Vịt Báo Ân Trong Thế Giới Hậu Tận Thế

Chương 60

Cô lặng lẽ ngồi một lúc, chỉ cảm thấy toàn thân giá lạnh thấu xương, bất giác đưa tay chạm vào ngực, một lồng ngực đầy nhiệt huyết dường như sớm đã nguội lạnh.

Từng việc xảy ra từ khi mạt thế bắt đầu vẫn rõ ràng như trước: từ lúc ban đầu tổ đội cùng Trương Bình, đồng ý cho Mạnh Nọa gia nhập, đến khi trên đường gặp phải cự mãng, bầy zombie hệ thổ, rồi trở lại Tùng Nguyên và gặp lại chị gái.

Cô luôn hỏi lòng mình, chưa từng có một khắc nào hối hận vì quyết đoán lý trí, thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của chị gái, cô lại không kìm được mà muốn trốn tránh.

Cô đã trở nên lạnh lùng vô tình, chị gái sợ hãi cô, vậy thì sau này Khả Tâm có khi nào cũng sẽ sợ hãi cô không?

Mà hiện giờ cô giống như bị lạc trong một mê cung đầy sương mù, hoàn toàn không tìm thấy đáp án. Cô không dám tin tưởng bất kỳ ai, cũng không thể đem toàn bộ lá bài tẩy của mình mà thẳng thắn nói cho đồng đội, với ai cũng giữ lại một phần cảnh giác, với chính mình cũng sinh ra hoài nghi.

Cô thậm chí còn không nhìn rõ được chính mình, rốt cuộc Tào Yên Vũ là người thế nào, còn Tào Yên Vũ của kiếp trước có thật sự tồn tại không?

Nỗi hoài nghi này khiến cô rơi vào tầng tầng lớp lớp mê mang.

Cằm Tào Yên Vũ tì lên mu bàn tay, thở ra một tiếng thật dài, cúi đầu nhìn mặt nước dưới chân.

Nước đục ngầu, bị mưa xối xuống tạo thành từng vòng gợn sóng, phản chiếu bóng hình người phụ nữ với dung mạo dịu dàng xinh đẹp, vài sợi tóc rủ xuống, trông an tĩnh hiền thục, nhưng giữa chân mày nhíu chặt lại mang theo một nỗi u sầu không thể hóa giải.

Một viên sỏi nhỏ bỗng từ bậc thang lăn xuống, làm gợn sóng trên mặt nước, theo đó là tiếng bước chân quen thuộc vang lên bên tai.

Rất nhanh, bước chân dừng ngay bên cạnh cô, có người ngồi xuống cạnh bên.

Hai chị em cách nhau một khoảng, Tào Mông nhìn em gái cúi đầu không để ý đến mình, trong lòng bất giác dấy lên áy náy.

Lão Trương đã là hàng xóm nhiều năm, còn từng tặng cô rau củ, dù biết đối phương đã biến thành zombie, nhưng khi tận mắt nhìn thấy một mạng người biến mất trước mắt, cô vẫn không thể nào thản nhiên được, cũng vì thế mà lơ là cảm thụ của em gái.

Hai chị em từ nhỏ lớn lên bên nhau, Tào Mông là người hiểu em gái nhất. Em gái vốn dịu dàng thiện lương, luôn nhìn sự việc rõ ràng hơn cô, nay lại biến thành dáng vẻ lạnh lẽo với sinh mạng, chặng đường này chắc chắn còn khổ cực hơn cô tưởng tượng.

Mà biết rõ em gái vất vả gian khổ, lại không an ủi em, ngược lại còn sợ hãi hành động em làm để bảo vệ mình, điều này chắc hẳn làm trái tim nó đau thấu ruột gan.

Tào Mông nghĩ đến những ủy khuất và khổ cực em gái phải chịu, nghĩ đến việc em muốn bảo vệ mình nhưng lại bị hiểu lầm, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

Mắt Tào Mông đỏ lên, khẽ gọi: "Tiểu Yên."

Tào Yên Vũ vẫn nhìn mặt nước mưa trước mặt, giọt mưa tí tách tạo thành từng vòng xoáy nhỏ.

Cô trầm mặc chốc lát, hạ mắt xuống: "Chị làm sao biết em ở đây?"

Hồi nhỏ, mỗi lần Tào Yên Vũ giận dỗi với chị gái, đều chạy ra bậc thang ngồi lì, lúc đó cầu thang nhà cũ không dài như bây giờ, càng ấm ức thì cô ngồi càng xa.

Nếu không vì bậc thang giờ bị ngập nước, lần này có lẽ cô đã ngồi tận bậc cuối cùng rồi.

Tào Mông khẽ nói: "Nhiều năm như vậy, em vẫn giống hệt như khi còn nhỏ."

Tào Yên Vũ nhạt giọng: "Chị vẫn nhớ."

Mỗi lần em gái ngồi ở bậc thang, há chẳng phải là cho chị một cơ hội để kéo gần lại sao?

Từ nhỏ đến lớn, hai chị em đều thấu hiểu lẫn nhau, Tào Mông biết lần này em gái làm vậy là vì cô, nhưng cô lại vì mềm lòng suýt hại em.

Giọng Tào Mông khàn khàn, có chút khẩn trương: "Tiểu Yên, chị xin lỗi."

Nghe được lời xin lỗi muộn màng này, khối đá đè nặng trong lòng Tào Yên Vũ như được nới lỏng, thì ra cô không hề sai, chỉ là chị chưa từng trải qua mạt thế, chưa hiểu lòng người hiểm ác mà thôi.

Thấy em gái không đáp lại, Tào Mông càng thêm áy náy, buột miệng nói ra nỗi lòng: "Lần này thật sự là chị sai rồi, chị biết em đều vì muốn tốt cho chị, là chị quá dễ mềm lòng, chỉ nghĩ rằng Trương thúc nhất thời hồ đồ, không thật sự muốn giết người, sau đó ông ấy cũng tự sát để sám hối."

Ánh mắt lạnh nhạt của Tào Yên Vũ lập tức quét sang mặt chị, giọng lạnh như băng: "Đến giờ chị còn cho rằng Trương thúc là người tốt?"

Tào Mông nhìn thấy trong mắt em giấu kín tia sắc lạnh, trong lòng hoảng loạn không thôi.

Tào Yên Vũ hận sắt không thành thép, giáng một quyền nện mạnh lên tay vịn bên cạnh, "rắc" một tiếng, gãy thành hai đoạn.

Càng nghĩ cô càng giận, thấy chị gái hồ đồ không rõ, cô nhịn không được quay đầu, ánh mắt vừa giận vừa bất lực dán chặt vào Tào Mông.

Thật đúng là hận sắt không thành thép!

Nếu là người khác, cô còn không đến mức tức giận thế này, nhưng Tào Mông là chị ruột của cô, đã đích thân mở miệng xin lỗi, vậy mà vẫn có ý cố chấp không tỉnh ngộ, điều này khiến cô không sao chấp nhận nổi.

Chỉ riêng điểm này thôi, còn không bằng Khả Tâm. Khả Tâm tuy nghịch ngợm trẻ con, nhưng lại rất ngoan, những lời cô dặn đều nghe hết.

"Chị rốt cuộc có..." Tào Yên Vũ khựng lại, bao năm kính trọng chị, cuối cùng không nói nên lời mắng chửi, chỉ siết chặt nắm đấm.

"Chị có biết hôm nay chị đã lượn qua Quỷ Môn Quan mấy lần không? Chị có biết Trương thúc muốn g**t ch*t cả hai chúng ta không?"

"Ông ta ăn thịt chị, uống máu chị, chị còn có thể nghe thấy lời sám hối của ông ta sao?"

Tào Yên Vũ bị những câu chất vấn liên tiếp của mình làm cho nước mắt trong hốc mắt của chị gái tràn ra, như chuỗi hạt ngọc đứt dây rơi xuống.

Chị nhào tới ôm lấy cô, bờ vai khẽ run, gục trên vai cô òa khóc như một đứa trẻ.

Rất ít khi thấy chị khóc, lại còn khóc thành bộ dạng trẻ con ngay trước mặt mình, đây là lần đầu tiên cô làm chị bật khóc. Vốn dĩ chỉ muốn lay tỉnh chị, nhưng vừa rồi nóng nảy quá nên giọng điệu có phần quá mức gay gắt.

Khi Mạnh Nọa vừa vào đội, đến cả chém tang thi cũng không dám, cô cũng chưa từng hung dữ đến thế, chỉ bởi vì người trước mặt là chị gái, nên trong lòng đối với chị lúc nào cũng đặt tiêu chuẩn cao hơn, lại quên mất rằng chị vốn chưa trải qua sự tàn khốc của mạt thế.

Nếu không có tận thế, chị chỉ là một giáo viên bình thường, làm công việc ổn định, sống chan hòa với hàng xóm láng giềng, sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến việc người khác sẽ hãm hại mình, sao có thể phòng bị tất cả như cô.

Bây giờ chị chỉ còn mình cô, cho dù cô có tức giận hay đau lòng đến đâu cũng không thể bỏ rơi chị được. Có những chuyện nói ra xong sẽ tốt hơn là giữ mãi trong lòng.

Bàn tay của Tào Yên Vũ khẽ đặt lên lưng chị, nhẹ nhàng vỗ về.

Tào Mông úp hai tay lên mặt, nước mắt rơi xuống theo khóe mắt: "Tiểu Yên, sau này chị sẽ không mềm lòng nữa, chị thật sự biết sai rồi."

Giọng Tào Yên Vũ dịu xuống, chậm rãi khuyên nhủ: "Người ta vì cầu sống, việc gì cũng làm được, lần sau gặp chuyện bất thường, nhớ đừng mềm lòng nữa, giữ được mạng mình mới quan trọng."

Tào Mông càng khóc nức nở hơn, cô ấy đã hiểu lầm em gái, mà em gái vẫn chịu tha thứ cho mình.

Tào Yên Vũ đưa tay lau đi giọt lệ còn vương nơi khóe mắt chị: "Đừng khóc nữa, chị là chị gái, em mới là em gái cơ mà."

Trên gương mặt Tào Mông còn đầy vệt nước mắt: "Chị bây giờ chẳng còn giống chị gái chút nào."

Tào Yên Vũ bật cười khẽ: "Giống hay không giống thì chị vẫn là chị gái ruột của em."

Thực ra chị ở kiếp này hay kiếp trước cũng không hề thay đổi, có những chuyện chỉ khi trải qua mới hiểu, mong chị nhớ kỹ bài học này.

Tào Mông nắm tay em, hơi căng thẳng hỏi: "Xin lỗi, em vẫn còn giận chị sao?"

Tào Yên Vũ cố tình nghiêm mặt, giọng nhàn nhạt: "Xin lỗi cũng chẳng có tác dụng, lần này không có bậc thang để đi xuống đâu."

Chị khựng lại, rồi không nhịn được mà mỉm cười trong nước mắt.

Trước mặt toàn là nước, xuống thêm bậc nữa sẽ ngập vào trong, nhưng chị biết em gái đang nghiêm túc đùa với mình.

Rất nhanh, Tào Mông lôi trong túi ra giấy bút, vẽ một bậc thang rồi đưa đến trước mặt em gái:

"Giờ có rồi đấy, xuống đi, chị biết sai rồi."

Tào Yên Vũ liếc nhìn tờ giấy nhớ: "Bao nhiêu năm mà trình vẽ chẳng tiến bộ gì cả."

Nhưng vẫn giữ thói quen mang giấy bút bên người, trước kia mỗi lần cô giận không chịu nói chuyện, chị sẽ viết giấy nhỏ để dỗ dành, giải thích.

Tào Yên Vũ nhướng mày nhìn chị: "Lần này sao không tranh luận nữa?"

Tào Mông gật đầu lia lịa: "Tiểu Yên nói đúng cả."

Nghe thuận tai hơn nhiều, Tào Yên Vũ nhận tờ giấy nhớ, tự tay gấp thành một con thuyền nhỏ, thả xuống mặt nước, nhìn nó bồng bềnh trôi xa.

Nhìn hồi lâu, cô lại lấy trong túi áo ra hai con châu chấu khô, v**t v* trong lòng bàn tay, gương mặt khẽ nở nụ cười.

Tào Mông thấy em vui lên, thử hỏi: "Ai tặng đấy?"

"Tiểu khả ái tặng." Giọng điệu Tào Yên Vũ nhẹ nhàng, nụ cười trên môi càng rõ, "Chị, chị biết gấp châu chấu giấy không?"

Tào Mông gật: "Có biết chút."

Tào Yên Vũ xé một tờ giấy nhớ màu đưa qua: "Chị dạy em với."

Tào Mông tưởng em chỉ nổi hứng, nhưng nhìn thấy em gái thật sự chăm chú học, làm hỏng không ít giấy nhớ, cuối cùng chỉ giữ lại một con châu chấu hài lòng nhất, còn lại đều bỏ hết vào thùng rác.

Trước kia em gái chỉ gấp đại một con thuyền, đã có biết bao bạn học thầm mến tranh nhau xin. Giờ lại hiếm khi nghiêm túc gấp một con châu chấu...

Khi Tào Yên Vũ đem con châu chấu đưa cho Khả Tâm, Tào Mông chợt hiểu ra, thì ra mình chỉ là "công cụ gấp giấy" của em thôi.

Đúng là em gái lớn rồi chẳng còn để chị vào mắt, mấy cô nương xinh đẹp đúng là có sức hút hơn hẳn.

Khả Tâm ôm chặt con châu chấu giấy, mắt cong cong hệt như trăng non: "Thích quá đi~"

Tào Yên Vũ cười hờ hững: "Khả Tâm muốn học không?"

"Muốn!"

"Tiểu La cũng muốn học!"

Khả Tâm ngồi xuống bàn, bắt chước động tác của Tào Yên Vũ trải phẳng tờ giấy.

Tiểu La duỗi dài rễ, chống lên bàn, hai chiếc lá tàn tạ gượng gạo giữ tờ giấy.

Con mèo trụi lông bầm dập thì nhảy phốc lên bàn, lạnh lùng liếc cái Tiểu La vụng về, rồi nằm xuống trước mặt Khả Tâm, nhắm mắt ngủ gà ngủ gật, dùng hành động để tuyên bố rằng nó chỉ coi trọng Khả Tâm.

"Trụi trụi, ngươi đang đè lên giấy của Khả Tâm rồi."

Khả Tâm đẩy cái thân béo ục ịch của nó, cố gắng kéo tờ giấy ra.

"Meo~" Trụi trụi vẫy đuôi, cất tiếng kêu lười nhác.

Tào Yên Vũ chỉ dạy một lần, Khả Tâm đã nhớ hết các bước, chỉ là thành phẩm không đẹp lắm.

Cô đứng phía sau, khóe môi khẽ cong, giúp Khả Tâm chỉnh lại hình dáng: "Nhìn thế này mới đúng."

Đôi mắt Khả Tâm sáng lấp lánh nhìn cô, trong lòng nghĩ: Chủ nhân thật lợi hại, cái gì cũng biết cả.

Tiểu La bên cạnh gấp không nổi, liền chạy sang chỗ Tào Mông nhờ chỉ dạy.

Nhân lúc ánh sáng hôm nay khá đẹp, Tào Yên Vũ còn dạy Khả Tâm tập viết tên của mình và của cô.

Khi Tào Mông bưng trà nước đi ngang qua, liếc mắt nhìn một cái, chỉ thấy Tào Yên Vũ ôm Khả Tâm vào lòng, mái tóc dài xõa xuống như gấm, gương mặt nghiêng dịu dàng thanh lệ, ngón tay khẽ vén lọn tóc bên tai, trông mềm mại kiên nhẫn.

Gương mặt Khả Tâm cũng cực kỳ tinh xảo, đôi mắt rũ xuống, nghiêm túc cầm bút viết chữ, hai người ngồi cạnh nhau hệt như một bức tranh đẹp đẽ.

Khung cảnh ấy vô cùng mỹ lệ, khiến bước chân Tào Mông bất giác dừng lại.

Khả Tâm cắn đầu bút, tò mò hỏi: "Yên Vũ nghĩa là gì?"

"Giống như mưa bụi mờ ảo, mưa khói lất phất, là tên chị và em gái ghép lại mà thành." Tào Yên Vũ mỉm cười khẽ, gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của Khả Tâm, "Không được cắn bút."

Khả Tâm nhả đầu bút, cúi đầu lẩm bẩm: "Yên Vũ Khả Tâm cũng là tên ghép chung lại sao?"

Tào Yên Vũ lắc đầu: "Không phải."

Khả Tâm bỗng nhiên thấy hơi không vui: "Vậy Khả Tâm nghĩa là gì?"

Đương nhiên là món điểm tâm ngon miệng rồi.

Khóe mắt Tào Yên Vũ thoáng hiện ý cười. Lúc Khả Tâm vừa từ trong lồng ấp hằng nhiệt chui ra, đang mổ vỏ trứng, cô đúng lúc đang ăn một miếng điểm tâm, thế là liền đặt cho nó cái tên này.

Nhưng nếu nói như vậy thì chẳng đứng đắn chút nào, cô cũng không thể để Khả Tâm sau này tự giới thiệu rằng mình là món điểm tâm ngon miệng được.

Cô nghĩ ngợi một chút, lại nhất thời không tìm ra lý do hợp lý để giải thích.

"Là bảo bối nhỏ đáng yêu, là trái tim nhỏ trong lòng." Tào Mông đặt cốc nước táo tàu đang ngâm lên bàn, tươi cười chen lời.

Khả Tâm có chút ngơ ngác: "Trái tim nhỏ là cái gì? Ăn được không?"

Tào Yên Vũ liếc sang chị một cái, trách yêu: "Chị, chị đang nói bậy gì thế?"

Tào Mông bày ra vẻ nghiêm túc mà giải thích: "Trái tim nhỏ bảo bối nghĩa là coi em như bảo bối, coi như tim gan, đặc biệt yêu thương, đặc biệt quan trọng."

Mắt Khả Tâm lập tức sáng lên, cực kỳ ngây thơ: "Thật sao ~?"

Nghĩ đến việc Tào Yên Vũ đặc biệt thích mình, trong lòng Khả Tâm đã nổ bừng pháo hoa rực rỡ.

Tai Tào Yên Vũ hơi đỏ, vội chuyển đề tài: "Một lát nữa còn phải ra ngoài rèn luyện, chị mau đi thu dọn đồ đi."

Tào Mông cười tủm tỉm rời đi, để lại Khả Tâm vẫn đầy mong chờ nhìn cô.

Tào Yên Vũ né ánh mắt của Khả Tâm, giải thích: "Cũng không phải là rất đặc biệt đâu."

Khả Tâm như bị dội một gáo nước lạnh, xoay người ôm lấy eo Tào Yên Vũ, ấm ức nói: "Nhưng Khả Tâm đặc biệt thích Yên Yên~"

"Đặc biệt, đặc biệt, đặc biệt thích, thích đến không thể thích hơn nữa." Khả Tâm dụi dụi vài cái thân thiết vào bụng nhỏ của Tào Yên Vũ, cô muốn Yên Vũ cũng phải đặc biệt thích Khả Tâm như vậy.

Mặt Tào Yên Vũ hơi nóng lên, kéo Khả Tâm ra một chút: "Vịt con nhỏ, em có hiểu thích là gì không?"

Thích là một loại tình cảm rất quý giá, cô sẽ không dễ dàng thích một ai đó, càng sẽ không tùy tiện nói là đặc biệt thích. Trên đời này đâu có nhiều cái "đặc biệt" như vậy.

Khả Tâm lại dán sát trở lại, cố chấp nói: "Hiểu chứ, Khả Tâm vĩnh viễn thích Yên Yên, giống như bảo bối trái tim nhỏ vậy ~"

Đôi mắt hoa đào của Tào Yên Vũ như gợn sóng, cô xoa xoa cái đầu nhỏ của Khả Tâm: "Vịt ngốc, sau này em sẽ không còn thích nữa đâu."

Sau này Khả Tâm trưởng thành hơn, sẽ thích rất nhiều thứ thú vị, sao có thể mãi thích một con người được chứ. Sự yêu thích của động vật với chủ nhân, đại khái chỉ là thứ thích đơn giản khi được cho ăn, không hề đặc biệt như vậy.

Khả Tâm dụi đầu, hừ một tiếng: "Không đâu."

Đời vịt rất ngắn, cả đời chỉ có một người chủ mà thôi.