Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 13: Bước Ngoặt Đẫm Máu

Huyền đứng vững, lòng căng thẳng như dây đàn. Đỗ Lâm, kẻ thù không đội trời chung, chỉ cách cô vài bước chân. Hắn cười nhạt, ánh mắt chứa đầy sự tàn nhẫn. “Các người nghĩ mình có thể lật đổ ta sao?”

“Chúng ta không chỉ chiến đấu cho bản thân,” Huyền nói, hít sâu một hơi. “Chúng ta chiến đấu cho tất cả những người đã mất.”

Ánh mắt Đỗ Lâm chợt sắc lại, như một con thú đang rình mồi. Hắn bắn một phát súng về phía Huyền. Cô nhanh nhẹn né người, cảm nhận được luồng gió lạnh lẽo của viên đạn lướt qua. “Chạy!” Minh hô, kéo Thảo theo hướng khác.

Huyền không thể để Đỗ Lâm thoát. Cô lao về phía hắn, tay nắm chặt khẩu súng. “Ngươi sẽ không làm tổn thương ai nữa!” Cô hét, lòng tràn đầy quyết tâm.

Đỗ Lâm bắn thêm một phát, nhưng lần này Huyền đã sẵn sàng. Cô lăn mình sang một bên, né được viên đạn thứ hai. Minh và Thảo từ phía sau lao tới, nhưng Đỗ Lâm đã nhanh chóng quay lại, ánh mắt đầy sát khí.

“Ngươi không thể thoát khỏi ta!” Hắn quát, rút dao, ánh kim loại lấp lánh trong ánh sáng mờ mịt.

Huyền cảm nhận được sự hồi hộp dâng lên, nhưng cô không thể dừng lại. “Tấn công!” Cô ra lệnh. Minh lao tới, nhưng Đỗ Lâm đã nhanh chóng né đi, đồng thời đâm dao về phía Minh. Hắn chỉ kịp lách người, nhưng một vết thương đã xuất hiện trên cánh tay.

“Không!” Thảo kêu lên, chạy đến bên Minh. Huyền cảm thấy lòng mình như thắt lại. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục!”

“Cô không thể làm điều này một mình,” Minh nói, giọng yếu ớt nhưng kiên định. “Tôi sẽ không để cô đối mặt một mình.”

Cô quay lại, nhìn vào mắt Minh. “Cùng nhau,” cô nói, cảm nhận được sức mạnh từ sự kết nối của họ. Huyền nhắm vào Đỗ Lâm, nhưng hắn đã sẵn sàng phản công. Hắn nhảy lên, lao về phía Huyền với con dao trong tay.

“Huyền!” Thảo la lên, nhưng Huyền đã kịp phản ứng, lùi lại và bắn một phát. Viên đạn trượt qua, nhưng tiếng súng vang lên khiến Đỗ Lâm chần chừ. Huyền thấy cơ hội, lao tới, giơ súng lên.

“Không thể lùi bước!” Huyền gào lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Đỗ Lâm đã không còn là một kẻ mạnh mẽ, mà chỉ là một con thú hoang dã, sẵn sàng chiến đấu đến cùng.

“Cô thực sự nghĩ mình có thể thắng?” Hắn quát, ánh mắt điên cuồng. “Ta đã xây dựng một thế giới này!”

“Nhưng thế giới này không phải của ngươi!” Huyền phản bác. “Đó là của những người còn sống!”

Huyền không cho hắn cơ hội. Cô nhắm súng, lòng tràn đầy nỗi sợ hãi và quyết tâm. Đỗ Lâm giơ dao, nhưng không thể kịp phản ứng khi Huyền bắn. Viên đạn trúng vào vai hắn, khiến hắn ngã xuống đất, đau đớn.

“Chúng ta không thể dừng lại!” Minh hô, lao tới, nhưng Thảo kéo hắn lại. “Chúng ta phải cẩn thận!”

“Đúng,” Huyền đồng ý, cảm nhận được hơi thở của sự sống và cái chết. Họ không thể để sự mất mát làm mình yếu đuối. “Chúng ta phải kết thúc điều này.”

Đỗ Lâm nằm đó, ánh mắt hoang mang. “Cô sẽ không thắng,” hắn thì thào, nhưng Huyền không tin. Cô bước tới, chuẩn bị cho cú đấm quyết định.“Chúng ta sẽ không trở thành những kẻ tàn bạo như ngươi!” Huyền tuyên bố. Nhưng đúng lúc đó, từ trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.

“Đúng là những kẻ ngu ngốc.” Đó là giọng của Thành, từ bên lề bước ra. Hắn cầm một khẩu súng, nhưng ánh mắt chứa đầy sự khác thường. “Các người không biết rằng cuộc chơi đã thay đổi chưa?”

“Thành!” Huyền thốt lên, cảm giác lo lắng dâng lên. “Ngươi đang làm gì vậy?”

“Ta chỉ đang bảo vệ bản thân,” Thành cười nhạt. “Các người không phải là những người duy nhất có kế hoạch.”

Huyền cảm thấy như thế giới xung quanh sụp đổ. “Ngươi đã phản bội chúng ta?”

“Không, tôi chỉ đang bảo vệ mình,” Thành đáp, ánh mắt lấp lánh sự lạnh lùng. “Và bây giờ, tôi sẽ không để các người cản đường.”

“Thành, hãy nhớ lại!” Minh hô, nhưng Thành đã sẵn sàng.

“Hãy tự cứu lấy mình,” hắn nói, rồi chỉ tay về phía Đỗ Lâm. “Cô sẽ không thể thắng nếu không biết cách chơi đúng.”

Huyền cảm thấy cơn giận dâng lên. “Ngươi không thể làm vậy!” Cô gào, nhưng Thành chỉ mỉm cười, ánh mắt lạnh lẽo.

“Cuộc sống là sự lựa chọn, Huyền. Hãy chọn cách sống cho chính mình.” Rồi hắn quay đi, bỏ lại Huyền trong sự bối rối và tức giận.

“Ngươi không thể bỏ rơi chúng ta!” Huyền gào lên, nhưng Thành đã biến mất vào bóng tối.

“Chúng ta phải đi,” Minh nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Đỗ Lâm có thể còn sống.”

“Không! Chúng ta phải kết thúc hắn!” Huyền kiên quyết, nhưng sự do dự trong lòng khiến cô cảm thấy chùn bước.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Thảo khẩn trương. “Hắn sẽ không để chúng ta sống sót.”

Huyền gật đầu, nhưng nỗi lo lắng trong lòng vẫn chưa thể nguôi. Cô nhìn về phía Đỗ Lâm, lòng nặng trĩu. “Chúng ta sẽ trở lại,” cô thề, nhưng không biết liệu mình có thể giữ lời hứa.

“Đi thôi,” Minh nói, kéo Thảo đi. Huyền cảm thấy mệt mỏi, nhưng không thể lùi bước. Họ phải tiếp tục, phải sống sót.

Và như thế, nhóm của Huyền rời khỏi nơi đó, lòng đầy lo lắng và quyết tâm. Họ không chỉ phải chiến đấu với kẻ thù bên ngoài, mà còn phải đối mặt với những lựa chọn đau thương bên trong chính mình. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn