Vòng Tay Đen Tối
Chương 1: Khởi Đầu Đen Tối
Lê Thiên Di đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ của ngôi nhà mà cô đã lớn lên. Những ký ức ùa về như dòng nước cuồn cuộn, nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn. Mẹ cô, người phụ nữ từng là điểm tựa vững chắc, đã ra đi trong một vụ tai nạn bí ẩn, để lại cho Thiên Di nỗi đau không thể xoa dịu. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh trước khi mở cửa.
Cánh cửa kêu kẽo kẹt, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Bên trong, mọi thứ vẫn như ngày cô rời đi. Mùi ẩm mốc và bụi bặm hòa quyện với hương thơm của những chiếc nến đã tắt, tạo nên một không khí u ám. Thiên Di bước vào, lòng trĩu nặng.
Bước chân cô dừng lại trước bàn thờ nhỏ, nơi đặt di ảnh của mẹ. Ánh nến le lói phản chiếu trong đôi mắt sáng, mang theo nỗi buồn và sự quyết tâm. Mẹ cô, một nhà phong thủy nổi tiếng, luôn nói rằng những linh hồn chưa yên nghỉ thường để lại dấu vết cho những ai biết nhìn. Liệu có phải mẹ đã để lại điều gì đó cho cô không?
Trong lúc sắp xếp lại những đồ vật trên bàn, Thiên Di chợt nhìn thấy một mảnh giấy cũ, rơi ra từ một cuốn sách phong thủy. Cô nhặt lên, tim đập mạnh khi thấy những ký hiệu cổ xưa. Đó là những ký hiệu mà mẹ cô từng dạy, nhưng cô chưa bao giờ thấy chúng được viết ra như vậy. Đầu óc cô quay cuồng với hàng trăm câu hỏi. Mẹ cô đã biết điều gì? Tại sao lại để lại cho cô những dấu hiệu này?
“Thiên Di?” Giọng nói trầm ấm cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Đinh Khải Nam, chàng trai mà cô chưa từng gặp trước đây, đứng ở ngưỡng cửa. Áo sơ mi trắng và quần tây đen khiến anh trông nghiêm túc và lạnh lùng. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh như chứa đựng cả những bí mật chưa được tiết lộ.
“Anh là ai?” Thiên Di hỏi, giọng không giấu nổi sự nghi ngờ.
“Khải Nam, bạn của mẹ em.” Anh tiến vào, ánh mắt lướt qua không gian như đang tìm kiếm thứ gì đó. “Tôi đến để giúp em.”
“Giúp tôi?” Cô nhướng mày. “Giúp cái gì?”
“Về cái chết của mẹ em. Tôi biết bà đã để lại dấu hiệu cho em.” Anh chỉ tay về phía mảnh giấy trong tay cô. “Có thể đó là manh mối.”
Thiên Di không trả lời ngay. Cô cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với Khải Nam, nhưng cũng không thể tránh khỏi sự nghi ngờ. “Tại sao anh lại quan tâm?”
Khải Nam hít một hơi sâu. “Bởi vì tôi cũng đang tìm kiếm sự thật về dòng dõi của mình. Và tôi tin rằng mẹ em có thể giúp chúng ta.”
Cô không biết phải phản ứng như thế nào. Trong lòng, sự tò mò và nỗi sợ hãi đan xen. Nếu mẹ cô thực sự để lại những dấu hiệu, điều đó có nghĩa là cái chết của bà không đơn giản như một tai nạn. Cô gật đầu, quyết định cho anh một cơ hội.
“Được rồi, nhưng tôi không muốn anh làm hại mẹ tôi.” Thiên Di cảnh giác.Khải Nam mỉm cười, nhưng nụ cười đó không đủ để xua tan nỗi lo lắng trong lòng cô. Họ cùng nhau ngồi xuống bàn, mảnh giấy giữa hai người như một nhịp cầu nối liền hai số phận.
“Đây là ký hiệu của một nghi lễ cổ xưa,” Khải Nam bắt đầu, ánh mắt anh nghiêm túc. “Nó có thể dẫn chúng ta đến với những linh hồn lạc lối mà mẹ em từng giúp đỡ. Có thể họ sẽ biết điều gì đã xảy ra.”
“Và anh nghĩ tôi có thể làm gì?” Thiên Di hỏi, giọng điệu không giấu nổi sự hoài nghi.
“Em có khả năng cảm nhận linh hồn, đúng không?” Anh nhìn cô, sự quyết tâm trong ánh mắt khiến cô không thể chối từ. “Chúng ta cần em.”
Cảm giác hồi hộp trỗi dậy trong lòng Thiên Di. Cô biết rằng mình không thể quay đầu. Cái chết của mẹ đã tạo ra một khoảng trống không thể lấp đầy, và giờ đây, cô muốn tìm hiểu sự thật. “Được, tôi sẽ giúp anh. Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu.”
Khải Nam lật mảnh giấy, chỉ vào một ký hiệu. “Chúng ta sẽ phải thực hiện nghi lễ này. Nhưng trước tiên, em cần phải chuẩn bị tâm lý. Những linh hồn có thể không dễ dàng giao tiếp.”
“Vậy chúng ta bắt đầu ngay bây giờ?” Thiên Di hỏi, sự hồi hộp trong lòng tăng lên.
“Đúng vậy.” Khải Nam đứng dậy, ánh mắt anh kiên định. “Hãy tìm những vật phẩm mà mẹ em từng sử dụng trong các nghi lễ. Chúng ta cần tạo ra một không gian linh thiêng.”
Thiên Di gật đầu, lòng tràn ngập quyết tâm. Mỗi bước đi của cô trong ngôi nhà này như một hành trình khám phá bản thân. Những ký ức về mẹ, về những bài học phong thủy, về những câu chuyện huyền bí từng vang vọng trong căn nhà này, giờ đây như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng cô.
Khi họ chuẩn bị cho nghi lễ, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong không khí. Thiên Di cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn, như thể họ đang chờ đợi điều gì đó. Cô không biết rằng cuộc hành trình này sẽ dẫn dắt cô vào những bí mật sâu xa hơn cả cái chết của mẹ mình.
“Mọi thứ đã sẵn sàng.” Khải Nam nói, đôi mắt anh ánh lên sự tự tin. “Chúng ta hãy bắt đầu.”
Thiên Di nắm chặt mảnh giấy trong tay, lòng tràn đầy lo lắng và hồi hộp. Cô không thể biết được điều gì đang chờ đợi mình phía trước, nhưng một điều chắc chắn: cô đã quyết tâm khám phá sự thật, dù cho nó có dẫn dắt cô vào bóng tối.