Vùng Đất Huyền Bí

Chương 3: Đe dọa từ bóng tối

Nguyệt và Hạo vừa thoát khỏi khoảng đất trống, lòng vẫn còn phấn khích với những linh dược quý giá vừa thu thập được. Nhưng cảm giác an toàn không kéo dài lâu. Tiếng động lạ từ phía sau khiến họ dừng lại, lo lắng nhìn về phía rừng sâu. Một bóng đen lớn lao nhanh về phía họ, hình dáng không rõ ràng nhưng đủ để tạo ra cảm giác kinh hoàng.

"Chúng ta phải chạy ngay!" Nguyệt hối thúc, ánh mắt hoảng hốt. Hạo gật đầu, nắm chặt tay Nguyệt, kéo cô chạy về phía lối ra.

Từng bước chân dồn dập, tiếng thở hổn hển hòa lẫn với âm thanh rùng rợn từ bóng đen. "Có khi nào là Đỗ Minh không?" Hạo hỏi, giọng run run.

"Không thể nào!" Nguyệt lắc đầu. "Hắn không nên có mặt ở đây. Nhưng chúng ta không thể mạo hiểm."

Họ lao nhanh qua những tán cây, rẽ vào con đường quen thuộc, nhưng cảm giác rằng có điều gì đó không ổn luôn rình rập. Đột nhiên, tiếng cành cây gãy vang lên, và một giọng nói lạnh lùng cất lên từ phía sau.

"Nguyệt, dừng lại!"

Giọng nói quen thuộc khiến Nguyệt dừng chân, quay lại. Đỗ Minh, kẻ thù mà cô chưa từng muốn đối mặt, đứng đó, ánh mắt sắc lạnh. Hắn mặc áo giáp tối màu, vết sẹo trên mặt như những vết thương chưa bao giờ lành. "Ta đã tìm thấy cô. Cô không thể chạy mãi được đâu."

"Minh!" Hạo gầm lên, định tiến lên nhưng bị Nguyệt giữ lại. "Đừng!"

Nguyệt nhìn thẳng vào Minh, cố gắng giữ bình tĩnh. "Tại sao ngươi lại ở đây? Ngươi không có quyền can thiệp vào cuộc sống của chúng ta."

Hắn cười khẩy, sự tàn nhẫn hiện rõ trong từng đường nét. "Quyền lực là thứ mà ta sẽ lấy bất cứ giá nào. Không gian của cô, những linh dược đó, là những gì ta cần."

"Ngươi không thể có chúng!" Nguyệt đáp, giọng kiên quyết. "Chúng là của ta, là để cứu giúp mọi người."

Đỗ Minh tiến gần hơn, ánh mắt như muốn đốt cháy mọi thứ. "Cô không hiểu rồi. Nếu cô không giao cho ta không gian đó, ta sẽ không ngần ngại làm tổn thương những người xung quanh cô. Gia đình cô sẽ là mục tiêu đầu tiên."

Tim Nguyệt như ngừng đập. Mối đe dọa của hắn không chỉ đơn thuần là lời nói. "Ngươi không thể làm vậy!" cô hét lên, giọng đầy lo lắng. Hạo đứng bên cạnh, gương mặt căng thẳng, không biết nên làm gì.

"Ta có thể," Minh đáp, đôi mắt lấp lánh một cách tàn nhẫn. "Và ta sẽ bắt đầu bằng việc hủy hoại những gì cô yêu thương nhất."

Bầu không khí trở nên nặng nề. Nguyệt cảm thấy nỗi sợ hãi tràn ngập, nhưng bên trong cô cũng dâng lên một cảm giác mạnh mẽ. "Ngươi không thể lấy đi điều đó. Ta sẽ không bao giờ để ngươi thắng!""Nếu cô quyết định chống lại ta, ta sẽ không dừng lại," Minh nói, và bỗng nhiên, hắn vung tay lên. Một luồng sức mạnh đen tối tỏa ra, khiến không khí trở nên dày đặc và lạnh lẽo.

Hạo đứng chắn trước Nguyệt, quyết tâm bảo vệ cô. "Nguyệt, hãy sử dụng sức mạnh của không gian tùy thân đi!"

Nguyệt gật đầu, lòng dũng cảm trỗi dậy. Cô nhanh chóng cảm nhận được nguồn năng lượng từ chiếc vòng tay cổ xưa, và một ánh sáng xanh lam bắt đầu lóe lên quanh cô. "Ta sẽ không để ngươi làm hại ai!"

Đỗ Minh nhếch môi, ánh mắt vẫn đầy thách thức. "Cô thực sự nghĩ rằng sức mạnh của cô có thể địch lại ta sao? Hãy xem ta sẽ biến ước mơ của cô thành ác mộng!"

Hắn triệu hồi những bóng ma từ bóng tối, những hình thù ghê rợn, chúng lao về phía Nguyệt và Hạo. Nguyệt không còn thời gian để suy nghĩ, cô nhanh chóng tập trung sức mạnh, ánh sáng từ vòng tay càng lúc càng mạnh. "Hạo, bám chặt vào ta!"

Cả hai cùng nhau tạo thành một lá chắn ánh sáng, những bóng ma va chạm vào nhưng không thể xuyên thủng. Nguyệt cảm nhận được sức mạnh của mình đang dâng trào, nhưng cũng biết rằng nó không đủ để đánh bại Minh.

"Bây giờ, hãy cho ta thấy sức mạnh thật sự của cô!" Minh hô lớn, và bóng ma bắt đầu dồn dập tấn công, càng lúc càng mạnh mẽ.

Nguyệt cảm thấy như mình đang đứng trước bờ vực. Nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi điều khiển mình. "Hạo, chúng ta phải tấn công!" Nguyệt quyết định, và cùng Hạo, họ bắt đầu dồn sức vào một đòn tấn công.

Ánh sáng từ không gian tùy thân mạnh mẽ, tạo thành một vòng tròn sáng chói. "Nguyệt, hãy tập trung!" Hạo hô to, sự tự tin trong giọng nói như tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Làn sóng ánh sáng lao về phía Minh, và hắn không ngờ tới sức mạnh đó. "Không!" Hắn hét lên, nhưng đã quá muộn. Ánh sáng va chạm mạnh, tạo ra một tiếng nổ lớn, khiến không gian rung chuyển.

Khi khói bụi tan đi, Nguyệt và Hạo đứng vững, nhưng Minh đã biến mất, chỉ để lại một lời đe dọa văng vẳng. "Cô sẽ không thoát khỏi ta dễ dàng như vậy!"

Nguyệt thở hổn hển, cảm giác vừa trải qua như một cơn ác mộng. Hạo nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng. "Nguyệt, chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Hắn sẽ quay lại."

Cô gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn băn khoăn. "Hắn không chỉ muốn không gian của ta. Hắn còn muốn làm tổn thương những người ta yêu quý."

Họ bắt đầu chạy, từng bước chân vội vàng. Nguyệt cảm thấy như bóng tối vẫn còn bám theo sau, và cuộc chiến chưa thực sự kết thúc. Bóng tối đã đến, và chỉ có thời gian mới biết được những gì đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn