Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 8: Cuộc Tấn Công Đầu Tiên

Huyền đứng trước cánh cửa thép khép chặt, trái tim cô đập mạnh trong lồng ngực. Căn cứ của Đỗ Lâm nằm trước mắt, những bức tường cao và vững chãi như một pháo đài không thể xâm phạm. Cô quay sang nhìn Minh và Thảo, ánh mắt họ đan xen giữa lo âu và quyết tâm.

“Chúng ta chỉ có một cơ hội,” Huyền nói, giọng cô cứng rắn. “Nếu thất bại, em gái tôi sẽ không còn cơ hội nào nữa.”

Minh gật đầu, sự quyết tâm cũng hiện rõ trong đôi mắt anh. “Chúng ta đã chuẩn bị đủ. Không còn thời gian để chần chừ.”

Thảo mím môi, lo lắng nhìn về phía cánh cửa. “Tôi không chắc rằng chúng ta có thể làm được. Đỗ Lâm rất tàn nhẫn.”

“Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi cản trở,” Huyền đáp, nắm chặt tay lại. “Phải hành động ngay bây giờ.”

Họ tiến vào bên trong, lén lút di chuyển giữa những bóng tối. Ánh đèn mờ ảo hắt lên những bức tường ẩm mốc, từng tiếng động nhỏ đều khiến họ giật mình. Huyền cảm thấy như có hàng triệu đôi mắt đang theo dõi.

Bỗng, một tiếng động vang lên từ phía trước. Huyền dừng lại, ra hiệu cho mọi người im lặng. Một nhóm lính của Đỗ Lâm đang tuần tra, vũ khí trên tay họ lấp lánh ánh đèn. Huyền thầm cầu nguyện, lòng cô trĩu nặng.

“Chúng ta phải tìm cách khác,” Minh thì thầm, kéo Huyền lại gần.

“Không,” Huyền đáp. “Chúng ta không thể lùi bước. Phải tìm cách đánh bại họ.”

Minh liếc nhìn Thảo, họ đều hiểu rằng không còn lựa chọn nào khác. Huyền liếc mắt về phía bọn lính, rồi quyết định. “Lá chắn,” cô nói. “Minh, em hãy lôi kéo sự chú ý của họ. Thảo, chuẩn bị sẵn sàng.”

Minh hít một hơi sâu, rồi lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, hô lớn. “Này! Chúng mày ở đâu?”

Những tên lính quay lại, ánh mắt ngạc nhiên. Huyền và Thảo nhanh chóng di chuyển, lợi dụng sự phân tâm của bọn chúng. Huyền cảm thấy adrenaline dâng trào, mọi giác quan của cô đều hoạt động hết công suất.

Khi bọn lính bắt đầu chạy về phía Minh, Huyền liền nhanh chóng nhảy ra, tấn công một tên từ phía sau. Cô dùng hết sức lực, đấm mạnh vào gáy hắn. Tên lính ngã xuống, không kịp kêu la.

“Cẩn thận!” Thảo hét lên, khi một tên lính khác lao tới. Huyền nhanh chóng quay lại, kịp thời đón đỡ cú tấn công của hắn.

“Giúp tôi!” Huyền kêu lên, trong khi Thảo vội vàng chạy đến, dùng một chiếc ghế gần đó đập vào tên lính.

Họ chiến đấu trong hỗn loạn, những tiếng súng nổ vang lên, âm thanh khủng khiếp trong không gian tĩnh mịch. Huyền cảm thấy từng nhịp tim của mình hòa cùng nhịp đập của cuộc chiến. Cô không thể để điều gì cản trở mình.

“Mau lên!” Minh hô, kéo họ về phía một hành lang tối tăm. “Chúng ta không thể ở lại đây lâu.”

Huyền không thể ngừng lại, cảm giác em gái mình đang ở đâu đó gần kề. Cô chạy theo Minh và Thảo, lòng thầm cầu nguyện rằng họ có thể tìm thấy cô ấy trước khi quá muộn.

Khi họ chạy vào một căn phòng trống, Huyền dừng lại, hổn hển thở. “Chúng ta cần một kế hoạch,” cô nói, ánh mắt rực lửa.

“Chúng ta không thể đối đầu với cả bọn,” Minh nói. “Chúng ta cần phải tìm cách vào sâu hơn.”

“Đỗ Lâm không thể ở xa,” Huyền đáp. “Nếu chúng ta tìm được hắn, có thể chúng ta sẽ tìm thấy em gái tôi.”

Thảo thở dài, nhìn quanh. “Nhưng có quá nhiều bẫy và lính gác. Chúng ta không thể chỉ xông vào.”

“Vậy thì chúng ta phải tìm một lối đi bí mật,” Huyền nói, ánh mắt cô quét qua bức tường. “Có thể có một lối vào từ phía bên kia.”

Họ bắt đầu tìm kiếm, mỗi giây đều căng thẳng. Huyền đập vào tường, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào. Đột nhiên, một âm thanh lạ vang lên, khiến họ dừng lại.“Tôi nghe thấy tiếng gì đó,” Minh thì thầm.

Huyền nhắm mắt lại, lắng nghe. Tiếng động phát ra từ phía bên trái, như thể có ai đó đang di chuyển. Cô ra hiệu cho mọi người im lặng.

“Cẩn thận,” Thảo nhắc nhở, đôi mắt cô ánh lên lo lắng.

Huyền tiến lại gần, lòng cô đập nhanh. Cô không thể để sự sợ hãi chi phối mình. Đột nhiên, cánh cửa phía sau họ bật mở, một nhóm lính khác lao vào.

“Chạy!” Huyền hét lên.

Họ vội vàng lùi lại, nhưng đã quá muộn. Những tiếng súng vang lên, từng viên đạn bay vù vù. Huyền cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua. Cô kéo Thảo và Minh ra khỏi đường đạn, nhưng không thể thoát khỏi sự bao vây.

“Mau, theo tôi!” Minh hô lớn, dẫn họ qua một lối đi nhỏ.

Huyền chạy theo, sự hồi hộp tăng lên từng giây. Cô không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này. Họ phải tìm thấy em gái, phải đánh bại Đỗ Lâm.

Khi họ lao vào một căn phòng khác, Huyền cảm thấy như thế giới đang sụp đổ xung quanh mình. Cô không thể để bản thân gục ngã, không thể để nỗi sợ hãi chiến thắng. Họ phải tiếp tục, vì em gái cô, vì những người đang chờ đợi sự cứu rỗi.

“Chúng ta không thể dừng lại,” Huyền thở hổn hển. “Phải tiếp tục tìm kiếm.”

“Mọi thứ rất nguy hiểm,” Thảo nói, mắt cô ánh lên sự lo lắng. “Chúng ta cần phải thận trọng.”

“Thận trọng không cứu được em gái tôi,” Huyền đáp, lòng cô rực lửa. “Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.”

Một bóng người xuất hiện trong góc phòng. Huyền giật mình, nhưng khi nhìn kỹ, cô nhận ra đó là Thành. Hắn mỉm cười, ánh mắt đầy sự tự mãn.

“Các bạn đang gặp khó khăn?” hắn hỏi, giọng điệu đầy khiêu khích.

“Biến đi!” Huyền quát, không thể chịu đựng nổi sự kiêu ngạo của hắn.

“Chắc chắn là không,” Thành đáp, bước lại gần. “Tôi có thông tin mà các bạn cần.”

“Thông tin gì?” Minh hỏi, ánh mắt cảnh giác.

“Về căn cứ của Đỗ Lâm,” Thành nói. “Nhưng tôi cần một cái giá.”

Huyền cảm thấy sự tức giận dâng lên trong lòng. “Đừng có mơ! Chúng tôi không cần gì từ anh.”

“Nhưng các bạn sẽ cần,” Thành nhếch môi cười. “Nếu không, các bạn sẽ mãi mãi ở đây, không thể cứu được em gái của Huyền.”

Huyền cảm thấy như có một cơn lốc xoáy trong lòng. Cô không biết liệu có nên tin tưởng hắn hay không. Nhưng một phần trong cô hiểu rằng thời gian không chờ đợi.

“Được,” Huyền nói, giọng cứng rắn. “Nói cho chúng tôi biết.”

Thành gật đầu, ánh mắt hắn sáng lên. “Đi theo tôi, và tôi sẽ chỉ cho các bạn lối vào.”

Huyền cảm thấy như cơn gió lạnh lẽo lại thổi qua, nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác. Họ phải tiếp tục, bất kể rủi ro nào đang chờ đợi phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn