Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 14: Sự Phản Bội

Huyền đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía những bóng tối đang dần len lỏi quanh họ. Cảm giác lạnh lẽo dâng lên, không chỉ vì không khí u ám mà còn vì sự phản bội vừa xảy ra. Thành, người mà họ từng tin tưởng, đã rời bỏ họ trong khoảnh khắc quyết định. Cô cảm thấy như một nhát dao đâm vào tim, làm rỉ máu những hy vọng mà họ đã cất giữ.

“Chúng ta phải đi,” Minh nói, giọng anh như một mệnh lệnh. “Đỗ Lâm có thể vẫn còn sống.”

“Không thể nào!” Huyền gắt lên. “Chúng ta đã có cơ hội. Chúng ta có thể kết thúc hắn ngay bây giờ!”

“Chúng ta không thể để sự tức giận làm mờ lý trí,” Thảo khuyên, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Nếu hắn quay lại, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”

“Nhưng chúng ta không thể để hắn sống!” Huyền kêu lên, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Hắn đã giết bạn của chúng ta!”

“Và có thể hắn sẽ còn giết thêm nhiều người khác nếu chúng ta không hành động ngay bây giờ,” Minh nhấn mạnh. “Hãy nghĩ về điều đó.”

Huyền cúi đầu, lòng trĩu nặng. Hình ảnh của Thắng, người đã ngã xuống trong cuộc chiến với Đỗ Lâm, hiện lên trong tâm trí cô. Cô đã hứa sẽ bảo vệ mọi người. Giờ đây, hứa hẹn đó như một mũi dao sắc nhọn, đâm vào lòng cô.

“Đi thôi,” cô nói, giọng yếu ớt nhưng kiên quyết. “Chúng ta sẽ tìm cách ngăn hắn lại.”

Nhóm của họ di chuyển qua những con phố hoang tàn, ánh sáng từ những ngọn đèn đường chập chờn, tạo nên những bóng ma mờ ảo. Huyền cảm thấy từng bước đi như một gánh nặng. Họ đã mất đi một người bạn, và cái giá cho sự phản bội ấy là nỗi đau không thể nào nguôi.

Khi họ đến gần nơi mà Đỗ Lâm thường lui tới, Huyền cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Có điều gì đó trong không khí khiến cô không khỏi rùng mình. Huyền dừng lại, đưa tay ra hiệu cho Minh và Thảo im lặng.

“Chúng ta phải cẩn thận,” cô thì thầm. “Đừng để bị bất ngờ.”

“Có vẻ như hắn đã chuẩn bị cho chúng ta,” Minh nhận xét, ánh mắt anh quét qua những bóng tối.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu xem hắn đang làm gì,” Huyền nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Tôi không thể để hắn tiếp tục hủy hoại mọi thứ.”

Huyền dẫn đầu, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần kiên định. Khi họ tiến vào một khu vực tối tăm, bỗng có tiếng động vang lên. Một tiếng cười quen thuộc, âm thanh lạnh lẽo, như thể đang chế nhạo họ.

“Chào mừng trở lại, những kẻ ngu ngốc,” giọng Đỗ Lâm vang lên, sắc lạnh như dao. Hắn đứng giữa bóng tối, ánh mắt lấp lánh sự tàn nhẫn.

“Ngươi đã giết Thắng!” Huyền gào lên, nỗi tức giận trào dâng. “Ngươi sẽ phải trả giá!”

“Hahaha, thật đáng tiếc cho các ngươi,” Đỗ Lâm cười, giọng điệu chế giễu. “Các ngươi nghĩ rằng mình có thể thắng được ta trong trò chơi này?”

“Chúng ta không cần phải chơi trò chơi,” Minh nói, kiên quyết. “Chúng ta sẽ chấm dứt mọi thứ ngay bây giờ!”

Đỗ Lâm lùi lại, nụ cười trên môi càng trở nên độc ác. “Nếu muốn chấm dứt, các ngươi phải trả giá. Không có gì là miễn phí trong thế giới này.”

Huyền không chờ đợi thêm. Cô lao về phía hắn, nhưng ngay lập tức, Đỗ Lâm đã rút súng, chỉa vào cô. “Đừng bước thêm một bước nữa, Huyền. Cô không có cơ hội đâu.”

“Ngươi không thể kiểm soát mọi thứ!” Huyền gào lên. “Ta sẽ không để ngươi tiếp tục hủy hoại cuộc sống của chúng ta!”

“Cuộc sống?” Đỗ Lâm cười nhạt. “Cô không hiểu, Huyền. Cuộc sống ở đây chỉ là một trò chơi, và ta là người điều khiển nó.”Lời nói của hắn như một nhát dao, đâm thẳng vào lòng tự trọng của Huyền. Cô dừng lại, cảm thấy sự bất lực đang dâng lên. Nhưng ngay lúc đó, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.

“Ngươi không thể điều khiển tất cả mọi người,” Huyền nói, giọng cô trở nên bình tĩnh hơn. “Chúng ta vẫn có thể chống lại ngươi.”

“Hahaha,” Đỗ Lâm cười lớn, nhưng có phần hoang mang. “Các ngươi thật sự nghĩ mình có thể làm được điều đó?”

“Chúng ta không chỉ đơn giản là một nhóm,” Minh nói thêm, đứng cạnh Huyền. “Chúng ta là những người sống sót.”

“Và chúng ta sẽ không để cho ngươi tiếp tục cai trị thế giới này,” Thảo khẳng định, ánh mắt kiên quyết.

Đỗ Lâm nhìn họ, sự tự mãn trong ánh mắt dần nhạt đi. “Nếu các ngươi muốn chiến đấu, hãy đến đây. Nhưng hãy nhớ, sẽ không có ai ra tay cứu các ngươi.”

Huyền cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo bao trùm. Hắn đang muốn họ bước vào cái bẫy mà hắn đã giăng sẵn. Nhưng không còn lựa chọn nào khác. Huyền hít sâu, quyết định tiến lên.

“Chúng ta sẽ không lùi bước!” Huyền hét lên, và cùng lúc đó, Minh và Thảo cũng lao về phía trước.

Cuộc chiến bắt đầu. Huyền cảm thấy adrenaline chảy trong máu, nhưng nỗi sợ hãi vẫn luôn hiện hữu. Đỗ Lâm không phải là kẻ dễ đối phó, và hắn đã chuẩn bị cho cuộc chiến này.

“Cẩn thận!” Minh hô, nhưng Huyền không thể dừng lại. Cô nhắm thẳng vào Đỗ Lâm, lòng đầy quyết tâm. Hắn không thể sống sót sau những gì đã gây ra.

Đột nhiên, từ phía sau, một tiếng động vang lên. Huyền quay lại, và thấy một bóng người lao tới. Là Thành. Hắn không có ý định rời bỏ hoàn toàn.

“Huyền! Đứng lại!” Thành hét lên, nhưng đã quá muộn. Huyền đã bắn một phát vào Đỗ Lâm, nhưng không trúng.

“Ngươi đến làm gì?” Huyền gào lên, cảm giác phẫn nộ dâng trào. “Ngươi đã phản bội chúng ta!”

“Ta không muốn thấy thêm ai chết nữa!” Thành nói, vẻ mặt hoảng loạn. “Đừng để hắn lợi dụng các người!”

Nhưng Huyền không còn thời gian để nghe. Đỗ Lâm đã vùng dậy, ánh mắt dữ tợn, và một phát súng vang lên. Huyền cảm thấy một cú đập mạnh vào vai, rồi đau đớn lan tỏa khắp cơ thể. Cô ngã xuống đất, không còn sức đứng dậy.

“Mau lên!” Minh hô hoán, lao tới Huyền. “Chúng ta không thể để hắn giành chiến thắng!”

Huyền nhìn thấy mọi thứ mờ dần, nhưng không thể để bản thân gục ngã. Cô nắm chặt khẩu súng, quyết tâm không bỏ cuộc. Thế giới xung quanh đang dần biến mất, nhưng lòng cô vẫn bừng bừng ngọn lửa.

“Ta sẽ không bỏ cuộc!” Huyền thì thào, trong khi những kẻ thù vẫn đang tiếp tục chiến đấu. Cô phải sống sót, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người đã mất.

Một điều gì đó trong lòng Huyền trỗi dậy. Không thể là sự kết thúc. Họ phải tiếp tục, bất chấp mọi thử thách.

“Đứng dậy, Huyền!” Minh gào lên, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải đứng lên!”

“Đúng,” Huyền trả lời, cảm thấy sức mạnh đang dâng trào. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng!”

Cô đứng dậy, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến này chưa kết thúc. Họ phải chiến đấu đến cùng, bất chấp mọi sự phản bội và đau thương. Cuộc chiến vì sự sống sót vẫn còn ở phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn