Vòng Tay Đen Tối

Chương 2: Định Mệnh Gặp Gỡ

Thiên Di đứng giữa không gian trầm lặng, nơi những bức tường cũ kĩ dường như lưu giữ nhiều bí mật. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng những kỷ niệm còn sót lại trong ngôi nhà của mẹ cô. Khi Khải Nam hướng dẫn cô tìm kiếm những vật phẩm cần thiết cho nghi lễ, sự hồi hộp và lo lắng xen lẫn trong lòng cô.

“Ở đây có một chiếc hộp nhỏ,” Thiên Di nói, khi tìm thấy chiếc hộp bằng gỗ chạm trổ tinh xảo trong góc tủ. “Mẹ tôi thường dùng nó để chứa các vật phẩm phong thủy.”

Khải Nam tiến lại gần, ánh mắt chăm chú. “Mở ra xem.”

Cô nhẹ nhàng mở nắp hộp, bên trong là những viên đá quý nhiều màu sắc, cùng với những bức tranh nhỏ vẽ các ký hiệu cổ xưa. “Những điều này... có thể giúp chúng ta không?” Thiên Di hỏi, lòng tràn đầy hy vọng.

“Chắc chắn rồi,” Khải Nam đáp, gương mặt anh trở nên nghiêm túc hơn. “Chúng có thể tạo ra năng lượng cần thiết để kết nối với các linh hồn.”

Thiên Di nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận không khí xung quanh. Cô đã từng nghe mẹ nói về việc tạo ra không gian linh thiêng, và bây giờ, cô cảm thấy như đang đứng trên bờ vực của một điều gì đó lớn lao.

“Khi thực hiện nghi lễ, em cần tập trung. Đừng để cảm xúc chi phối,” Khải Nam nhắc nhở, giọng nói anh trầm ấm nhưng cũng đầy quyết đoán.

“Anh không lo tôi sẽ sợ hãi sao?” Cô thách thức, một nụ cười nhẹ nở trên môi.

“Không, tôi tin em có thể làm được,” anh trả lời, đôi mắt anh đầy ắp sự tin tưởng. “Hãy nhớ rằng chúng ta đang tìm kiếm sự thật. Điều đó sẽ giúp em vượt qua nỗi sợ.”

Cô gật đầu, cảm nhận được sức mạnh từ những lời anh nói. Họ bắt đầu chuẩn bị cho nghi lễ, đặt từng viên đá lên bàn, sắp xếp chúng theo hình dạng mà mẹ cô đã từng làm. Những ký hiệu cổ xưa được vẽ lên mặt đất bằng bột trắng, tạo thành một vòng tròn rộng lớn.

“Bây giờ, chúng ta cần tạo ra một không gian yên tĩnh,” Khải Nam nói, ánh mắt anh nghiêm túc. “Em hãy hít thở sâu và mở lòng mình.”

Thiên Di làm theo, cảm nhận hơi thở của mình hòa quyện với không khí xung quanh. Khi vòng tròn được hoàn thành, Khải Nam bắt đầu đọc những câu chú cổ xưa, âm thanh vang vọng như tiếng chuông ngân giữa đêm khuya. Một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong không gian, khiến cô rùng mình.

“Em có cảm thấy gì không?” Khải Nam hỏi, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của cô.

“Có... như có ai đó đang nhìn tôi,” Thiên Di thở hắt ra, giọng nói cô run rẩy. “Nhưng cũng có một cảm giác ấm áp, như thể họ đang chờ đợi điều gì đó.”

“Đó chính là dấu hiệu,” Khải Nam khẳng định, vẻ mặt anh trở nên căng thẳng. “Hãy mạnh mẽ, em có thể giao tiếp với họ.”

Thiên Di nhắm mắt, tập trung vào cảm giác ấy. Những âm thanh lạ lùng văng vẳng bên tai, như những tiếng thì thầm từ một thế giới khác. Cô không thể phân biệt được, nhưng có một cảm giác thân quen, như thể những linh hồn đang gọi tên cô.

“Xin hãy cho tôi biết điều gì đã xảy ra với mẹ tôi,” cô thì thầm, giọng nói yếu ớt. “Xin hãy cho tôi một dấu hiệu.”

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, một cơn gió lạnh lướt qua, khiến tóc cô bay nhẹ. Thiên Di mở mắt, thấy ánh sáng lờ mờ từ vòng tròn trước mặt. “Có gì đó...”Khải Nam cúi xuống, ánh mắt anh không rời khỏi vòng tròn. “Hãy tập trung vào ánh sáng đó. Có thể đó là dấu hiệu mà em đang tìm kiếm.”

Ánh sáng dần trở nên rõ ràng hơn, hình thành những hình dáng mờ ảo của những linh hồn lạc lối. Thiên Di cảm thấy tim mình đập mạnh, sự sợ hãi và hồi hộp tràn ngập trong lồng ngực. “Họ... họ đang đến gần.”

“Đừng lo lắng,” Khải Nam thì thầm, tay anh nắm chặt lấy tay cô. “Hãy để họ đến với em.”

Trong không gian yên tĩnh, những hình dáng ấy dần hiện ra rõ ràng hơn, tạo thành những gương mặt quen thuộc. Thiên Di nhận ra một trong số đó, là một người phụ nữ với làn da trắng sáng, ánh mắt đầy yêu thương. “Mẹ...” Cô thốt lên, nước mắt chảy dài trên má.

“Con đã tìm thấy mẹ,” linh hồn ấy nói, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.

“Mẹ ơi, tại sao mẹ lại rời xa con?” Thiên Di nghẹn ngào.

“Mẹ không rời xa con. Mẹ luôn bên cạnh con, chỉ là con chưa đủ mạnh mẽ để cảm nhận,” linh hồn đáp, ánh mắt đầy từ bi. “Con phải tìm hiểu sự thật về cái chết của mẹ. Có những điều mà con chưa biết.”

“Nhưng con không biết bắt đầu từ đâu,” Thiên Di nói, giọng cô run rẩy.

“Mẹ để lại dấu hiệu. Hãy tìm kiếm chiếc vòng tay mà mẹ đã trao cho con trước khi ra đi. Nó sẽ dẫn dắt con đến sự thật,” linh hồn nói, ánh sáng từ từ tan biến.

“Chờ đã!” Thiên Di kêu lên, nhưng ánh sáng đã biến mất. Cô cảm thấy như một phần của mình cũng đã vụt tắt.

“Em ổn chứ?” Khải Nam hỏi, sự lo lắng trong ánh mắt anh khiến cô bớt đi phần nào nỗi hoang mang.

“Không, tôi không ổn,” cô thở hổn hển. “Tôi cần tìm chiếc vòng tay.”

“Chúng ta sẽ tìm,” Khải Nam nói, giọng anh chắc nịch. “Bây giờ em đã biết được điều gì đó. Chúng ta phải tiếp tục tìm hiểu.”

Thiên Di gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Mặc dù nỗi đau mất mát vẫn còn đó, nhưng giờ đây, cô có một lý do để tiếp tục. “Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”

Khải Nam mỉm cười, ánh mắt anh tràn đầy hy vọng. “Vậy thì, chúng ta hãy cùng nhau khám phá những bí ẩn phía trước. Chúng ta sẽ không cô đơn.”

Cảm giác hồi hộp lại trỗi dậy trong lòng Thiên Di. Cô biết rằng hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cùng với Khải Nam, cô tin rằng họ sẽ vượt qua mọi thử thách. Chỉ cần có niềm tin, mọi điều kỳ diệu đều có thể xảy ra.

Khi họ chuẩn bị rời khỏi không gian linh thiêng, ánh sáng từ những viên đá quý vẫn lấp lánh, như những mảnh ghép của số phận đang chờ đợi để được khám phá.

truyenfull,truyenfull vn