Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 11: Bí Mật Được Giấu Kín

Huyền đứng sững, mắt mở to nhìn về phía bóng người đang tiến lại gần. Cô không thể tin vào những gì mình thấy. Gương mặt đó, một phần quen thuộc nhưng lại xa lạ. Người phụ nữ ấy, ánh mắt trống rỗng, như thể đã hoàn toàn đánh mất bản thân.

“Cô ấy… không phải em gái tôi,” Huyền thầm thì, cảm giác như có một nhát dao đâm vào tim. Thảo bên cạnh cô cũng lặng im, không dám thốt lên lời nào. Minh lùi lại một bước, cảnh giác với tình hình xung quanh.

“Đỗ Lâm đã làm gì cô ấy?” Huyền hỏi, giọng căng thẳng. Người phụ nữ không trả lời, chỉ nhìn họ bằng ánh mắt vô hồn, như thể đang trốn tránh thực tại.

“Có thể cô ta là một trong những thí nghiệm của hắn,” Minh nói, giọng anh trầm xuống. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay.”

“Không, chúng ta không thể để cô ấy lại,” Huyền kiên quyết. “Cô ấy có thể biết điều gì đó.”

“Nhưng nếu chúng ta không tìm cách thoát ra thì sẽ không còn cơ hội nào nữa,” Thành lên tiếng, vẻ mặt hắn không có chút lo lắng. Huyền cảm thấy tức giận với thái độ ấy, nhưng trong khoảnh khắc này, cô cần phải giữ bình tĩnh.

“Nghe đây,” Huyền quay sang nhóm, “nếu Đỗ Lâm có thể biến đổi con người thành những sinh vật như thế này, chắc chắn hắn có một phòng thí nghiệm ở đây. Chúng ta phải tìm ra nó.”

“Một phòng thí nghiệm?” Thảo ngẩng lên, ánh mắt cô ánh lên hy vọng. “Có thể có thông tin về em gái của bạn.”

“Đúng vậy,” Huyền khẳng định. “Chúng ta không thể để mọi thứ kết thúc ở đây.”

Nhưng không khí xung quanh càng lúc càng nặng nề. Tiếng động lạ từ xa lại vang lên, như một lời cảnh báo. Huyền cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô biết rằng thời gian không còn nhiều.

“Đi thôi!” Huyền hối thúc, dẫn đầu nhóm. Họ bắt đầu di chuyển qua các dãy thiết bị kỳ quái, ánh sáng chập chờn khiến mọi thứ trở nên u ám.

“Huyền!” Minh gọi, nhìn về phía một cái bàn lớn với nhiều dụng cụ lạ lùng. “Có thể có gì đó ở đây.”

Huyền tiến lại gần, nhìn vào những tệp tài liệu rải rác trên bàn. Cô lật từng tờ, trái tim cô như ngừng đập khi thấy những dòng chữ mô tả các thí nghiệm. “Đỗ Lâm… hắn đã thực hiện những thí nghiệm quái ác lên con người,” cô nói, giọng run rẩy.

“Đây là lý do hắn cần em gái bạn,” Thảo nhấn mạnh, khuôn mặt cô tái nhợt.

“Chúng ta phải dừng hắn lại,” Minh nói, ánh mắt anh chứa đựng quyết tâm. “Không thể để hắn tiếp tục.”

Tiếng động từ phía cuối căn phòng ngày càng gần, Huyền nhận ra rằng họ không còn nhiều thời gian. “Chúng ta cần tìm lối ra,” cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh.“Có một lối đi ở phía bên kia,” Thành chỉ tay, nhưng giọng hắn có vẻ khác thường. Huyền liếc nhìn hắn, cảm giác nghi ngờ lại dâng lên. “Cẩn thận,” cô nhắc nhở, nhưng trong lòng lại không thể tin tưởng.

Họ bắt đầu di chuyển về phía lối đi, nhưng ngay khi vừa tiến vào, một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Huyền quay lại, thấy bóng người của cô gái kia đang vùng vẫy, như thể bị thứ gì đó vô hình kéo đi.

“Cô ấy!” Thảo kêu lên, nhưng Huyền đã nhanh chóng kéo cô lại.

“Đừng!” Huyền quát, lòng cô như thắt lại. “Chúng ta không thể giúp cô ấy bây giờ. Chúng ta phải sống sót đã!”

Thành cười lạnh lùng. “Tôi thích sự quyết đoán của cô, nhưng có vẻ như mọi thứ không đơn giản như vậy.”

“Câm miệng!” Minh gắt lên, không thể chịu đựng nổi thái độ của Thành. “Chúng ta không có thời gian cho trò đùa!”

Huyền kéo nhóm đi nhanh hơn, vừa đi vừa nghe tiếng động ngày càng lớn. Một cánh cửa khác hiện ra, nhưng khi đến gần, Huyền cảm thấy có điều gì đó không ổn.

“Đứng lại!” Một giọng nói vang lên từ phía sau, Huyền quay lại, thấy Đỗ Lâm xuất hiện, khuôn mặt hắn lạnh lùng như băng. “Không ai có thể thoát được.”

“Chạy!” Huyền hét lên, nhưng khi quay lại, cánh cửa đã đóng lại, chặn lối thoát. Cô cảm thấy như có một cái bẫy đã được giăng sẵn.

“Chúng ta bị kẹt!” Thảo hoảng sợ, trong khi Thành chỉ cười nhạo. “Đúng là một trò chơi thú vị, không phải sao?”

Huyền nhìn Đỗ Lâm, ánh mắt cô sắc bén. “Hắn không thể thắng,” cô thầm nghĩ, lòng cô bùng cháy với quyết tâm.

“Đừng để hắn chiếm ưu thế,” Huyền hô lớn, “cùng nhau, chúng ta có thể vượt qua!”

Nhưng Đỗ Lâm đã không đứng yên. Hắn tiến lại gần, ánh mắt hắn như những mũi dao sắc nhọn. “Cô không biết mình đang đối mặt với ai,” hắn nói, nụ cười trên môi lạnh lẽo.

Huyền cảm thấy một cơn rùng mình. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng,” cô khẳng định với chính mình. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về em gái, mà còn là về tất cả những người bị áp bức bởi kẻ tàn ác này.

“Chiến đấu nào!” Huyền hét lên, dẫn dắt nhóm tiến về phía trước. Họ không thể lùi bước. Cô sẽ không để bất kỳ ai chạm vào những gì mình yêu thương.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn