Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 19: Sự Hy Sinh

Huyền và nhóm của cô tiếp tục lao về phía ánh sáng le lói, nhưng những tiếng bước chân phía sau ngày càng gần. Cô cảm nhận được sự nóng bỏng của mồ hôi chảy dọc sống lưng, nhưng không dám dừng lại. Mỗi giây phút đều quý giá.

“Chúng ta phải chia làm hai!” Minh đột ngột đề xuất. “Tôi và Thành sẽ dẫn đường, còn các cô hãy đưa Hà về căn cứ!”

“Không!” Huyền gắt lên, “Tôi không thể để anh và Thành ở lại!”

“Chúng ta không còn thời gian!” Minh quát. “Hãy nghe tôi! Đây là cách duy nhất!”

Thảo nhìn Huyền, ánh mắt đầy lo lắng. “Chúng ta không thể để ai ở lại. Nhưng… nếu không làm gì đó, tất cả sẽ gặp nguy hiểm.”

Huyền cảm thấy tim mình thắt lại. “Được rồi, nhưng anh phải hứa sẽ trở về.” Cô nói, không muốn để cảm xúc lấn át lý trí.

“Chắc chắn rồi!” Minh đáp, rồi quay sang Thành. “Đi nào!”

Huyền và Thảo nhanh chóng đưa Hà vào một ngách nhỏ, nơi bóng tối bao trùm như một cái ôm lạnh lẽo. Huyền đặt em gái xuống đất, chờ đợi sự trở lại của Minh và Thành. Mỗi giây đều kéo dài như một thế kỷ.

“Mau lên, hãy tìm một nơi an toàn!” Huyền thì thào, cố giữ bình tĩnh.

Thảo gật đầu, nhưng đôi tay cô run rẩy khi kiểm tra tình trạng của Hà. “Cô ấy cần nước và thức ăn,” cô nói, giọng đầy lo âu.

“Chúng ta sẽ tìm cách,” Huyền đáp, nhưng trong lòng cô đang dấy lên sự bất an.

Tiếng súng vang lên từ xa, làm cả hai giật mình. “Họ đang chiến đấu,” Huyền nói, lòng nặng trĩu.

“Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Thảo thúc giục, nhưng Huyền không thể rời khỏi chỗ này. “Minh và Thành đang ở đó, chúng ta không thể bỏ rơi họ.”

“Cô ấy không thể chờ đợi,” Thảo nhấn mạnh, “Nếu không, cả hai chúng ta cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

Huyền cảm thấy như thời gian ngừng trôi. Cô không thể làm gì, chỉ có thể ngồi đó, lòng trĩu nặng. “Chúng ta phải ra ngoài,” cô quyết định, “có thể họ cần chúng ta.”

Cả hai đứng dậy, nhón chân đi ra khỏi chỗ ẩn nấp, nhưng ngay khi họ vừa bước ra, một tiếng gầm gừ vang lên. Một con zombie bất ngờ xuất hiện từ góc tối, mắt nó sáng rực như lửa.

“Chạy!” Huyền hét lên, kéo Thảo quay lại.

Nhưng đã quá muộn. Con zombie lao tới, đôi tay nó chộp về phía họ. Huyền không còn thời gian để nghĩ, cô nhặt một thanh gỗ vụn bên đường và đánh mạnh vào đầu con quái vật. Nó loạng choạng, nhưng chưa ngã.

“Giúp tôi!” Huyền la lên, nhưng Thảo đã hoảng loạn, không thể động đậy.

Huyền đẩy mạnh, cố gắng giữ khoảng cách, nhưng sức mạnh của con zombie quá lớn. Cô cảm nhận được hơi thở hôi thối, sự sống và cái chết đang lẩn khuất xung quanh.

“Thảo! Lấy cái gì đó!” Huyền quát, nhưng Thảo vẫn đứng như trời trồng.

Cuối cùng, Huyền biết không còn cách nào khác. Cô lao vào, dùng hết sức lực để đẩy con zombie ra xa. Khi nó ngã xuống, cô nhìn thấy máu chảy ra từ đầu nó, nhưng không thể dừng lại.“Đi thôi!” Huyền kéo Thảo, chạy về phía lối ra. Họ phải tìm Minh và Thành.

Khi ra ngoài, không khí lạnh như cắt, và mọi thứ xung quanh đều nhuốm màu u ám. Huyền tìm kiếm bóng dáng của họ nhưng chỉ thấy sự im lặng. “Minh! Thành!” Cô gọi, giọng vang vọng trong không gian trống rỗng.

“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Thảo nói, giọng run rẩy.

Huyền gật đầu, họ tiếp tục bước đi. Mỗi bước chân đều như một thử thách, nhưng họ không thể ngừng lại. Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên phải, làm cả hai giật mình.

“Có ai đó!” Huyền thì thào, rồi cả hai nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp.

Một nhóm lính của Đỗ Lâm xuất hiện, ánh mắt họ lộ rõ vẻ tàn nhẫn. “Chúng ta phải tìm ra chúng!” Một tên trong số đó gầm lên.

“Chúng ta phải quay lại!” Thảo nói, nhưng Huyền đã có quyết định của riêng mình. “Chúng ta sẽ không để họ bắt được mình.”

“Cô điên à?” Thảo hoảng hốt. “Nếu chúng ta quay lại, sẽ không có cơ hội nào cho Minh và Thành!”

“Tôi không thể chỉ đứng đây!” Huyền quát, “Chúng ta phải cứu họ!”

Thảo nhìn Huyền với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng không thể phản đối. Cô biết Huyền đang phải đối mặt với một quyết định khủng khiếp. “Được rồi,” cô nói, “nhưng phải cẩn thận.”

Cả hai lén lút di chuyển gần hơn, từng bước chân nhẹ nhàng như bóng ma. Huyền cố gắng lắng nghe, tìm kiếm âm thanh của Minh và Thành. Nhưng chỉ có tiếng gầm gừ của những con zombie và tiếng cười tàn nhẫn của lính Đỗ Lâm.

“Chúng ta phải hành động,” Huyền thì thầm, “Hãy tìm cách cứu họ.”

Vừa lúc đó, một tiếng súng vang lên, làm cả hai sững lại. Huyền cảm thấy tim mình như ngừng đập. “Là ai?” Cô hỏi, nhưng không có ai trả lời.

“Mau lên!” Thảo gấp gáp, “Chúng ta không còn thời gian!”

Huyền nhìn quanh, một quyết định chợt hiện lên trong đầu. “Tôi sẽ đi ra ngoài, thu hút sự chú ý của họ. Cô hãy tìm cách cứu Minh và Thành.”

“Không!” Thảo la lên, “Đừng làm điều ngu ngốc!”

“Đây là cách duy nhất!” Huyền kiên quyết. “Nếu không, tất cả sẽ chết. Tôi có thể làm được.”

“Đừng đi!” Thảo khóc, nhưng Huyền đã quay đi.

Cô ra khỏi chỗ ẩn nấp, lòng đầy quyết tâm. “Này!” Huyền hô lớn, “Tôi ở đây!”

Những ánh mắt đổ dồn về phía cô, Huyền cảm nhận được sự tàn nhẫn trong ánh mắt của kẻ thù. Nhưng không thể lùi bước, cô quay lại, nhìn về phía Thảo. “Đi đi!” Cô hét lên.

Thảo không thể làm gì, chỉ biết đứng đó, nước mắt lăn dài trên má. Huyền lao vào bóng tối, quyết tâm cứu lấy những người mình yêu thương, dù biết rằng cái giá phải trả có thể là mạng sống của chính mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn