Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 18: Giải Cứu Cuối Cùng

Huyền và nhóm của cô đứng lặng trước cánh cửa sắt lớn, nơi mà em gái cô có thể đang bị giam giữ. Không khí ngột ngạt, nặng nề, như thể thời gian đã ngừng lại. Minh kiểm tra lại vũ khí, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta không còn thời gian,” anh nói, giọng nghiêm túc.

“Đúng vậy. Chúng ta phải nhanh chóng,” Huyền đáp, lòng tràn đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần kiên định. Cô cảm nhận được sự hiện diện của em gái, như một ánh đèn le lói trong bóng tối.

Lê Thảo đứng bên cạnh, tay nắm chặt túi thuốc, ánh mắt đầy lo âu. “Nếu chúng ta không tìm thấy cô ấy, chúng ta sẽ không thể tha thứ cho bản thân.”

“Không có chuyện đó,” Huyền khẳng định. “Chúng ta sẽ tìm thấy cô ấy. Tôi hứa.”

Ngô Thành đứng gần đó, khẽ gật đầu. “Nếu có ai phát hiện ra chúng ta, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn. Chúng ta phải kín đáo.”

Cả nhóm lần lượt lách qua cánh cửa, tiếng kim loại kêu kẽo kẹt vang lên trong không gian yên tĩnh. Bên trong là một hành lang tối tăm, những bức tường gồ ghề như chực chờ nuốt chửng những ai bước vào. Huyền dẫn đầu, từng bước đi chắc chắn, đôi mắt quét xung quanh tìm kiếm dấu hiệu của em gái.

“Phải tìm trong các phòng,” Minh nói khẽ, “Chúng ta cần phải tách ra.”

“Không!” Huyền phản đối. “Chúng ta không thể tách ra, quá nguy hiểm.”

“Nhưng nếu không, chúng ta sẽ không tìm ra cô ấy kịp thời,” Minh thuyết phục.

“Được rồi, nhưng chỉ trong vòng năm phút. Nếu không thấy gì, chúng ta sẽ tập hợp lại,” Huyền đồng ý, lòng cô chợt nặng trĩu.

Thành gật đầu, “Tôi sẽ đi kiểm tra bên trái.”

“Minh, cùng tôi qua bên phải,” Huyền ra lệnh, và Thảo đi theo sau.

Hành lang dường như dài vô tận, những cánh cửa kín mít trôi qua trong im lặng. Huyền đẩy nhẹ một cánh cửa, bên trong chỉ có một căn phòng trống không. Cô hít vào, lòng thắt lại. “Em, em đâu rồi?” Cô thì thầm.

Bỗng, tiếng động vang lên phía cuối hành lang, làm Huyền giật mình. “Có ai đó!” Thảo thì thào, mặt tái xanh.

“Chúng ta phải đi nhanh!” Minh khẽ nói, rồi cả nhóm vội vàng tìm chỗ ẩn nấp. Huyền cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn, từng giây phút đều như kéo dài vô tận.

Một bóng người xuất hiện, là một tên lính của Đỗ Lâm. Hắn lướt qua, không hề nghi ngờ, nhưng Huyền biết không thể chủ quan. “Chúng ta cần phải tìm thấy cô ấy ngay bây giờ,” cô thì thầm.

Thành khẽ mở một cánh cửa khác, và ánh sáng bên trong hắt ra như một tia hy vọng. “Có thể ở đây,” anh nói, rồi lén lút bước vào.

Huyền theo sát, lòng cô như thắt lại khi nhìn thấy một hình dáng nằm co quắp trong góc phòng. Đó là một cô gái trẻ, tóc dài, khuôn mặt hốc hác. “Em!” Huyền kêu lên, lao về phía cô.“Chờ đã!” Minh kéo cô lại. “Có thể có bẫy.”

Huyền nuốt nước bọt, nhìn quanh. “Em gái tôi đang ở đây!” Cô không thể kiềm chế được cảm xúc.

Huyền tiến gần hơn, trong lòng tràn ngập niềm hy vọng. Nhưng khi chạm vào em gái, cô cảm nhận được sự lạnh lẽo. “Hà! Em!” Huyền gọi, nhưng không có phản hồi.

“Cô ấy không ổn,” Thảo kêu lên, bước nhanh về phía họ. “Cần phải đưa cô ấy ra khỏi đây ngay!”

“Chúng ta không thể ở lại lâu,” Minh nói, mắt đảo quanh tìm kiếm nguy hiểm. “Nhanh lên, giúp tôi một tay.”

Huyền cùng Thảo cố gắng nâng Hà dậy, nhưng cô em gái không có sức lực. “Chúng ta phải đưa cô ấy về căn cứ,” Huyền quyết định. “Cô ấy cần giúp đỡ ngay.”

“Nhưng làm thế nào chúng ta có thể thoát?” Thành hỏi, ánh mắt lo lắng.

“Phải có lối ra khác,” Huyền đáp, “Hãy tìm một lối thoát nhanh nhất.”

Trong lúc mọi người bận rộn, tiếng động lại vang lên, lần này gần hơn. Huyền cảm thấy sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi. “Nhanh lên!” Cô gào lên, “Chúng ta không còn thời gian!”

Từng giây trôi qua như một cuộc chiến sinh tử. Huyền và nhóm của cô cố gắng di chuyển em gái ra ngoài, nhưng những tiếng bước chân ngày càng gần. Cô nhìn về phía cánh cửa, nơi ánh sáng le lói như một lối thoát, nhưng còn quá nhiều nguy hiểm đang rình rập.

“Để tôi dẫn đường,” Minh nói, rồi nhanh chóng mở một cánh cửa khác. “Đi theo tôi!”

Huyền đặt em gái lên vai, sức nặng như đè nặng lên tâm trí cô. Họ lao ra khỏi phòng, nhưng khi đến gần cửa ra, một tiếng súng vang lên, làm tất cả đều sững lại.

“Chạy!” Thành gào lên, ngay lập tức lao về phía trước. Huyền không còn lựa chọn nào khác, cô bám chặt em gái và chạy theo.

Bên ngoài, bóng tối đang chờ đợi, nhưng Huyền không thể dừng lại. “Chúng ta phải thoát khỏi đây!” Cô thét lên, từng bước chân như đè nặng lên bầu không khí nặng nề.

“Mau lên!” Minh kêu lên, khi họ nghe thấy tiếng gầm gừ của những kẻ truy đuổi.

Huyền và nhóm chạy thục mạng, lòng đầy hoảng loạn nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Họ không thể để điều này kết thúc. Họ phải sống sót, không chỉ cho chính mình mà còn cho em gái, cho tất cả những gì đã mất.

“Đừng quay lại!” Thảo hét lên, nhưng Huyền không thể ngăn lòng mình. Cô biết rằng nếu họ không thoát kịp, cái giá phải trả sẽ rất đắt.

“Đừng dừng lại!” Huyền hô to, dẫn đầu nhóm chạy về phía ánh sáng xa xa, nơi hy vọng vẫn còn le lói.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn