả những người dân đang kêu cứu bên ngoài. Lòng cô tràn đầy quyết tâm, vì đây không chỉ là cuộc chiến giành lại sức mạnh mà còn là hành trình tìm kiếm bản thân giữa những thử thách.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn