Lâm Tinh đứng giữa căn phòng thí nghiệm, nơi ánh sáng chói lòa vẫn chưa tắt. Mặc dù nỗi đau vì mất mát Vũ Đằng vẫn đè nặng trong lòng, nhưng cô không thể để bản thân gục ngã. Thảo Nguyên, với vẻ mặt nghiêm nghị, đang kiểm tra thiết bị xung quanh. Hạo Nhiên, vẫn chưa hết bàng hoàng, chăm chú nhìn về phía cánh cửa mà họ vừa bước qua, nơi bóng tối vẫn còn đè nặng.
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây. Thời gian không chờ đợi ai,” Thảo Nguyên lên tiếng, cắt đứt không khí nặng nề. “Luna sẽ không để chúng ta yên đâu.”
“Đúng vậy. Nhưng trước tiên, chúng ta cần biết Zephyrus đang ở đâu,” Hạo Nhiên nói, ánh mắt anh đan xen giữa quyết tâm và lo âu. “Nếu hắn ta có được linh tuyền, tất cả sẽ rất nguy hiểm.”
“Chúng ta cần tìm cách tiếp cận căn cứ của hắn,” Lâm Tinh nói, giọng cô vững vàng hơn. “Đó là cách duy nhất để cứu cha mẹ tôi và ngăn chặn Zephyrus.”
Bất chợt, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau họ. Cánh cửa mà họ vừa đi qua bỗng nhiên khép lại, và một bóng đen xuất hiện giữa ánh sáng lờ mờ. Đó chính là Hắc Long, một kẻ mà họ từng nghĩ đã rời bỏ Zephyrus. Hắn cười nhạt, ánh mắt lấp lánh sự thách thức.
“Các người không thể thoát khỏi đây đâu, nhất là khi ta đã có thông tin quý giá,” Hắc Long nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Zephyrus đang chờ đợi các người. Hắn có những kế hoạch mà các người không thể tưởng tượng nổi.”
“Ngươi đang làm gì ở đây?” Lâm Tinh hỏi, giọng cô đầy nghi ngờ.
“Ta đến để thông báo rằng liên minh của các người đã tan vỡ,” Hắc Long đáp, không chút e ngại. “Một trong số các ngươi đã phản bội. Hắn đã cung cấp thông tin cho Zephyrus.”
Cả nhóm đều sững sờ. Hạo Nhiên nhíu mày, sự hoài nghi hiện rõ trên gương mặt anh. “Ngươi đang nói về ai? Không ai trong chúng ta sẽ làm điều đó!”
“Hãy tự hỏi bản thân mình, ai là người thường xuyên tiếp cận với Zephyrus mà không ai hay biết?” Hắc Long cười khẩy, ánh mắt hắn lướt qua từng người trong nhóm. “Người đó đã bán đứng các ngươi.”
Lâm Tinh cảm thấy lòng mình lạnh giá. Mặc dù sự hoài nghi đang dâng lên, cô vẫn không muốn tin rằng một trong những đồng đội của mình lại có thể phản bội. “Nói rõ đi!” cô gào lên.
Nhưng trước khi Hắc Long kịp trả lời, một tiếng nổ lớn lại vang lên từ phía cửa chính. Cánh cửa bật tung, và một bóng dáng quen thuộc xuất hiện, đó là Maia, với vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt đầy thách thức.
“Người mà các ngươi đang tìm kiếm chính là ta,” Maia nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Ta đã có đủ lý do để hợp tác với Zephyrus. Các ngươi chỉ là một bầy ngu ngốc, không thể nhìn thấy điều đó.”
“Maia!” Hạo Nhiên tức giận quát. “Tại sao ngươi lại làm điều này?”
“Tại sao ư? Bởi vì quyền lực và sức mạnh!” Maia cười nhạt. “Các ngươi không thể hiểu được. Zephyrus sẽ thống trị vũ trụ này, và ta sẽ là một phần của hắn.”Lâm Tinh không thể tin vào tai mình. “Ngươi đã phản bội chúng ta vì những điều vô nghĩa đó sao?”
“Không chỉ vậy,” Maia nói, ánh mắt cô ta lấp lánh. “Ta sẽ không chỉ có sức mạnh, mà còn có tất cả những gì mà các ngươi không bao giờ có được.”
“Ngươi đã làm gì với Vũ Đằng?” Thảo Nguyên hỏi, giọng cô đầy lo lắng.
“Vũ Đằng? Hắn đã quá yếu ớt để sống sót trong thế giới này. Hắn không xứng đáng với sự thương xót,” Maia đáp, không chút do dự.
“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự phản bội này!” Lâm Tinh gầm lên, cảm giác tức giận trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng.
“Chúng ta không thể để Maia làm điều này!” Hạo Nhiên nói, ánh mắt anh lộ rõ sự quyết tâm. “Chúng ta phải ngăn cô ta lại!”
Hắc Long nhanh chóng lùi về phía sau, để lại sân khấu cho cuộc đối đầu giữa hai bên. Maia không hề sợ hãi, cô ta bước tới gần hơn, ánh mắt đầy thách thức.
“Đừng mơ tưởng, các ngươi không thể ngăn cản ta. Zephyrus đã chuẩn bị sẵn mọi thứ,” Maia nói, giọng cô ta vang lên như một lời nguyền. “Hãy xem ai là người chiến thắng.”
Cuộc chiến sắp diễn ra, và Lâm Tinh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Cô không thể để Maia tiếp tục kế hoạch của Zephyrus. Đây là cơ hội duy nhất để bảo vệ những gì còn lại của nhóm.
“Chúng ta sẽ không để điều này xảy ra!” Lâm Tinh quát lên, đồng thời bước về phía Maia, lòng tràn đầy quyết tâm.
Nhưng ngay khi họ chuẩn bị tấn công, một làn sóng bóng tối từ phía Hắc Long ập đến, như một cơn sóng dữ cuốn họ vào cuộc chiến không thể tránh khỏi.
“Cẩn thận!” Thảo Nguyên kêu lên, nhưng không kịp. Cả nhóm bị cuốn vào vòng xoáy của sự phản bội và âm mưu. Trong lòng Lâm Tinh, nỗi sợ hãi và quyết tâm đan xen, cô biết rằng cuộc chiến này sẽ quyết định số phận của họ và vũ trụ này.
Mọi thứ đang diễn ra như một cơn ác mộng. Họ phải chiến đấu không chỉ để sinh tồn, mà còn để bảo vệ những gì mà họ đã xây dựng cùng nhau.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Hạo Nhiên hét lên, và cả nhóm lao vào cuộc chiến, quyết tâm không để sự phản bội này chấm dứt mọi thứ.
Ánh sáng từ phòng thí nghiệm vẫn đang chờ đợi họ, như một dấu hiệu của hy vọng, nhưng liệu họ có thể vượt qua bóng tối này để tìm thấy ánh sáng?