Vùng Đất Chết

Chương 8: Bí ẩn của virus

“Chúng ta cần hiểu rõ hơn về virus này,” Huy Hoàng nói trong khi nhóm ngồi quanh bàn, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến phản chiếu trên khuôn mặt họ. “Không chỉ để sống sót, mà còn để tìm cách chữa trị cho những người bị biến đổi.”

Minh Thảo gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Tôi đã đọc được một số tài liệu từ những gì còn sót lại. Virus này không chỉ gây ra những cơn bệnh, mà còn k*ch th*ch những khả năng tiềm ẩn trong con người.”

“Khả năng gì?” Hưng hỏi, đôi mắt đeo kính của anh sáng lên với sự tò mò.

“Dị năng,” Thảo trả lời, “Nó có thể khiến con người phát triển những khả năng siêu phàm. Nhưng cái giá phải trả có thể rất cao.”

“Hãy nói rõ hơn về điều đó,” Huy Hoàng thúc giục.

“Có người cho rằng, những người bị nhiễm virus nhưng không hoàn toàn biến đổi có thể có được sức mạnh. Nhưng họ cũng dễ dàng mất đi nhân tính,” Thảo giải thích. “Điều này khiến tôi lo lắng cho chúng ta.”

Thanh Hương, người luôn mạnh mẽ, có phần ngần ngại. “Chúng ta không thể để sự sợ hãi chi phối. Nếu virus có thể cho chúng ta sức mạnh, có thể chúng ta nên thử nghiệm với nó.”

“Nhưng thử nghiệm như thế nào?” Huy Hoàng hỏi. “Chúng ta không thể mạo hiểm tính mạng của mình.”

“Có lẽ chúng ta nên tìm một người bị nhiễm virus và xem họ có khả năng gì,” Hưng đề xuất, sự hồi hộp trong giọng nói của anh rõ ràng.

“Chúng ta không thể dễ dàng tìm kiếm họ,” Huy Hoàng nói. “Nơi này không an toàn. Nhưng nếu có thể, chúng ta cần thu thập thêm thông tin.”

“Vậy thì chúng ta sẽ phải ra ngoài,” Hương nói, ánh mắt của cô kiên định. “Tôi sẵn sàng.”

“Không, Hương,” Huy Hoàng lắc đầu. “Nhiệm vụ này quá nguy hiểm. Tôi và Hưng sẽ đi.”

“Nhưng tôi có thể giúp!” Hương phản đối, sự bướng bỉnh nổi lên.

“Đó là quyết định của tôi,” Huy Hoàng khẳng định, giọng anh lạnh lùng nhưng cũng đầy lo lắng. “Chúng ta cần bảo vệ nhau.”

Minh Thảo nhìn Huy Hoàng, thấy sự kiên định trong ánh mắt anh. “Nếu anh đi, tôi cũng sẽ đi.”

“Không, Minh Thảo. Em cần ở lại đây để bảo vệ căn cứ,” Huy Hoàng nói, nhưng lòng anh cảm thấy chua xót khi nói ra điều đó.

“Đừng lo lắng cho tôi,” Thảo khăng khăng, “Tôi có thể tự lo cho bản thân. Và tôi cũng cần phải tìm hiểu thêm về virus.”

Sau một hồi tranh cãi, cuối cùng Huy Hoàng đành chấp nhận. “Được rồi, nhưng phải cẩn thận. Chúng ta sẽ không làm gì mạo hiểm.”

Khi nhóm chuẩn bị lên đường, không khí căng thẳng lấp đầy. Huy Hoàng không thể không cảm thấy lo lắng cho những người còn lại. Họ có thể gặp phải những nguy hiểm không lường trước được.

“Chúng ta cần phải tìm kiếm một nơi an toàn để tìm hiểu về virus,” Hưng nói. “Tôi biết một vài địa điểm có thể có thông tin.”

“Đi thôi,” Huy Hoàng ra hiệu, và họ bắt đầu di chuyển.

Trong khi di chuyển qua những con phố hoang tàn, tiếng bước chân vang vọng trong không gian im lặng. Cảm giác hồi hộp như một làn sóng dâng lên trong lòng họ. Những ánh đèn chập chờn từ những tòa nhà đổ nát như đang theo dõi từng bước đi của họ.

“Ở đây,” Hưng chỉ vào một tòa nhà cũ kỹ, “Có thể tìm thấy gì đó bên trong.”

Huy Hoàng dẫn đầu, cẩn thận mở cửa. Bên trong, không khí nặng nề, mùi ẩm mốc xộc vào mũi. Họ tìm kiếm trong những căn phòng tối tăm, ánh đèn pin loang lổ trên các bức tường nứt nẻ.

“Có gì không?” Minh Thảo hỏi, sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt cô.“Chờ một chút,” Hưng thì thầm, anh lục lọi trong một chiếc bàn cũ kỹ. “Có một số tài liệu ở đây.”

Huy Hoàng tiến lại gần, nhìn vào những trang giấy ố vàng. “Đọc xem có gì quan trọng không.”

Thảo cúi xuống, chăm chú lắng nghe. “Đây là một số nghiên cứu về virus, về cách nó tác động đến gen của con người. Có một phần đề cập đến khả năng dị năng… có thể tăng cường sức mạnh, nhưng cũng có thể gây ra những biến đổi nguy hiểm.”

“Biến đổi nguy hiểm?” Huy Hoàng nhíu mày. “Như thế nào?”

“Có thể khiến con người trở nên hung hãn hơn, mất kiểm soát. Nhưng cũng có thể cho phép họ điều khiển sức mạnh tự nhiên,” Hưng giải thích. “Nếu chúng ta có thể kiểm soát nó…”

“Nhưng cái giá phải trả?” Minh Thảo hỏi, gương mặt cô lo lắng.

“Đó là điều mà chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Huy Hoàng nói, “Nhưng việc này không thể chỉ dựa vào lý thuyết. Chúng ta cần thực tế.”

“Điều đó có nghĩa là chúng ta phải tìm người bị nhiễm virus,” Hương nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm.

Huy Hoàng gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng. “Chúng ta cần phải cẩn trọng. Bất kỳ ai cũng có thể trở thành mối đe dọa.”

Khi họ chuẩn bị rời đi, một tiếng động lạ vang lên từ tầng trên. Huy Hoàng ra hiệu cho mọi người dừng lại, ánh mắt anh chăm chú lắng nghe.

“Có ai đó ở trên đó,” Hưng thì thầm.

“Chúng ta phải đi kiểm tra,” Huy Hoàng quyết định, không thể để mối nguy tiềm ẩn ở gần.

Họ bước lên cầu thang cũ kỹ, từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh mịch. Khi đến tầng trên, Huy Hoàng cảm nhận được sự hồi hộp dâng lên. Ánh sáng từ đèn pin chiếu vào một cánh cửa, nơi phát ra tiếng động.

“Cẩn thận,” anh thì thầm.

Khi Huy Hoàng đẩy cửa, một bóng người lao ra, khuôn mặt lờ mờ trong bóng tối. Người đó có vẻ hoảng loạn, đôi mắt mở to. “Đừng lại gần!”

“Chúng tôi không phải kẻ thù,” Huy Hoàng nói, giọng anh nghiêm nghị. “Chúng tôi chỉ muốn biết về virus.”

Người kia ngập ngừng một lúc, rồi gật đầu. “Tôi… tôi đã từng bị nhiễm. Nhưng không phải tất cả đều xấu.”

“Điều đó có nghĩa là bạn có khả năng gì?” Minh Thảo hỏi, sự tò mò hiện rõ.

“Tôi không biết rõ,” người đó nói, giọng run rẩy. “Nhưng tôi cảm thấy khác. Có sức mạnh… nhưng cũng có sự đau đớn.”

Huy Hoàng cảm thấy lòng mình nặng trĩu. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm. Bạn có thể giúp chúng tôi không?”

Người đó gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo sợ. “Tôi không chắc liệu mình có thể kiểm soát được.”

“Chúng ta sẽ giúp bạn,” Huy Hoàng khẳng định, nhưng lòng anh vẫn đầy nghi ngờ. Họ đang đứng trước một mối nguy hiểm, nhưng cũng có thể là cơ hội.

“Chúng ta cần trở về căn cứ và thảo luận về điều này,” Huy Hoàng nói. “Hãy cùng nhau tìm cách.”

Khi nhóm chuẩn bị rời khỏi tòa nhà, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng họ. Huy Hoàng biết rằng họ vừa bước vào một cuộc hành trình mới, đầy rẫy những thử thách và nguy hiểm. Nhưng một điều chắc chắn, họ sẽ không từ bỏ hy vọng.

“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” anh nói với mọi người, sự kiên định trong giọng nói khiến họ cảm thấy vững tin hơn. “Vì tương lai của chúng ta.”