Vùng Đất Bị Nguyền Rủa

Chương 10: Sự Xuất Hiện Của Thành

Huyền đứng giữa không gian u ám, cảm giác bất an bao trùm lấy cô. Tiếng động lạ vẫn vang lên từ xa, như một lời nhắc nhở rằng họ không còn thời gian. Cô quay lại nhìn Thành, mong chờ điều gì đó từ hắn, nhưng chỉ thấy nụ cười mỉa mai trên khuôn mặt bặm trợn. Huyền không thể để bản thân bị cuốn vào trò chơi của hắn.

“Thành, nếu mày có thông tin về Đỗ Lâm, thì hãy nói đi!” Huyền không kiên nhẫn, giọng cô sắc như dao.

Thành tiến lên, ánh mắt sáng rực. “Tôi biết cách để tiêu diệt hắn. Nhưng các bạn phải tin tôi.”

“Tin mày? Mày có thể đang dẫn chúng tôi vào cái chết,” Minh khinh bỉ nói, đứng chắn trước Huyền.

“Đúng! Tại sao chúng tôi phải tin một kẻ như mày?” Thảo thêm vào, giọng nói lấp lánh sự nghi ngờ.

“Bởi vì tôi cũng muốn thấy hắn chết!” Thành đáp, giọng điệu bắt đầu có phần nóng nảy. “Đỗ Lâm không chỉ là một kẻ thù, hắn còn là một mối đe dọa đối với tất cả chúng ta. Tôi biết hắn đang làm gì và nơi hắn đang ẩn náu.”

“Thế thì hãy chứng minh đi!” Huyền khẳng định, lòng cô vẫn không nguôi nghi ngờ.

Thành hít một hơi sâu, như thể chuẩn bị tiết lộ một bí mật chết người. “Hắn đang thí nghiệm với những người sống. Những người mà hắn bắt cóc sẽ trở thành vũ khí của hắn trong cuộc chiến này.”

Huyền cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên. “Có cả em gái tôi trong số đó không?”

“Rất có thể,” Thành thừa nhận, ánh mắt hắn trống rỗng. “Hắn đã biến mọi thứ thành một trò chơi, và những người yếu đuối chỉ là công cụ.”

“Chúng ta cần phải hành động ngay!” Minh nói, giọng anh đầy quyết tâm. “Nếu Thành nói đúng, chúng ta không thể để thời gian trôi qua thêm nữa.”

“Nhưng mày có chắc chắn không?” Huyền nhìn Thành chằm chằm, không muốn mắc sai lầm.

“Mọi thứ tôi nói đều có bằng chứng,” Thành đáp, sự kiêu ngạo hiện rõ trên gương mặt hắn. “Hãy đến nơi tôi chỉ cho, bạn sẽ thấy.”

Huyền cảm thấy như có một cái gì đó không ổn. Cô quay sang Minh và Thảo, thấy sự do dự trong ánh mắt của họ. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu chúng ta không hành động, em gái tôi sẽ không còn cơ hội nào nữa.”

“Được, nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Minh đồng ý, nhưng giọng nói của anh vẫn còn nghi ngờ.

“Đi thôi!” Huyền quyết định, dẫn đầu nhóm, lòng tràn đầy lo lắng và quyết tâm.

Họ theo chân Thành đi qua những hành lang tối tăm, không khí ngột ngạt khiến Huyền cảm thấy như có hàng trăm cặp mắt đang dõi theo. Mỗi bước đi đều như một thử thách, nhưng cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. Cô cần phải tìm em gái.

“Rẽ trái ở đây,” Thành ra lệnh, dừng lại trước một cánh cửa cũ kỹ. Huyền cảm thấy một cơn rùng mình khi nhìn thấy nó. “Phía sau cánh cửa này là tất cả những gì bạn cần biết.”

“Có chắc không?” Minh hỏi, lo lắng hiện rõ trong giọng nói.

“Đừng chần chừ,” Thành thúc giục. “Nếu không, chúng ta sẽ không kịp.”Huyền hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu. Cô tiến lại gần cánh cửa, lòng đầy hồi hộp. Mọi thứ đang dồn lại ở đây, và cô không thể để bản thân thất bại.

“Ba… hai… một!” Huyền đẩy cánh cửa mở ra.

Bên trong, một không gian rộng lớn hiện ra, ánh sáng mờ ảo khiến mọi thứ trở nên mờ nhạt. Những thiết bị kỳ quái được bày biện khắp nơi, âm thanh của máy móc vang lên như một bản giao hưởng tăm tối. Mùi hóa chất nồng nặc khiến cô muốn nôn mửa.

“Chúng ta phải tìm kiếm thông tin ngay!” Huyền ra lệnh, nhưng trong lòng cô nặng trĩu. Họ đã lún sâu vào bóng tối, và không biết điều gì đang chờ đợi phía trước.

“Có ai đó!” Thảo thốt lên, chỉ vào một bóng người ở phía xa. Huyền nheo mắt, cố gắng nhìn rõ. Đó là một người phụ nữ, nhưng gương mặt cô ta bị che khuất.

“Đó có thể là em gái tôi,” Huyền nói, lòng cô dâng trào hy vọng. “Chúng ta phải đến đó.”

“Cẩn thận!” Minh nhắc nhở, ánh mắt anh quét qua không gian. “Có thể đây là một cái bẫy.”

“Không còn thời gian để chần chừ,” Huyền quyết tâm bước về phía trước. “Tôi sẽ không để điều gì cản trở.”

Khi họ tiến lại gần, bóng người đó quay lại. Huyền cảm thấy như có một cú sốc mạnh mẽ. Gương mặt quen thuộc, nhưng lại không phải là em gái cô. Đó là một người phụ nữ khác, đôi mắt cô ta trống rỗng, như thể không còn chút sinh khí nào.

“Cô ấy…” Thảo lắp bắp, nhưng chưa kịp nói hết thì một tiếng động lớn vang lên. Cánh cửa phía sau họ đột ngột sập lại, chặn lối thoát.

“Chúng ta bị mắc kẹt!” Minh kêu lên, ánh mắt hoảng loạn.

Huyền cảm thấy nỗi tuyệt vọng dâng lên. “Không! Chúng ta không thể dừng lại,” cô hét lên, lòng quyết tâm lại bùng cháy. “Chúng ta phải tìm ra lối thoát.”

Nhưng không khí trong căn phòng dần trở nên ngột ngạt, và âm thanh của những tiếng động lạ từ xa lại vang lên. Huyền quay lại nhìn Thành, thấy nụ cười mỉa mai trên khuôn mặt hắn.

“Đúng là một trò chơi thú vị,” hắn nói, như thể đang thưởng thức một vở kịch.

“Hắn không thể thắng được,” Huyền nói với chính mình, lòng cô rực lửa. “Tôi sẽ không từ bỏ.”

Trong giây phút đó, Huyền cảm nhận được sức mạnh từ bên trong. Cô không chỉ chiến đấu cho em gái, mà còn cho tất cả những người đang bị áp bức. Họ sẽ không bị đánh bại bởi bóng tối.

“Chúng ta phải chiến đấu!” cô hô lớn, truyền động lực cho nhóm. “Hãy cùng nhau, không ai có thể ngăn cản chúng ta!”

Âm thanh từ xa ngày càng gần, và bầu không khí trở nên căng thẳng. Huyền biết rằng cuộc chiến sắp bắt đầu, nhưng cô sẽ không lùi bước. Cô sẽ làm mọi thứ cần thiết để bảo vệ những người mình yêu thương.

“Đứng lại!” Một giọng nói vang lên từ phía sau, và Huyền quay lại. Bóng người từ xa xuất hiện, và cô biết rằng đây chính là khoảnh khắc quyết định.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn