Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 7: Tình Bạn Chao Đảo

Huyền ngồi trên một tảng đá lớn, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía xa. Bầu không khí ngột ngạt khiến cô cảm thấy như có một lớp sương mù dày đặc vây quanh. Minh ngồi bên cạnh, khuôn mặt anh hiện rõ sự băn khoăn.

“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này,” Minh lên tiếng, giọng anh trầm và chắc. “Hành động theo cách của Huyền có thể gây nguy hiểm cho tất cả mọi người.”

Huyền quay sang, lửa giận bùng lên trong lòng. “Tôi không thể đứng yên khi em gái mình có thể đang gặp nguy hiểm. Chúng ta cần phải tìm cô ấy ngay lập tức!”

Thảo, ngồi ở một bên, nhìn hai người với vẻ lo lắng. “Cả hai đều đúng, nhưng chúng ta cần một kế hoạch. Nếu không, mọi thứ sẽ rối tung lên.”

Minh gật đầu. “Đúng. Chúng ta không thể để cảm xúc chi phối. Huyền, em có chắc chắn rằng chúng ta có đủ thời gian không?”

“Thời gian không chờ đợi ai cả,” Huyền đáp, giọng cô lạnh lẽo. “Tôi không thể chờ đợi thêm nữa.”

“Nhưng nếu chúng ta không có chiến lược, em nghĩ chúng ta sẽ làm gì?” Minh hỏi, sự kiên nhẫn trong giọng nói anh bắt đầu giảm dần.

“Cứ đi thẳng vào đó, làm tất cả những gì cần thiết,” Huyền đáp, vẻ kiên quyết không hề lung lay. “Chúng ta không thể sợ hãi trước kẻ thù.”

“Có thể em quên rằng chúng ta đang ở trong một thế giới không giống như trước,” Minh nói, ánh mắt anh trở nên sắc bén. “Đối thủ không chỉ là Đỗ Lâm. Còn rất nhiều thứ khác đang rình rập xung quanh.”

Huyền nắm chặt tay, cảm giác như mọi sự ủng hộ đang dần rời bỏ cô. “Tôi không chấp nhận việc chờ đợi. Nếu không hành động ngay bây giờ, chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội nào khác.”

Sự căng thẳng trong không khí dày đặc hơn. Thảo nhìn giữa hai người, cô biết rằng mâu thuẫn này sẽ chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ. “Có thể có cách nào để kết hợp cả hai ý tưởng không? Chúng ta có thể hành động, nhưng cần có một kế hoạch cụ thể.”

“Đúng!” Minh đáp, vẻ mặt anh sáng lên. “Chúng ta có thể tìm hiểu về căn cứ của Đỗ Lâm trước. Nếu chúng ta biết được những gì đang chờ đợi, có thể có cách tiếp cận an toàn hơn.”

“Nhưng thời gian không cho phép,” Huyền kêu lên. “Chúng ta sẽ để em gái tôi lại trong tay hắn sao?”

“Không ai muốn như vậy,” Minh nói, sự kiên nhẫn đang dần cạn kiệt. “Nhưng nếu em muốn cứu cô ấy, em phải để cho chúng tôi giúp đỡ. Chúng ta cần phải làm việc cùng nhau.”

Một khoảng lặng bao trùm. Huyền cảm thấy như mọi quyết định đều nặng nề như một tảng đá. Cô quay sang nhìn Thảo, hy vọng tìm thấy sự đồng tình. Nhưng ánh mắt Thảo lại đầy nỗi lo âu.

“Chúng ta không thể để sự mất mát của em gái Huyền làm mờ đi lý trí,” Thảo nói. “Tôi biết điều đó rất khó, nhưng nếu không có kế hoạch, chúng ta sẽ chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn.”Huyền cảm thấy sự bất lực ập đến. Cô không thể để bản thân mình bị chi phối bởi nỗi sợ hãi. “Tốt thôi,” cô nói, giọng cứng rắn. “Nhưng tôi sẽ không đứng yên. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào về em gái tôi, tôi sẽ hành động ngay lập tức.”

Minh thở dài, sự căng thẳng trong không khí vẫn chưa giảm. “Được rồi. Chúng ta sẽ tìm hiểu những thông tin cần thiết về Đỗ Lâm và căn cứ của hắn. Nhưng em phải hứa rằng sẽ không hành động nếu không có kế hoạch rõ ràng.”

Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn không thể yên tâm. Cô biết rằng thời gian đang chạy trốn, và mỗi giây trôi qua có thể là cơ hội cuối cùng để cứu lấy em gái.

Thành xuất hiện từ bóng tối, khuôn mặt anh ta thoáng hiện lên vẻ mỉm cười. “Nghe có vẻ như các bạn đang gặp khó khăn trong việc đưa ra quyết định.”

Huyền nhìn Thành, cảm giác hoài nghi lại dâng lên trong lòng. “Anh có gì để nói?”

“Tôi có thể giúp các bạn,” Thành đáp, giọng điềm tĩnh. “Nhưng sẽ có một cái giá.”

“Cái giá gì?” Minh hỏi, ánh mắt cảnh giác.

“Thời gian,” Thành nói. “Tôi sẽ cho các bạn biết nơi em gái của Huyền đang ở, nhưng các bạn phải hứa sẽ không làm hại tôi khi mọi thứ không diễn ra như mong đợi.”

Huyền cảm thấy như máu trong người mình ngừng chảy. “Tại sao tôi phải tin tưởng anh?”

“Bởi vì tôi biết những gì đang diễn ra,” Thành thản nhiên đáp. “Và tôi có thể giúp các bạn sống sót. Nhưng nếu các bạn không muốn, tôi sẽ không ép buộc.”

“Được,” Huyền nói, giọng cô cứng rắn hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ làm theo cách của mình.”

Minh nhìn Huyền, ánh mắt anh có chút lo lắng, nhưng không nói gì thêm. Họ đã ở trong một thế giới đầy rẫy những bất trắc, và mỗi quyết định đều có thể dẫn đến những hậu quả không thể đoán trước.

Khi Thành dẫn họ đến một nơi an toàn hơn, Huyền cảm thấy sự căng thẳng trong lòng càng lúc càng dâng cao. Họ cần phải tìm ra cách để đối phó với kẻ thù không chỉ bên ngoài mà còn từ chính bên trong nhóm của mình. Cô không thể để bất kỳ sự nghi ngờ nào ảnh hưởng đến quyết tâm của mình.

“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi cứu được em gái tôi,” Huyền khẳng định, ánh mắt cô sáng rực. “Và tôi sẽ không để ai cản trở.”

Cả nhóm tiến vào bóng tối, nhưng ánh sáng trong lòng Huyền không bao giờ tắt. Bởi vì cô biết rằng trong thế giới này, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một quyết định.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn