Vịt Báo Ân Trong Thế Giới Hậu Tận Thế

Chương 51

Quả cà chua nhỏ lặng lẽ nằm trong tay Khả Tâm, như viên hồng ngọc vừa được khai phá, đỏ tươi óng ánh.

Tào Yên Vũ nhón lấy, khẽ hỏi: "Con hái ở đâu ra vậy?"

Khả Tâm kiêu hãnh đáp: "Đồ hộp cho Tiểu La."

Ý niệm vừa động, cây thường xuân từ không gian lao ra, mang theo tám chậu hoa, trong đó hai chậu đã trĩu quả chín đỏ mọng, vài chậu khác thì đang trổ hoa.

Cà chua đỏ au, dưa chuột xanh non, nhìn thôi đã thấy khoan khoái.

"Chủ nhân, xem đi, đây là thành quả lao động của ta đó!"

Thường xuân hệt như một lão nông vừa được mùa, để khoe thành tựu, từng phiến lá xòe rộng như mâm bưng, ôm chậu hoa quay tít như chong chóng, nhanh đến nỗi chỉ còn lại những vệt bóng mờ.

Nếu Khả Tâm là chú vịt con hoang dại, thì Thường xuân chính là nghệ sĩ tạp kỹ đường phố.

Cây diễn viên tạp kỹ Thường xuân cực mê khoe trò, đến nỗi đất trong chậu bị quay văng tung tóe khắp nơi.

Tào Yên Vũ day trán: "Ngừng ngay."

Thường xuân lập tức cuộn lá, ôm chặt lấy chậu, nhưng khi dừng lại thì tự mình cũng bị chóng mặt, hai rễ quấn lấy nhau như bị thắt nút.

"Bịch!" cả cây ngã lăn ra đất, chậu hoa vỡ ra một đường nứt.

Thường xuân vẫn cố báo công: "Chủ nhân, hoa ta trồng có đẹp không, ta có được chuyển chính thức chưa?"

Nó nhọc nhằn tu luyện bao lâu, cuối cùng cũng có được trái chín, hai lá vội chóng chống đất, hớn hở nhảy cẫng lên.

Động tác quá mạnh, cái chậu vốn nứt lại rạn thêm, "rắc" một tiếng, vỡ vụn bốn mảnh, bộ rễ hoàn toàn lộ ra trước mặt Khả Tâm và Tào Yên Vũ.

Khả Tâm: "......"

"Ôi, ngại quá nha~"

Thường xuân giả vờ hốt hoảng, liền dùng mấy phiến lá to che lấy phần rễ thô cứng lộ ra.

Ta chỉ là một cây thường xuân bình thường thôi, sao có thể để người khác biết ta có nhiều rễ to khỏe thế này, một cây dễ thương thì phải để những rễ nhỏ mảnh lộ ra, giả làm chân chứ.

"Quên hết đi, quên hết đi, rễ của ta là nhỏ nhất, mảnh nhất."

Lá thường xuân run run trong gió, như thể đang tự thôi miên.

Tào Yên Vũ khẽ nhíu mày, chưa từng thấy cái cây nào vừa giỏi diễn kịch, vừa biết tự ám thị như thế.

Khả Tâm ngây người nhìn, bàn tay nhỏ nắm lấy một rễ chưa được che kín, giọng non nớt: "Chỗ này ngươi chưa che kìa, vịt."

Lá thường xuân run lên, lập tức đứng yên, một rễ vẫn giữ dáng đứng một chân, còn cái rễ bị Khả Tâm nắm thì đung đưa mấy cái.

"Đồ ngốc, đó là đôi chân thanh nhã của ta."

Đuôi mày Tào Yên Vũ khẽ giật, lạnh nhạt: "Khả Tâm, buông ra đi, đó là chân của Tiểu Lô."

Đôi mắt tròn xoe của Khả Tâm mở to, miệng há thành hình chữ O: "Vịt! Nhiều chân quá trời!"

Cô bé Khả Tâm thoáng sững sờ, rồi rất nhanh nảy sinh thêm một mối nghi hoặc mới: "Có thể có rất nhiều chân sao? Tại sao Khả Tâm lại không có?"

Cô ngồi bên mép giường, ôm lấy hai cái chân ngắn ngắn của mình, rồi giơ ngón tay bắt đầu đếm: "Một cái, hai cái... một cái, hai cái..."

"Khả Tâm chỉ có hai chân thôi." Giọng cô bé lộ rõ vẻ ủ rũ.

Khả Tâm chỉ có hai cái chân, còn cây thường xuân thì lại có nhiều đến thế. Nhất định lợi hại hơn cô bé nhiều lắm.

Thôi xong rồi, sau này cô bé sẽ không còn là "chú vịt con giỏi nhất" trong mắt chủ nhân nữa!

Tào Yên Vũ đành nắm lấy bàn tay nhỏ của bé, dỗ dành: "Ngốc vịt con, con là động vật, còn nó là thực vật. Rễ của nó đương nhiên sẽ nhiều hơn chân của con rồi."

Thường xuân nghe thế càng đắc ý, lá cây rung rinh phấn khởi: "Lalala~ Ta không chỉ có nhiều rễ, mà còn có rất nhiều lá nữa đó~"

Khả Tâm thấy nó rõ ràng đang khoe khoang, bèn chui tọt vào lòng Tào Yên Vũ, nhỏ giọng ấm ức: "Nó có nhiều lá hơn Khả Tâm... Khả Tâm chẳng có cái lá nào... Khả Tâm là một chú vịt ngốc."

"Nhưng Khả Tâm của chúng ta biết bay mà, chẳng ai lợi hại hơn con đâu." Trong mắt Tào Yên Vũ tràn đầy dịu dàng, cô xoa nhẹ mái tóc tơ mềm của bé.

Đôi con ngươi ánh kim nhạt của Khả Tâm lập tức sáng rực, lại hớn hở lên: "Ừm! Khả Tâm vẫn là vịt con giỏi nhất!"

"Tiểu Lô cũng là cây thường xuân giỏi nhất nhé~" Thường xuân càng thêm vênh váo, hể hả nói, "Tuy ta không biết bay, nhưng ta có thể tùy ý vươn cao."

Nó dồn toàn bộ năng lượng xuống rễ, rễ liền bắt đầu điên cuồng mọc dài ra, chỉ trong chốc lát đã cao tới tận trần nhà.

Khả Tâm nhìn mà tròn cả mắt, không kìm được thốt lên: "Lợi hại quá!"

Được khen, mấy chiếc lá trên ngọn cây còn đắc ý rung lên. Nếu không phải trần nhà chắn mất, nó còn có thể cao hơn nữa.

"Khả Tâm cũng muốn cao lên!" Cô bé nắm chặt nắm tay, giọng kiên quyết.

Tốt nhất là phải cao thật cao, còn cao hơn cả Thường xuân, khôi phục lại hình dáng kiếp trước của mình.

"Cao quá rồi sẽ cô đơn đấy." Tào Yên Vũ khẽ lắc đầu, xoa đầu bé, "Nếu sau này con cao thế, lúc nói chuyện phải cúi xuống thì mệt lắm. Đến lúc ấy Trụi Trụi vì nói chuyện với con vất vả quá mà không chơi với con nữa thì sao?"

Khả Tâm nghiêng đầu nghĩ một lát: "Vậy Khả Tâm có thể ngồi xổm xuống."

Tào Yên Vũ mỉm cười: "Ngồi lâu thì chân sẽ tê đấy."

"Thế thì... Khả Tâm chỉ cần cao bằng Yên Yên là được rồi, Yên Yên sẽ không phải cúi xuống nói chuyện với Khả Tâm nữa." Cô bé nhanh trí tìm ra cách.

Trong mắt Tào Yên Vũ thoáng qua một tia ấm áp, khóe môi cũng khẽ cong: "Vậy thì mỗi ngày con phải ăn nhiều một chút, tròn tròn mũm mĩm lên, chẳng mấy chốc sẽ cao bằng ta thôi."

Khả Tâm khẽ động niệm, liền gọi Cỏ Lam từ không gian ra: "Ăn nhiều, Khả Tâm sẽ cao lớn."

Quả là càng lúc càng khó dỗ, bé đã biết chính Cỏ Lam mới là bí quyết để mình lớn lên.

Nhưng trên cây Cỏ Lam giờ chỉ còn lại bốn chiếc lá hình trái tim, ăn vào đúng là có thể trưởng thành nhanh, song Tào Yên Vũ không muốn bé lớn vội. Bây giờ Khả Tâm tuy có thông minh lanh lợi, nhưng vẫn chưa đủ giống một con người thật sự. Nếu đột ngột biến thành người lớn, chắc chắn sẽ gây nghi ngờ.

"Không cần vội, từ từ lớn thôi. Cất Cỏ Lam lại đi." Tào Yên Vũ dịu giọng dỗ dành, trong lòng cũng đang tính toán bước tiếp theo.

Giờ thì Khả Tâm đã biết nói, biết dùng đồ vật, chỉ là chưa nhận mặt chữ. Muốn bé sống giữa loài người, thì học chữ là bước tất yếu.

Cảm giác này thật ra rất tuyệt-giống như tự tay mài dũa một viên ngọc thô, khắc chạm từng chút, để rồi nó trở thành viên bảo ngọc sáng rực theo kỳ vọng của mình.

Viên ngọc do chính tay cô rèn giũa, nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ.

Khả Tâm ngoan ngoãn cất Cỏ Lam đi, rồi quay sang gọi Thường xuân đang vươn cao: "Xuống mau đi, cao thế thì không nghe rõ chúng ta nói chuyện đâu."

Thường xuân lập tức thu năng lượng về, dồn lại vào thân lá, nhanh chóng trở lại hình dáng xanh tốt xum xuê.

Nó sắp xếp tám chậu cây từ lớn đến nhỏ thành một hàng thẳng tắp, khoảng cách đều nhau như thể được đo đạc kỹ lưỡng.

"Tiểu La trước đây từng làm cây cảnh ở quầy lễ tân đó nha. Chị lễ tân nói rằng xếp thẳng hàng thì mới gọi là 'dịch vụ chuyên nghiệp'. Ông chủ xem thế này có hài lòng không?"

Trên trán Tào Yên Vũ thoáng hiện mấy vạch đen, trầm mặc một chốc rồi mới buông một câu: "...... Tạm được."

Văn hóa công ty này cũng... hình thức quá nhỉ.

"Khụ khụ, tiếp theo để Tiểu La biểu diễn cho ông chủ xem một màn thể dục thực vật nhé!"

Nó còn ra vẻ ho khan mấy tiếng, chuẩn bị bắt đầu tiết mục độc đáo của mình.

Khả Tâm thì ngồi bên, vừa đếm vừa thắc mắc: "Tám chậu đều có, sao chỉ mỗi Thường xuân là không có chậu?"

Cả thân cây Thường xuân run bần bật, như thể bị sét đánh ngang tai.

Còn gì thảm hơn việc sắp lên sân khấu mà phát hiện... mình quên mặc lễ phục chứ?!

Nó vội vươn từng cuống lá đi lục lọi khắp nơi: lật gối, lật cả cốc đánh răng, làm rơi cả giày dưới đất... nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy cái chậu vỡ đâu.

Trong lúc nó sắp đảo tung cả căn phòng, Khả Tâm cũng nhào vô tìm giúp. Cuối cùng chui xuống gầm giường, bé mới lôi ra được cái chậu vỡ tan tành mà Thường xuân làm hỏng.

"Nè, ở đây nè~ Đừng làm mất nữa đó."

Dưới sự hướng dẫn của chủ nhân, Khả Tâm dán chậu lại bằng băng dính, rồi trân trọng nâng hai tay trao lại cho Thường xuân.

Thường xuân long trọng đón lấy: "Khả Tâm thật tốt, sau này ta nhất định sẽ cẩn thận hơn."

Tào Yên Vũ khoanh tay đứng bên, gương mặt tràn đầy biểu cảm phức tạp.

Trong một chậu hoa nhỏ, con vịt và cây thường xuân xanh trông giống như những người cầm cờ. Con vịt, người cầm cờ cũ, không muốn rời khỏi chậu hoa vỡ, trong khi con thường xuân xanh, người cầm cờ mới, lại vô cùng tôn trọng chậu hoa vỡ.

Toàn bộ nghi thức bàn giao kết thúc, chỉ còn thiếu một bản quốc ca nữa là thành lễ thượng cờ.

Cái chậu được tìm lại, thường xuân trân quý vô cùng, hai chiếc lá ôm lấy cái chậu, một chiếc lá khác thì nhẹ nhàng phủi đi lớp đất dính bên ngoài. Nhưng vì trong chậu vốn còn sót lại đất, nên khi phủi, bụi từ các vết nứt lại càng rơi ra nhiều hơn.

Nó lại vươn mấy chiếc lá ra ngoài cửa sổ, lá xòe thành một cái đĩa nhỏ, hứng chút nước mưa rồi rót xuống mặt ngoài cái chậu, rửa sạch sẽ bóng loáng.

Đôi mắt vàng nhạt của Khả Tâm dán chặt nhìn Tiểu La: "Có nhiều lá thật tốt quá nha ~"

Tiểu La cũng rất tự hào về tán lá rậm rạp của mình, còn tranh thủ vươn một chiếc lá ra để cù vào lòng bàn tay Khả Tâm.

Khả Tâm cười khanh khách: "Haha, nhột quá đi ~"

Biết Khả Tâm sợ nhột, Tiểu La lại lấy lá chọc vào nách cô bé, khiến Khả Tâm cười đến nỗi không chịu nổi, vội nhào vào lòng chủ nhân để trốn.

Tào Yên Vũ liền nắm lấy chiếc lá của Tiểu La, dịu giọng nói: "Đừng chọc nó nữa."

"Vâng, thưa Boss. Vậy giờ em mặc cái chậu nhỏ vào, biểu diễn cho Boss xem bài thể thao thực vật nhé ~"

Chiếc lá của Tiểu La men theo ngón tay của Tào Yên Vũ, chui vào lòng bàn tay, thân mật cọ cọ vào đó.

Vừa mới chạm vào, nó liền có cảm giác như được ngâm mình trong bồn năng lượng, thoải mái đến mức cả cây mềm nhũn ra.

Nhưng ngay khi nó chui lại vào chậu thì "rắc rắc" mấy tiếng, cái chậu vỡ bung, lớp băng keo bung ra, mảnh vỡ bắn tung tóe, lần này nát đến không thể cứu vãn.