Vùng Đất Chết

Chương 7: Cuộc tấn công đầu tiên

Huy Hoàng dẫn đầu nhóm ra khỏi tòa nhà, lòng anh nặng trĩu với thông tin quý giá mà họ vừa tìm được. Ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn đang dần buông xuống, tạo nên một bầu không khí u ám xung quanh. Mặc dù không có thời gian để chần chừ, cảm giác hồi hộp và lo lắng vẫn gặm nhấm tâm trí họ.

“Chúng ta cần tìm chỗ ẩn nấp an toàn,” Minh Thảo thì thầm, ánh mắt cô quét qua các con đường vắng vẻ. “Nếu băng nhóm đó phát hiện ra chúng ta, mọi thứ sẽ rối tung lên.”

“Chúng ta không thể để họ có thông tin này,” Huy Hoàng đáp, giọng điệu kiên quyết. “Cần phải bảo vệ nguồn thông tin về loại thuốc thử nghiệm.”

Hưng và Hương gật đầu, họ đã từng trải qua nhiều cuộc đấu tranh sinh tồn, nhưng lần này có vẻ nghiêm trọng hơn. Không chỉ là cuộc chiến với những sinh vật biến đổi, mà còn là cuộc chiến với chính con người.

Khi họ di chuyển qua những con phố hoang tàn, tiếng động bên ngoài càng lúc càng gần. Huy Hoàng ra hiệu cho mọi người dừng lại. “Lắng nghe,” anh nhấn mạnh. Tiếng bước chân ngày càng rõ ràng, cùng với những giọng nói đang tranh cãi.

“Có ít nhất ba người,” Hương nhận xét, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta có thể đối phó với họ không?”

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Huy Hoàng đáp. “Nếu chúng ta không hành động ngay, họ sẽ tìm ra chúng ta.”

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Minh Thảo nói, giọng cô có phần lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Có thể chúng ta có thể dụ họ ra một nơi khác.”

“Đúng vậy. Hưng, cậu có thể sử dụng một số thiết bị chế tạo để tạo ra tiếng động từ xa không?” Huy Hoàng hỏi, nhìn về phía Hưng với ánh mắt hy vọng.

Hưng gật đầu, ánh mắt anh đã sáng lên với ý tưởng. “Tôi có thể tạo ra một thiết bị phát ra tiếng động. Chúng ta sẽ dùng nó để dẫn dụ họ ra khỏi đây.”

“Được rồi, hãy làm nhanh lên,” Huy Hoàng thúc giục. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”

Hưng nhanh chóng thu thập những mảnh vụn xung quanh, trong khi Minh Thảo và Hương đứng canh chừng. Huy Hoàng cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, nhưng anh biết rằng đây là lúc để thể hiện khả năng lãnh đạo của mình.

“Chúng ta sẽ chia làm hai nhóm,” Huy Hoàng quyết định. “Hưng và Minh Thảo ở lại đây, trong khi Hương và tôi sẽ dụ họ đi.”

“Nhưng… nếu có chuyện gì xảy ra?” Minh Thảo lo lắng.

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Huy Hoàng khẳng định. “Chúng ta sẽ trở lại với nhau.”

Khi Hưng hoàn thành thiết bị, Huy Hoàng và Hương bắt đầu di chuyển về phía tiếng bước chân. Họ giữ khoảng cách, không muốn bị phát hiện quá sớm. Huy Hoàng nắm chặt cây gậy, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra.

“Được rồi, Hưng. Bây giờ!” Huy Hoàng ra hiệu.Âm thanh phát ra từ thiết bị, vang vọng trong không gian trống trải. Những tiếng động lạ lùng thu hút sự chú ý của nhóm người phía trước. Huy Hoàng quay lại nhìn Hưng và Minh Thảo, cả hai đều đang hồi hộp quan sát.

“Đi thôi!” Huy Hoàng nói, và cùng Hương lao vào bóng tối.

Nhưng khi họ vừa bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, ánh mắt Huy Hoàng chợt dừng lại. Một nhóm người lạ đang tiến đến, họ mặc những bộ quần áo rách rưới nhưng có vẻ như rất quyết đoán. Trong số đó, một người đàn ông cao lớn với ánh mắt sắc lạnh dẫn đầu. Huy Hoàng cảm thấy một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

“Đứng lại!” Người đàn ông quát, tay hắn nắm chặt một thanh kiếm. “Các ngươi đang ở đâu?”

Huy Hoàng và Hương nhanh chóng lùi lại, nhưng đã quá muộn. Nhóm người lạ đã bao vây họ.

“Chúng ta không muốn gây hấn,” Huy Hoàng cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Chỉ muốn tránh xa các ngươi.”

“Hừm, tránh xa? Các ngươi nghĩ mình có quyền như vậy?” Người đàn ông đó cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự thách thức.

“Chúng tôi chỉ muốn sống sót,” Hương nói, nhưng giọng cô không đủ mạnh để thuyết phục.

“Đừng làm khó nhau,” Huy Hoàng nói, cảm thấy cơn giận bắt đầu dâng trào. “Chúng tôi không có gì để tranh giành với các ngươi.”

“Nhưng các ngươi đang chiếm lĩnh một khu vực mà chúng ta cần,” người đàn ông tiến lại gần hơn, ánh mắt hắn lấp lánh sự nguy hiểm. “Và chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.”

“Chúng ta không có ý định chiếm lĩnh,” Huy Hoàng khẳng định, lòng anh tràn đầy quyết tâm bảo vệ nhóm của mình. “Chỉ cần để chúng tôi đi, mọi chuyện sẽ không cần phải đi xa hơn.”

Người đàn ông khẽ nhếch môi, nhưng không nói gì. Huy Hoàng thầm cảm thấy căng thẳng. Hắn ta có thể ra lệnh cho đồng bọn tấn công bất cứ lúc nào.

“Chúng ta không có thời gian để chơi trò này,” Huy Hoàng nói, quyết định mạo hiểm. “Nếu các ngươi muốn, hãy thử sức. Nhưng hãy nhớ, chúng ta không phải là những người yếu đuối.”

Một sự im lặng kéo dài, không khí nặng nề. Nhóm người lạ bắt đầu xô đẩy nhau, cảm giác như một trận chiến sắp xảy ra. Huy Hoàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chuẩn bị cho cuộc chiến đầu tiên của họ. Anh nắm chặt gậy, mắt nhìn thẳng vào đối thủ, trong khi Hương đứng bên cạnh, sẵn sàng chiến đấu.

“Chúng ta sẽ không từ bỏ nguồn thực phẩm,” Huy Hoàng nói, giọng anh vang lên đầy quyết tâm. “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới.”

Và ngay khi anh nói xong, tiếng bước chân vang lên, những con người lạ lao về phía họ. Cuộc chiến đầu tiên đã bắt đầu.