Trận chiến vẫn đang diễn ra ác liệt. Lâm Tinh, Hạo Nhiên, Thảo Nguyên và Vũ Đằng cùng nhau lao vào những trận giao tranh không ngừng nghỉ, mỗi người đều mang trong mình một quyết tâm mãnh liệt. Nhưng trong lòng họ, có một điều gì đó đang gợn sóng, một nỗi lo lắng âm thầm đang dần hiện hữu.
"Chúng ta không thể để Luna ngăn cản mình!" Hạo Nhiên hét lên, ánh mắt kiên định. Anh nhanh chóng tìm vị trí, chuẩn bị cho một cú tấn công bất ngờ.
"Đúng vậy, không thể lùi bước!" Lâm Tinh đồng tình, nhưng trong lòng cô, một cảm giác bất an trỗi dậy. Họ đã tiến xa đến mức này, không thể để mọi thứ tan vỡ ngay lúc này.
Và rồi, khi cuộc chiến đang ở đỉnh điểm, một tiếng nổ vang dội. Một trong những thiết bị của Zephyrus phát nổ, khiến mọi thứ xung quanh rung chuyển. Trong khoảnh khắc, Lâm Tinh nhìn thấy một ánh sáng chói lòa từ phía phòng thí nghiệm. Đó chính là lối vào mà họ đang tìm kiếm.
"Đó là lối vào!" Thảo Nguyên kêu lên, nhưng chưa kịp chạy đến, bóng tối từ Luna lại cuốn lấy họ, như những cơn sóng dữ đổ ập xuống.
"Không ai có thể rời khỏi đây!" Cô ta gào lên, với đôi mắt đỏ rực như lửa. Bóng tối từ cơ thể cô ta như sống dậy, bao trùm không gian xung quanh. Cảm giác sợ hãi lan tỏa, nhưng Lâm Tinh biết rằng họ không thể từ bỏ.
“Chúng ta phải vượt qua!” Lâm Tinh hét lên, cố gắng tiếp thêm sức mạnh cho cả nhóm. Họ bắt đầu phối hợp lại, dùng hết sức lực để chống lại cơn bão bóng tối.
Vũ Đằng, với sức mạnh vượt trội, lao vào tấn công, nhưng Luna khéo léo né tránh, khiến anh hụt tay. "Cẩn thận!" Thảo Nguyên hét lên, nhưng không kịp. Một cơn sóng bóng tối ập đến, cuốn lấy Vũ Đằng.
“Vũ Đằng!” Lâm Tinh kêu lên, tim cô thắt lại. Trong giây phút đó, cô cảm nhận được điều gì đó không ổn.
“Đừng lo, mình sẽ ổn!” Anh trả lời, nhưng ánh mắt kiên định của anh không thể che giấu nỗi lo lắng.
Hạo Nhiên lao tới, quyết tâm giải cứu đồng đội. “Chúng ta phải giúp anh ấy!” Nhưng khi anh tiến về phía Vũ Đằng, một vệt sáng bất ngờ từ Luna đâm thẳng vào Vũ Đằng, làm anh ngã quỵ.
“Không!” Lâm Tinh thét lên, cảm giác như đất trời sụp đổ. Vũ Đằng nằm trên mặt đất, ánh mắt anh trống rỗng.“Chạy đi! Cứu lấy mình!” Anh gào lên, nhưng ngay lúc đó, một làn sóng bóng tối khác lại ập đến, cuốn lấy anh.
“Vũ Đằng!” Thảo Nguyên quỳ xuống bên anh, nước mắt rơi lã chã. Hạo Nhiên và Lâm Tinh cũng không thể đứng yên.
“Đừng từ bỏ!” Lâm Tinh gào lên, nhưng trong lòng cô, nỗi đau đã chiếm lấy trái tim. Vũ Đằng, người luôn đứng bên cạnh họ, giờ đây đang phải đối mặt với cái chết.
Luna cười nhếch mép, ánh mắt thỏa mãn. “Đó là cái giá cho sự ngu ngốc của các người!” Cô ta nói, rồi quay đi, để lại một không gian u ám.
“Chúng ta không thể để điều này xảy ra!” Hạo Nhiên nói, giọng anh đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tiếp tục, vì Vũ Đằng!”
Lâm Tinh gật đầu, nhưng trong lòng cô, nỗi đau vẫn như một vết thương sâu. Cô nhìn về phía Vũ Đằng, nơi anh đang nằm im lìm, và cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy. Họ không thể để cái chết của anh trở thành vô nghĩa.
“Chúng ta sẽ trả thù!” Lâm Tinh khẳng định, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi Zephyrus bị tiêu diệt!”
“Đúng vậy!” Thảo Nguyên gật đầu, nỗi đau trong lòng vẫn còn đó, nhưng sự quyết tâm đã thay thế. Họ đứng dậy, từng người một, sẵn sàng đối mặt với thử thách tiếp theo.
Cuộc chiến chưa kết thúc, và họ sẽ không bao giờ từ bỏ. Họ sẽ chiến đấu vì Vũ Đằng, vì những gì anh đã hy sinh, và vì tương lai của vũ trụ này.
Ánh sáng từ phòng thí nghiệm vẫn rực rỡ, như một dấu hiệu của hy vọng. Họ quay về phía nó, cùng nhau bước vào, mang theo nỗi đau, nhưng cũng là quyết tâm không bao giờ từ bỏ.
Bên ngoài, bóng tối vẫn đang rình rập, nhưng trong lòng họ, ánh sáng của tình bạn và lòng dũng cảm đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.