Phương Thiên Nhai vừa nhận được Yêu Huyết Thạch liền coi như bảo vật mà cẩn thận cất đi, đồng thời trả cho đấu giá hội hai ức hồn thạch.
Lâm Vũ Hạo nhìn Phương Thiên Nhai bên cạnh, trong lòng thầm nghĩ: Hảo, cuối cùng cũng mua được rồi.
Đảo chủ Cơ Giới đảo khẽ nhướng mày. "Không ngờ vị này lại là cơ giới sư. Quả nhiên là đồng đạo trung nhân a!"
Hạ Hàm cũng lấy làm kinh ngạc, nói: "Ta còn tưởng người này là dược tề sư chứ? Không ngờ lại là cơ giới sư."
Cửu sư muội lên tiếng: "Sư phụ, đệ tử nghe thấy Đường đại tiểu thư cũng theo giá."
Đảo chủ khẽ gật đầu. "Ừ, vi sư cũng nghe thấy. Đường gia nha đầu quả thực có chút thiên phú, bất quá thiên phú cơ giới thuật của nàng xa không bằng thiên phú chú tạo. Cơ giới thú nàng chế ra thủy chung vẫn còn kém xa lắm!"
Thập sư muội vội vàng vuốt mông ngựa: "Đó là đương nhiên! Tại Nam Đại Lục, chỉ có sư phụ mới là đệ nhất cơ giới sư danh bất hư truyền. Đường gia là chú tạo thế gia, chú tạo thuật còn tạm được, cơ giới thuật làm sao sánh nổi với sư phụ?"
Thập nhất sư muội: "Đúng thế, vẫn là sư phụ lợi hại nhất."
Thập nhị sư muội: "Cơ giới thuật của sư phụ chính là điểm thạch thành kim, không chỉ cơ giới thuật của sư phụ thần kỳ, ngay cả cơ giới thuật của tứ vị sư huynh cũng đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong, mạnh hơn Đường đại tiểu thư rất nhiều."
Đảo chủ nhìn bốn nữ đệ tử, không nhịn được cười. "Các ngươi bốn đứa này! Đúng là Vương bà bán dưa, tự khen tự bán."
Cửu sư muội lập tức nói: "Sư phụ, đệ tử nói đều là sự thật mà!"
Đảo chủ nghiêm mặt: "Cơ giới thuật nhất đạo quả thật cần ngộ tính cực cao. Bất quá, muốn sở hữu cơ giới thuật cao thâm, nhất định phải học tốt chú tạo thuật. Chỉ có nền tảng vững chắc, học cơ giới thuật mới càng dễ dàng, các ngươi hiểu chưa?"
"Bẩm sư phụ, hiểu ạ!"
Rất nhanh, sáu chi Thiên Hồn dược tề còn lại của Phương Thiên Nhai cũng bán hết. Cộng cả chín chi dược tề cùng ba kiện nhị cấp linh bảo, trừ đi phần trăm của đấu giá hội, Phương Thiên Nhai tổng cộng thu được hai mươi lăm ức hồn thạch, vượt xa dự tính mười ức của hắn đến tận mười lăm ức, khiến hắn vô cùng hài lòng. Hai mươi lăm ức cộng với bốn mươi lăm ức vốn có, tổng cộng bảy mươi ức, trừ đi hai ức mua Yêu Huyết Thạch, còn lại sáu mươi tám ức. Không biết có đủ mua Thâm Hải Hồn Tủy hay không đây!
Chín chi Thiên Hồn dược tề, Liễu Thanh Thanh mua ba chi, đảo chủ Cơ Giới đảo mua ba chi, ba chi còn lại bị Đường Mẫu Đơn đoạt mất.
Đảo chủ cầm dược tề xem xét, nhướng mày: "Không phải mới luyện chế. Xem ra là từ di tích nào đó lấy được."
Cửu sư muội mặt đầy uất ức: "Đường đại tiểu thư này thật là, một chút mặt mũi cũng không cho sư phụ, cư nhiên cướp mất ba chi còn lại."
Đảo chủ cười khổ: "Nha đầu kia có lẽ tưởng ta cố ý nâng giá, cho rằng dược tề này là của chúng ta, cho nên mới cùng ta tranh đoạt."
Hạ Hàm gật gù: "Đúng a, ta cũng cảm thấy có khả năng này, bằng không Đường gia tuyệt đối không dám cùng sư phụ tranh."
Đảo chủ thở dài: "Ai, Lưu quản sự nói, người kia đã đến trước một canh giờ, sớm biết vậy đã âm thầm lưu lại dược tề. Như vậy sẽ có đủ chín chi, hiện tại chỉ còn ba chi."
Hạ Hàm an ủi: "Sư phụ chớ lo, không có Thiên Hồn dược tề, chúng ta có thể mua dược tề khác cho sư đệ sư muội."
Đảo chủ gật đầu: "Chỉ có thể vậy."
Phương Thiên Nhai cùng Lâm Vũ Hạo kiên nhẫn đợi thêm một canh giờ, cuối cùng đấu giá hội cũng đến hồi kết. Trấn áp tràng kiện phẩm cuối cùng, tứ cấp linh bảo — Thâm Hải Hồn Tủy xuất hiện. Hồn tủy này là trung phẩm, giá khởi điểm đã là năm ức, giá cả cực kỳ đắt đỏ.
"Năm ức ba ngàn vạn!"
"Năm ức sáu ngàn vạn!"
"Sáu ức!"
"Sáu ức một ngàn vạn!"
Lâm Vũ Hạo nghe vô số người tăng giá, nhìn sang Phương Thiên Nhai, song Phương Thiên Nhai vẫn chưa mở miệng.
Bàn Bàn sốt ruột: "Chủ nhân, ra giá a!"
Sâm Bảo cũng thúc giục: "Chủ nhân phu, ra giá a!"
Phương Thiên Nhai thản nhiên: "Khoan đã, hiện tại chỉ là nhất lâu đang tranh, nhị lâu cùng tam lâu còn chưa tham gia. Hồn sủng sư ở nhị lâu tam lâu mới là tu nhị đại, tu tam đại, họ mới là đối thủ thực sự của chúng ta."
Quả nhiên, nhất lâu chỉ đấu đến mười ức thì ngừng. Lúc này, nhị lâu tam lâu mới bắt đầu ra giá, giá cả từ mười ức một đường vọt lên ba mươi sáu ức.
Phương Thiên Nhai cuối cùng cũng hô: "Ta ra bốn mươi ức."
Bốn mươi ức vừa ra, toàn trường chấn động. Ba mươi sáu ức đã là giá trên trời, không ngờ nhất lâu lại có người trực tiếp hô bốn mươi ức. Trong khoảnh khắc, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Phương Thiên Nhai, kể cả tu nhị đại, tu tam đại ở nhị lâu tam lâu.
Đường Bách Hợp nhìn Phương Thiên Nhai ngồi ở nhất lâu, tức đến mặt xanh mét: "Các hạ một lần lại một lần đối đầu Chú Tạo đảo chúng ta, cướp đồ của chúng ta, chẳng lẽ không quá đáng lắm sao?"
Phương Thiên Nhai cười lạnh: "Nực cười! Đây là đấu giá tràng, không phải nhà riêng của các ngươi. Đồ của các ngươi ở chỗ nào? Bảo vật chưa bán thuộc về Hạ đảo chủ, đã bán tự nhiên thuộc về người mua, liên quan gì đến Chú Tạo đảo các ngươi?"
Đường Bách Hợp không ngờ đối phương lại đáp lời, hơn nữa còn không lưu tình mà thẳng thừng vạch mặt: "Ngươi... ngươi cái lão bất tử này, ngươi nói cái gì?"
Phương Thiên Nhai sắc mặt bất thiện nhìn đối phương: "Đúng vậy, lão phu đã một chân bước vào quan tài. Bất quá, người như lão phu không sợ chết, cũng chẳng có gì phải lo lắng. Dù ngươi là tu nhị đại, lão phu lại sợ gì ngươi?"
"Ngươi..."
Đường Mẫu Đơn lập tức kéo muội muội lại, hướng Phương Thiên Nhai hành lễ: "Vị đạo hữu này, tiểu muội vô lễ, mong tiền bối thứ lỗi."
Phương Thiên Nhai thản nhiên: "Đường Mẫu Đơn, ta nói thật với ngươi, ta thật sự không sống được bao lâu nữa. Muội muội ngươi nếu còn trêu chọc ta, ta liền đến Chú Tạo đảo các ngươi tự bạo, đem đảo của các ngươi nổ chìm luôn."
Lời này vừa ra, sắc mặt mọi người dự đấu giá hội đều khó coi vô cùng. Bởi ai nấy đều biết, những hồn sủng sư sắp hết thọ nguyên như Phương Thiên Nhai thường càng thêm điên cuồng. Loại người này thọ nguyên sắp hết, chỉ cần hơi không vừa ý, rất có thể sẽ làm ra chuyện điên rồ. Ví như chạy đến nhà cừu gia tự bạo, hoặc ai nhìn không vừa mắt thì g**t ch*t chôn theo, đều là chuyện có thể xảy ra.
Đường Bách Hợp nghe vậy, tức đến xanh mặt: "Ngươi..."
Lời còn chưa dứt, Đường Mẫu Đơn đã giáng một cái tát: "Im miệng!"
Đường Bách Hợp bị đánh ngây người, ngơ ngác nhìn tỷ tỷ, mặt đầy không thể tin nổi.
Đảo chủ thấy không khí căng thẳng, đứng dậy đi ra cửa bao sương, vén rèm châu nhìn xuống nhất lâu, nói: "Tiểu hữu, ngươi mới một ngàn một trăm tuổi, hà tất phải tự coi nhẹ mình?"
Phương Thiên Nhai ngẩng đầu nhìn Hạ đảo chủ, lập tức đứng dậy hành lễ: "Hạ đảo chủ, ta không phải tự coi nhẹ mình. Chỉ là năm xưa bị thương, lưu lại hậu hoạn trong người, cho nên ta không sống nổi đến một ngàn năm trăm tuổi. Quả thật thọ nguyên sắp hết."
Hạ đảo chủ nghe vậy nhíu mày: "Thì ra là thế!" Khó trách hắn lại nói vậy.
Phương Thiên Nhai lại nói: "Hạ đảo chủ yên tâm, sau khi đấu giá xong ta sẽ lập tức rời đi, tuyệt không ở trên đảo của ngài làm bậy. Có tìm người gây phiền phức, ta cũng chỉ tìm cừu gia của ta mà thôi."
Hạ đảo chủ gật đầu: "Hảo, vậy tiểu hữu bảo trọng thân thể!" Nói xong, Hạ đảo chủ nhìn về phía Phiêu Hoa.
Phiêu Hoa lập tức hiểu ý: "Hảo, vị tiền bối này ra giá bốn mươi ức, còn ai ra giá cao hơn không?"
Mọi người nghe Phiêu Hoa hỏi, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhất thời không một ai dám tăng giá.
Hạ đảo chủ trở lại bao sương. Mười hai đệ tử đưa mắt nhìn nhau.
Cửu sư muội nhìn sư phụ: "Sư phụ, người kia sẽ không đột nhiên tự bạo trên đảo chúng ta chứ?"
Thập sư muội: "Đệ tử từng nghe, trước đây có một hồn vương thọ nguyên sắp hết chạy đến nhà cừu gia tự bạo, nổ chết hơn trăm người, làm bị thương cả ngàn người."
Thập nhất sư muội sắc mặt tái nhợt: "Đệ tử nghe nói, có một hồn vương thọ nguyên sắp hết, háo sắc thành tính, trước khi chết đi khắp các đảo tìm mỹ nữ, thấy mỹ nữ là gian sát chôn theo. Sau hắn đến Thiên Vân đảo giết người, bị đảo chủ Thiên Vân đảo ngăn cản, kết quả hắn trực tiếp tự bạo, làm đảo chủ Thiên Vân đảo bị thương, Thiên Vân đảo cũng chết không ít người."
Bát sư huynh mặt khó coi gật đầu: "Đúng vậy, loại hồn vương thọ nguyên sắp hết này quả thật cực kỳ nguy hiểm, một khi không vui liền kéo ngươi cùng tự bạo."
Hạ Hàm nói: "Phiêu Hoa đã hỏi hai lần, không ai dám tăng giá nữa."
Nhị sư đệ: "Ai dám cùng tên điên này tranh chứ?"
Tam sư đệ: "Thâm Hải Hồn Tủy này dùng để tấn giai tiểu cảnh giới thì được, hắn muốn dùng để tấn Hồn Hoàng là không thể nào."
Tứ sư đệ: "Đến mức này của hắn, chắc là một chút cơ hội cũng không muốn buông tha. Dù sao chỉ cần còn sống được, ai lại muốn chết?"
Ngũ sư đệ thở dài: "Khó a, nếu hắn thật sự thọ nguyên sắp hết, khí tức chỉ sợ đã suy bại nghiêm trọng, muốn tấn Hồn Hoàng gần như không thể."
Lục sư đệ: "Đến bước này, cũng chỉ còn nước liều một phen."
Thất sư huynh: "Gia hỏa này có chút đáng sợ, người khác đều không dám tranh với hắn, xem ra Thâm Hải Hồn Tủy của chúng ta chỉ bán được bốn mươi ức." (chỗ này tại tác giả nha mấy ní, bản gốc là 六師弟 - Lục sư đệ và 七師兄 - Thất sư huynh thiệt á)
Hạ đảo chủ khẽ gật đầu: "Bốn mươi ức, cũng coi như không tệ."
Nhiếp vu uy h**p của Phương Thiên Nhai, không ai dám tiếp tục tranh, cuối cùng hắn dùng bốn mươi ức thành công đoạt được Thâm Hải Hồn Tủy. Đấu giá hội cũng nhanh chóng kết thúc.
Vị trí của Phương Thiên Nhai và Lâm Vũ Hạo gần cửa ra vào, vì thế hai người là nhóm đầu tiên rời đi. Phương Thiên Nhai rõ ràng phát hiện, những người cùng đi ra đều giữ khoảng cách rất xa phía sau hắn, hiển nhiên là bị dọa sợ.
Phương Thiên Nhai cũng chẳng để ý, kéo Lâm Vũ Hạo đi về cuối phố, đi một lúc, bóng dáng hai người liền biến mất trước mắt mọi người.
Mọi người kinh hãi: "Biến mất rồi, sao đột nhiên lại biến mất?"
"Chắc là dùng Truyền Tống thạch."
"Lão gia hỏa này chạy nhanh thật."
"Hắn không chạy, ngươi dám đuổi sao? Không khéo hắn ôm ngươi tự bạo, ngươi có cướp được hồn tủy cũng chẳng còn mạng mà dùng."
"Cũng phải."
"Ai, thật xui xẻo, không ngờ gặp phải tên điên này."
"Ai nói không phải?"
"Thôi đừng nói nữa, cho dù không có lão gia hỏa kia, chúng ta những bình dân hồn sủng sư này cũng chẳng mua nổi Thâm Hải Hồn Tủy đâu."
"Đúng thế."