Hầu hết hàng hóa đầu tiên lên sàn đều có giá trên trời, đến món thứ hai mới chịu hạ nhiệt đôi chút. Món này là một kiện pháp khí tứ cấp, một tấm lưới mang thuộc tính lôi điện, giá khởi điểm một ngàn vạn hồn thạch.
Lâm Vũ Hạo nhìn chằm chằm tấm lưới, hiếu kỳ không thôi. Hắn truyền âm hỏi Phương Thiên Nhai: "Thiên Nhai, vì sao tấm lưới này lại mang thuộc tính lôi điện?"
Phương Thiên Nhai đáp: "Tấm lưới ấy dùng tơ của lôi điện tri chu chế luyện chế mà thành, vì nguyên liệu đặc thù nên mới có lôi điện thuộc tính, quả thực là pháp khí độc nhất vô nhị. Bất quá, pháp khí mang thuộc tính thế này chỉ phát huy tối đa khi chủ nhân cũng sở hữu thuộc tính tương đồng. Ngươi ta đều không phải lôi điện thuộc tính, vật ấy đối với chúng ta vô dụng."
Lâm Vũ Hạo bừng tỉnh. "Thì ra là thế."
Bàn Bàn trợn trắng mắt. "Giá khởi một ngàn vạn mà gọi là rẻ à? Chẳng phải bảo món thứ hai sẽ rẻ hơn sao? Ta thấy cũng chẳng rẻ được bao nhiêu!"
Phương Thiên Nhai cười. "Nơi này là đấu giá trường, làm gì có thứ thật sự rẻ?"
Bàn Bàn gật gù như rất tán đồng. "Cũng phải."
Món thứ hai – Lôi Điện võng – cuối cùng bị vị quý khách ở lầu ba bao sương dùng chín ngàn ba trăm vạn mua đi. Rất nhanh, món thứ ba đã được đưa ra trước mặt mọi người. Đó chính là ba lọ Thiên Hồn dược tề do Phương Thiên Nhai cung cấp, bán kèm theo bó, giá khởi điểm chỉ ba mươi vạn.
Bàn Bàn nghe giá khởi điểm liền buồn bực. "Không phải chứ? Mới có ba mươi vạn thôi ư? Giá này thấp quá!"
Phương Thiên Nhai an ủi: "Đừng lo, sẽ còn tăng lên." Nơi đây tuy là Nam Đại Lục, nhưng dược tề có thể trợ giúp tấn giai Hồn Vương cũng không phải thứ dễ kiếm. Nếu Thiên Hồn dược tề không trân quý, Lưu quản sự cũng sẽ không đồng ý cho nó lên sàn đấu giá.
"Ba mươi vạn!"
"Ba mươi lăm vạn!"
"Năm mươi vạn!"
"Sáu mươi vạn!"
"Một trăm vạn!"
Lâm Vũ Hạo nghe được giá một trăm vạn, ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, khóe miệng giật giật. Không ngờ lại là Liễu Thanh Thanh hô. Ý gì đây? Dược tề sư cũng thiếu dược tề sao?
Phương Thiên Nhai truyền âm: "Liễu Thanh Thanh hẳn là mua cho hai muội muội của nàng."
Liễu Mị cùng Liễu Viện đều là Tướng cấp cửu tinh, chính là đối tượng cần nhất loại dược tề trợ giúp tấn giai tứ cấp này. Nam Đại Lục có thể có dược tề khác trợ giúp tấn giai Hồn Vương, nhưng tuyệt đối không có Thiên Hồn dược tề, bởi Thiên Hồn quả – thứ ấy Nam Đại Lục không có.
Lâm Vũ Hạo gật đầu. "Ta biết Liễu Mị và Liễu Viện cần dược tề này, chỉ không ngờ Liễu Thanh Thanh lại ra tay mua. Ta còn tưởng nàng sẽ tự luyện dược khác cho muội muội dùng."
Phương Thiên Nhai giải thích: "Dược tề này có thể cùng loại khác chồng chất sử dụng."
Lâm Vũ Hạo lại gật đầu. "Cũng đúng." Cùng một loại dược tề dùng nhiều sẽ sinh kháng tính, đổi loại khác nhau thì có thể chồng chất, bảo đảm người dùng thuận lợi tấn giai Hồn Vương.
Trải qua từng vòng đấu giá kịch liệt, giá Thiên Hồn dược tề tăng vọt, rất nhanh đã lên tới tám ngàn vạn. Cuối cùng, Liễu Thanh Thanh dùng ba ức thu vào tay.
Bàn Bàn trợn trắng mắt. "Ba ức à! Hơi thấp đấy!"
Phương Thiên Nhai nói: "Biết đủ đi, ba ức cũng không ít."
Bàn Bàn buồn bực: "Nhưng còn phải nộp cho đấu giá trường sáu ngàn vạn nữa cơ mà?"
Phương Thiên Nhai bất đắc dĩ: "Biết làm sao được? Đấu giá trường đều ăn phần trăm, không thể vô duyên vô cớ giúp chúng ta bán đồ."
"Haizz, gian thương!"
Chỉ chốc lát sau, nha hoàn đã mang tới hai ức bốn ngàn vạn hồn thạch giao cho Phương Thiên Nhai. Phương Thiên Nhai nhận lấy, cất vào không gian giới chỉ.
Trong bao sương lầu hai, Chu Hằng kiểm tra dược tề vừa tới tay, nói: "Kỳ quái, lúc trước xem danh sách đấu giá không thấy có Thiên Hồn dược tề này?"
Liễu Thanh Thanh đáp: "Không kỳ quái, đây không phải đồ của đấu giá hành, là vật của vị lão giả ngồi hàng số hai lầu một. Ta thấy nha hoàn đã đem hồn thạch đưa cho hắn."
Chu Hằng nghe vậy lập tức nhìn xuống dưới, liếc mắt đã thấy Phương Thiên Nhai ngồi hàngsố hai. "Vương cấp cửu tinh thực lực, vị đạo hữu này tu vi không thấp a!"
Liễu Thanh Thanh cầm một lọ dược tề xem xét. "Dược tề này không phải mới luyện, bất quá bảo tồn còn khá tốt, chưa xuất hiện hiện tượng dược lực phát tán."
Chu Hằng nói: "Ta thấy đạo hữu phía dưới không giống dược tề sư, dược tề này e là không phải do hắn luyện."
Liễu Thanh Thanh gật đầu. "Ta cũng cảm thấy người này không giống dược tề sư. Huống chi chủ dược luyện chế Thiên Hồn dược tề là Thiên Hồn quả, Nam Đại Lục chúng ta căn bản không có Thiên Hồn quả, cho nên dược tề này không thể do dược tề sư nào luyện ra. Định là từ di tích hay hiểm địa nào đó lấy được."
Chu Hằng gật đầu. "Ừ, có khả năng."
...
Trong bao sương lầu ba, Cơ Giới đảo đảo chủ cùng mười hai tên đệ tử đều ngồi xem đấu giá hội. Đảo chủ tu vô tình đạo, cho nên không có thê nhi, chỉ có mười hai đệ tử. Mười hai người này đều là cô nhi do đảo chủ tự tay chọn lựa, đối với sư phụ trung thành tuyệt đối.
Đảo chủ nhìn Lưu quản sự đứng một bên, hỏi: "Chuyện gì xảy ra? Thiên Hồn dược tề này từ đâu tới?"
Lưu quản sự bẩm: "Bẩm đảo chủ, là khách nhân gửi bán. Đối phương gửi tới ba kiện nhị cấp linh bảo cùng chín lọ Thiên Hồn dược tề, yêu cầu đem lên đấu giá hội. Thuộc hạ đã trừ hai thành hoa hồng."
Đảo chủ nhướng mày. "Chính là vị lão giả ngồi hàngsố hai lầu một?"
Lưu quản sự gật đầu. "Vâng."
Đảo chủ khẽ gật đầu. "Vương cấp cửu tinh thực lực, quả nhiên không thấp."
Lưu quản sự nói tiếp: "Bên phải hắn là đệ tử của hắn, Tướng cấp cửu tinh, mới hơn trăm tuổi, rất trẻ."
Đảo chủ nghe vậy liếc nhìn Lâm Vũ Hạo. "Quả thật rất trẻ."
Đại đệ tử đảo chủ là Hạ Hàm nói: "Sư phụ, tứ vị sư đệ cùng tứ vị sư muội đều chỉ là tam cấp thực lực. Chi bằng để đệ tử mua dược tề này, đưa cho các sư đệ sư muội tăng thực lực."
Trong mười hai đệ tử đảo chủ, chỉ có bốn đại đệ tử là Hồn Vương, tám người còn lại đều là tam cấp hồn sủng sư.
Đảo chủ cười. "Không cần, để vi sư mua. Còn sáu lọ Thiên Hồn dược tề nữa, đợi vi sư mua được rồi, các ngươi tám người bốc thăm định quyền sở hữu."
Tám người lập tức cúi đầu hành lễ. "Đa tạ sư phụ."
Lưu quản sự đứng bên nghe vậy có chút lúng túng, nói: "Là thuộc hạ làm việc không chu toàn, đáng lẽ nên báo trước với đảo chủ một tiếng."
Đảo chủ khoát tay không để ý. "Không sao, người ta tới tham gia đấu giá hội, ngươi muốn ngầm giữ lại dược tề, người ta chưa chắc đã đồng ý. Huống chi thực lực người ta cao hơn ngươi. Ngươi cũng có nỗi khổ riêng, ta hiểu. Lui ra đi!"
"Tạ đảo chủ!" Lưu quản sự đáp lời rồi lui.
Cửu sư muội nhìn xuống dưới, khóe miệng giật giật. "Vị tiền bối kia già quá! Hơn một ngàn tuổi rồi!"
Hạ Hàm cười nói: "Xem ra hắn hẳn là bình dân hồn sủng sư, cho nên tài nguyên tu luyện không tốt, một ngàn một trăm tuổi mới có tu vi ngày hôm nay."
Cửu sư muội bĩu môi. "Không phải đâu, là đại sư huynh ngươi tư chất tốt. Đại sư huynh mới tám trăm tuổi đã là Vương cấp cửu tinh, lợi hại ngang hắn."
Hạ Hàm nghe vậy lộ vẻ khiêm tốn cười. "Ta có tu vi hôm nay, đều là nhờ sư phụ bồi dưỡng."
Đảo chủ nhìn đại đệ tử Hạ Hàm, nói: "Tư chất tu luyện của Hàm nhi quả thực cực hảo, bất quá Hàm nhi cũng khổ luyện không ngừng. Nếu không phải phân tâm học luyện khí, chỉ sợ Hàm nhi giờ đã tấn giai Hồn Hoàng rồi."
Hạ Hàm nghe vậy chỉ biết cười khổ. "Sư phụ quá khen đồ nhi rồi."
...
Nửa canh giờ thoáng chốc đã qua. Chớp mắt đấu giá hành đã bán được ba mươi hai món hàng. Ba kiện nhị cấp linh bảo của Phương Thiên Nhai cũng lần lượt được bán hết. Kết quả không tệ, trừ hoa hồng, tổng cộng thu được mười hai ức hồn thạch.
Bàn Bàn nói: "Không tệ, không tệ, vẫn là bán linh bảo kiếm hồn thạch nhiều nhất!"
Phương Thiên Nhai nói: "Đảo chủ nhà nào chẳng có con cái? Có linh bảo, con cái lập tức tấn giai tam cấp, làm phụ mẫu đương nhiên không bỏ qua cơ hội này."
Bàn Bàn gật đầu lia lịa. "Cũng phải."
Lúc này trên đài xuất hiện một khối Yêu Huyết thạch. Phương Thiên Nhai nhìn chằm chằm khối đá ấy, lông mày nhướng lên. Hắn cảm thấy phẩm chất khối Yêu Huyết thạch này rất tốt.
Lâm Vũ Hạo nhìn về phía Phương Thiên Nhai, truyền âm hỏi: "Thiên Nhai, Yêu Huyết thạch này dùng để làm gì?"
Phương Thiên Nhai giải thích: "Yêu Huyết thạch dùng để chế tác linh kiện hạt nhân cơ giới thú. Phẩm chất Yêu Huyết thạch càng tốt, cơ giới thú chế tạo ra càng linh mẫn."
Lâm Vũ Hạo nói: "Sâm Bảo bảo chúng ta không tiếc mọi giá mua xuống khối Yêu Huyết thạch này, nói là có thể giúp Bàn Bàn đề thăng huyết mạch."
Phương Thiên Nhai nghe tức phụ truyền âm, mắt lập tức sáng lên.
Bàn Bàn cũng mừng như điên. "Hảo quá, Sâm Bảo ngươi lợi hại quá!"
Sâm Bảo truyền âm: "Chủ nhân phu phu, trong khối Yêu Huyết thạch kia có tinh huyết Thao Thiết. Có thể trợ giúp lão đại đề thăng huyết mạch, trở thành cực phẩm hồn sủng."
Phương Thiên Nhai gật đầu. "Ta hiểu rồi."
Phiêu Hoa mỉm cười nhìn mọi người. Nàng nói: "Quý khách bao sương lầu hai ra giá sáu ngàn vạn, còn ai ra giá cao hơn không?"
Phương Thiên Nhai nhàn nhạt nói: "Ta ra một ức."
Mọi người nghe vậy đều chấn động nhìn về phía Phương Thiên Nhai. Ngay cả tứ tỷ muội Đường gia lầu hai cũng buồn bực nhìn hắn. Giá sáu ngàn vạn là do Đường Mẫu Đơn ra. Đường Mẫu Đơn không chỉ là chú tạo sư, đồng thời còn là cơ giới sư, cực kỳ mê chế tác cơ giới thú.
Phiêu Hoa ngẩn ra, sau đó cười. "Hảo, một ức, vị tiền bối này ra một ức, còn ai cao hơn không?"
Đường Mẫu Đơn cắn răng. "Một ức lẻ một trăm vạn."
Phương Thiên Nhai tiếp tục tăng giá: "Một ức một ngàn vạn."
Đường Mẫu Đơn sắc mặt biến đổi. "Một ức hai ngàn vạn."
Phương Thiên Nhai khí định thần nhàn: "Một ức năm ngàn vạn."
Đường Mẫu Đơn do dự một chút. "Một ức sáu ngàn vạn."
Phương Thiên Nhai nói: "Hai ức."
Đường Bách Hợp cắn răng. "Tên hỗn đản này, lại dám ra hai ức."
Trưởng lão Đường gia vội khuyên: "Đại tiểu thư, một con cơ giới thú tứ cấp cũng chỉ chín ức mà thôi, bỏ hai ức hồn thạch mua Yêu Huyết thạch có phần không đáng."
Đường Mẫu Đơn thở dài một hơi. "Thôi, mua Yêu Huyết thạch bình thường vậy."
Kỳ thực trong tiệm Cơ Giới thành cũng có Yêu Huyết thạch bình thường, chỉ là khối này phẩm chất cao hơn, Đường Mẫu Đơn nghĩ nếu mua được thì có thể chế tạo cơ giới thú tốt hơn mà thôi.
Cuối cùng, Phương Thiên Nhai dùng hai ức đem Yêu Huyết thạch thu vào tay.