Trước mắt như một vực sâu vô tận. Hàng mi dài của Tào Yên Vũ khẽ run, khi mở mắt ra, dường như cô lại quay về quá khứ.
"Một con vịt có gì mà quý, ngày nào cũng kêu 'vịt vịt', ồn chết đi được! Tôi thấy nhổ lông làm thịt là tốt nhất, còn được bữa ăn nữa!" - Người phụ nữ đối diện bày ra vẻ mặt ghét bỏ.
"Đúng đó, đàn bà gì mà suốt ngày ôm một con vịt, chẳng biết là quái thai gì!"
"Còn phân loại người thế này vào đội của chúng ta, lại còn cụt một cánh tay, thật xui xẻo quá đi!"
Ngay lập tức có không ít kẻ phụ họa, đứng cách cô năm bước, vạch ranh giới với Tào Yên Vũ.
Giọng Khả Tâm nhỏ dần, rúc chặt trong lòng Tào Yên Vũ, cả con vịt trông càng ủ rũ.
Tào Yên Vũ ôm chặt lấy Khả Tâm, trong mắt thoáng hiện tia nhẫn nhịn, siết chặt cái cuốc trong tay, tiếp tục nhổ cỏ dại dưới đất.
"Này, chỗ còn lại cô phải làm hết một mình, cấm lười biếng! Nếu để tôi bắt được, ngày mai đừng hòng có cơm ăn!" - Người đàn bà kia tiện tay cởi áo lao động, vác cuốc hô to: "Đi thôi, hôm nay mọi người vất vả rồi."
"Đội trưởng Lý, sao chị có thể bắt nạt một nữ đồng chí như vậy?" - Tên hói đầu mặt mày d*m đ*ng đảo mắt nhìn Tào Yên Vũ từ trên xuống dưới, phát ra tiếng "tặc tặc".
Đội trưởng Lý châm chọc cay nghiệt: "Ồ, anh thấy ngứa mắt à, thế anh qua giúp cô ta đi! Người ta thèm để ý đến anh chắc?" Nói xong thì hất cằm bỏ đi.
Người đàn ông đầu trọc xoa xoa tay, nước dãi ghê tởm từ khóe miệng nhỏ xuống:
"Cô em, để anh giúp nhé."
Tào Yên Vũ siết chặt cái cuốc trong tay, lạnh giọng:
"Cút!"
Khả Tâm cũng phụ họa, cất tiếng xua đuổi:
"Vịt!"
Người đàn ông đầu trọc nuốt nước bọt, chậm rãi lại gần:
"Đừng thấy anh hơi béo, cô cũng mất một cánh tay rồi, anh không chê đâu. Hai ta vừa khéo thành một đôi."
Hắn bất ngờ nhào tới, định cưỡng ép ôm lấy Tào Yên Vũ:
"Cậu của anh là tổng quản cả nông trường này, sau này cô đi theo anh, thì chẳng còn phải chịu khổ nữa."
Tào Yên Vũ lập tức giẫm mạnh lên chân hắn, xoay gót nghiền một vòng, khuỷu tay th*c m*nh vào cằm hắn, rồi vung cuốc bổ xuống đầu.
Nhưng ngay khi cuốc mới vung được nửa đường, cả cánh tay cô bị đông cứng trong băng, không nhúc nhích được nữa. Cuốc tuột khỏi tay rơi xuống đất.
Người đàn ông đầu trọc hồn phi phách tán, vội quay lại nhìn.
Một lão già mặc áo hoa cùng đám thuộc hạ đi tới:
"Đã dặn bao nhiêu lần, trong nông trường cấm động thủ. Không biết điều như vậy, ngày mai mày ra chỗ xử lý phân mà làm đi."
"Còn không biết điều nữa, thì sau này đến khiêng phân cũng chẳng tới lượt đâu."
Thấy đó là cậu ruột mình, người đàn ông đầu trọc lập tức mừng rỡ, quay sang nháy mắt trêu chọc Tào Yên Vũ:
"Xử lý phân là việc khổ sai đấy, ngày nào cũng phải gánh phân, vừa bẩn vừa mệt. Nếu giờ cô hối hận, anh còn có thể coi như chưa có chuyện gì."
"Vịt!" Khả Tâm nghe vậy cũng tức giận muốn lao lên mổ hắn.
Tào Yên Vũ vội bịt cái mỏ nhỏ của Khả Tâm, không thèm cho gã đầu trọc một ánh mắt, chỉ lẳng lặng nhặt cuốc tiếp tục làm việc.
Người đàn ông đầu trọc tự rước lấy nhục, đành theo cậu bỏ đi.
Tào Yên Vũ chỉ còn một cánh tay, làm việc vất vả hơn người khác rất nhiều. Cô cuốc chậm rãi, từ trưa cho tới lúc mặt trời lặn mới xong được năm mẫu đất, cuối cùng cũng kết thúc.
Ngồi phịch xuống đống rơm khô, toàn thân cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Mồ hôi thấm vào quần áo, gió mùa đông thổi qua, quần áo cứng ngắc như tấm sắt lạnh áp vào người, khiến cô rùng mình run lên.
Ánh chiều tà rút dần hơi ấm, rọi lên người chỉ còn một tầng sáng mỏng manh. Cơn gió lạnh thổi tới, ánh sáng ấy cũng vỡ tan.
Gió bấc luồn vào ống tay áo trống rỗng, phần vải ống tay bị gió thổi bay phấp phới. Tào Yên Vũ siết chặt ống tay áo cụt, ánh mắt tối sầm lại.
Cánh tay kia của cô đã bị Vua Thây Ma giật đứt. Khi ấy, đồng đội vì muốn cướp phần lớn vật tư, đã đẩy cô vào bẫy của Vua Thây Ma. Nếu không có Khả Tâm liều chết cứu, cô đã sớm bỏ mạng trong miệng nó.
Cô lê bước giữa trời băng đất tuyết, khó khăn lắm mới sống sót đến căn cứ. Nhưng mỗi ngày lại phải chịu đủ kiểu bắt nạt, hành hạ.
Dẫu vậy... cũng phải cố mà sống tiếp, đúng không?
Tào Yên Vũ lấy từ túi ra một miếng bánh khô. Qua cả ngày, bánh đã cứng lại, lạnh ngắt. Cô mở chiếc bình giữ nhiệt mang theo từ sáng, cái bình dùng nhiều năm nên giữ nhiệt chẳng còn tốt, nước bên trong chỉ hơi âm ấm.
Đó là khẩu phần cả ngày của cô và Khả Tâm. Nếu không may chọc giận đội trưởng Lý, ngay cả miếng bánh khô này họ cũng chẳng có.
Cô mở nắp bình, rót ít nước vào, xé bánh thành mảnh vụn bỏ vào ngâm mềm.
Bánh mềm ra thì miễn cưỡng mới nuốt nổi, ăn vào không quá khô khốc.
Nước cũng chẳng nhiều, cô chỉ uống từng ngụm nhỏ, làm ẩm cổ họng khô rát.
Tào Yên Vũ khẽ vỗ con vịt nhỏ trong lòng:
"Khả Tâm, ăn cơm thôi."
Khả Tâm ló đầu ra, đôi mắt đen láy như pha lê, ngậm theo một mảnh khăn nhỏ đưa cho chủ nhân.
Khóe môi Tào Yên Vũ khẽ cong, nở nụ cười dịu dàng, nhận lấy khăn lau mồ hôi trên trán.
Cô cắn một miếng bánh, nhưng nhận ra Khả Tâm không ăn, chỉ ngước nhìn bầu trời xám xịt, ngẩn ngơ.
Bầu trời u ám một màu xám, chẳng có lấy một áng mây trắng.
Tào Yên Vũ ngẩng đầu cùng nó ngắm một lúc. Khi cúi xuống, tầm mắt bỗng tối sầm lại.
Tình trạng này đã xảy ra nhiều lần. Cô khẽ nhíu mày, không tỏ ra bất thường, chỉ đưa tay vuốt đầu Khả Tâm:
"Khả Tâm, con đang nhìn gì vậy?"
"Vịt~" tiếng gọi khẽ khàng, mới cất lên một âm thì cái đầu nhỏ đã rụt lại, trốn dưới cánh.
Khả Tâm đã rất ít kêu. Đôi khi theo bản năng buột miệng gọi một tiếng, thì lại vội vàng chui đi, không muốn làm phiền chủ nhân. Nó biết người khác ghét tiếng kêu của nó.
Thị giác Tào Yên Vũ dần khôi phục, thấy dáng vẻ ấy của Khả Tâm, nước mắt lặng lẽ dâng đầy hốc mắt. Cô chậm rãi thu tay lại, áp mặt vào đôi cánh bé nhỏ kia.
Tâm trạng cô hoàn toàn rối loạn, nhiều lần mấp máy môi, cuối cùng nghẹn ngào:
"Khả Tâm..."
Cô là một chủ nhân vô dụng, ngay cả con vịt nhỏ của mình cũng không bảo vệ nổi.
Thậm chí... ngay cả một câu "Đừng sợ" cũng chẳng thể nói ra.
Nỗi sợ hãi, buồn bã, lo lắng của Khả Tâm, cô đều không cách nào giải quyết. Đối diện với sự tổn thương mà người khác gây cho nó, cô chỉ biết nhẫn nhịn, tiếp tục nhẫn nhịn.
Gió lạnh như mũi dao xuyên qua lồng ngực, từng đợt, từng đợt, để lại chỉ còn cái rét buốt, cái đau lạnh lẽo tận tâm can.
"Vịt!" Khả Tâm nếm được vị mặn, vội đập cánh ôm lấy cánh tay chủ nhân.
Chủ nhân từng nói, con người chỉ khóc khi buồn bã.
Vậy nên... chủ nhân đang rất buồn.
Thân hình Khả Tâm còn nhỏ bé, nó muốn ôm trọn lấy chủ nhân như chủ nhân vẫn ôm nó, nhưng chủ nhân quá lớn, nó chỉ có thể vòng cánh giữ chặt lấy một cánh tay.
Đôi mắt nó đầy lo lắng. Chỉ cần ở bên chủ nhân, nó đã thấy hạnh phúc. Mất chủ nhân, nó mới thật sự đau khổ.
Nhưng tiếng "vịt ngữ" của nó, Tào Yên Vũ lại không hiểu.
Tào Yên Vũ đưa tay che mặt, đôi vai run lên, khóc lặng lẽ.
Khả Tâm cứ thế dang cánh ôm lấy cánh tay cô. Trời càng lúc càng tối, dường như cả thế giới chỉ còn lại một người một vịt.
Màn đêm càng lúc càng dài, như thể chưa từng có ánh sáng giáng xuống nhân gian.
Khi Tào Yên Vũ mở mắt lần nữa, chiếc gối đã thấm đẫm nước mắt, tóc mai bên thái dính bết ướt lạnh.
Cánh tay nàng đang bị Khả Tâm mềm mại ôm chặt lấy, trên người còn đắp một chiếc chăn dày.
Trong chăn ấm áp, còn vương mùi sữa thơm ngọt.
Khả Tâm tựa vào cánh tay nàng, ngủ say giấc nồng, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, ngay cả khi ngủ cũng mang vẻ tinh nghịch.
Tia nắng chiều xuyên qua khung kính, chiếu lên gò má của Khả Tâm, lớp lông tơ vàng óng nhỏ mịn hiện rõ, khuôn mặt tròn trịa mềm mại ấy lúc nào cũng rạng ngời, đáng yêu vô cùng.
Tào Yên Vũ chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn tiểu Khả Tâm, tâm hồn dần dần ấm lại.
Nếu thời gian có thể ngừng lại ở khoảnh khắc này thì thật tốt. Nàng có thể sống mãi với Khả Tâm, để Khả Tâm vĩnh viễn được ở dưới ánh mặt trời, muốn làm gì nàng cũng sẽ chiều chuộng.
Từ hoàng hôn đến khi màn đêm buông xuống, gương mặt tròn nhỏ của Khả Tâm dụi tới dụi lui trên cánh tay Tào Yên Vũ, rồi từ khuỷu tay dụi xuống bụng, cuối cùng cuộn tròn nằm ổ ngay trên bụng nàng. Hai bàn tay nhỏ bé còn chui vào trong vạt áo, đặt lên eo thon mềm mại, khẽ nắn hai cái.
Con vịt nhỏ này ngủ cũng không yên?
Tào Yên Vũ bắt lấy đôi tay nhỏ đang làm loạn, kéo ra khỏi eo, những ngón tay mảnh khảnh luồn qua mái tóc tơ rối bời của Khả Tâm, nhẹ nhàng chải cho gọn gàng lại.
Khả Tâm khẽ nhíu mày, cái miệng đỏ hồng chu ra, nghiêng đầu dụi thêm mấy cái.
Mái tóc vừa được chải gọn lại liền bị bé làm rối tung, đúng là một tiểu hài tử ương bướng.
Tào Yên Vũ bất đắc dĩ buông tay, khóe môi lại khẽ cong, ngón tay mảnh nâng một lọn tóc dài, khẽ phẩy phẩy lên chóp mũi Khả Tâm.
Rất nhanh, Khả Tâm hắt xì một cái nhỏ: "Há...chíu!"
Tào Yên Vũ lập tức nửa nằm xuống gối, giả vờ như vẫn đang ngủ.
Đôi mắt Khả Tâm mờ mịt hơi sương, còn vương chút ẩm ướt, giọng nói mơ màng chưa tỉnh hẳn: "Heo heo~"
Không nghe thấy nàng đáp lại, Khả Tâm từ từ nghiêng đầu, dụi dụi mắt, nhìn thấy Tào Yên Vũ vẫn nhắm mắt ngủ.
Bé liền áp sát mặt chủ nhân, vươn tay xoa tóc nàng: "Vịt vịt vịt!"
Đồ lười mau dậy nào!
Oa! Tóc của chủ nhân tuy không đẹp bằng lông vũ của Khả Tâm, nhưng cũng rất mềm mượt đó nha.
Sờ một lần là không muốn dừng lại, bàn tay nhỏ mềm mũm mĩm xoa mấy lượt, chẳng mấy chốc đã vò tóc Tào Yên Vũ thành ổ rơm.
Tào Yên Vũ cảm thấy bản thân sắp bị coi như món đồ chơi mới, liền giả bộ vừa tỉnh lại, ngăn lại: "Không được vò nữa!"
Khả Tâm cười khúc khích, lắc lắc cái đầu nhỏ với nàng, chủ nhân cuối cùng cũng tỉnh rồi vịt~
Tào Yên Vũ còn chưa hiểu ra sao thì Khả Tâm đã chìa tay, trong lòng bàn tay bỗng xuất hiện một quả cà chua đỏ mọng.
Nàng ngẩn ra - mùa này sao lại có cà chua, huống hồ giờ đang là tận thế.