Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 98: Ngoại truyện: Thanh mai trúc mã

Chương 98: Chưa ngủ với ai bao giờ

Edit: Thanh


Khương Mạt nhìn đám bạn trong nhóm đang bàn tán sôi nổi đủ kiểu về cách chọn đồ trượt tuyết, từ quần áo đến dụng cụ mà thấy đau đầu, những năm trước cô đều đi trượt tuyết cùng Cận Hành Giản, chưa từng phải nghĩ đến chuyện trình độ của bạn đồng hành…

Cô mở tài liệu giới thiệu về khu trượt tuyết, đăng lên những thông tin cơ bản cùng các nguy hiểm có thể gặp phải, dặn mọi người phải trao đổi kỹ với phụ huynh, chỉ tham gia chuyến đi khi đã được gia đình đồng ý.

Đến ngày thứ ba, danh sách đăng ký cuối cùng được chốt, mọi người được chia thành ba nhóm sơ cấp, trung cấp và cao cấp theo đường trượt, mỗi nhóm có một đội trưởng, ngoài ra còn có người phụ trách đặt vé và khách sạn.

Mọi thứ đều tiến triển thuận lợi, chỉ trừ việc khách sạn trên đỉnh núi mà họ định đặt đã bị người khác bao trọn, và ——

“Không được.” Khương Thương Thần đặt điện thoại xuống, trên màn hình là kế hoạch chuyến đi của Khương Mạt lần này.

“Tại sao?” Khương Mạt bĩu môi không phục, “Con sắp 17 tuổi rồi, đi một mình hoàn toàn không có vấn đề.”

“Hố chữ U, dốc trắng lớn, rừng nhỏ.” Khương Thương Thần gõ tay lên màn hình, “Con định ra ngoài đường trượt chính à?”

Khương Mạt cười hì hì, dịch lại gần bóp vai cho ông, “Gừng càng già càng cay, ba ơi ba ơi, ba đúng là ba của con!”

“Có gọi ba cũng vô ích.” Khương Thương Thần cố nén cười, thoải mái hưởng thụ sự nịnh nọt của con gái nhưng vẫn không nhượng bộ, “Có ai đi trượt cùng con không

Trượt ngoài đường chính nguy hiểm hơn rất nhiều, phải có bạn đi cùng.

Khương Mạt bĩu môi không nói, bạn bè của cô sở thích khác nhau, người thích trượt tuyết thì có, nhưng có dám đi trượt ngoài đường chính cùng cô hay không thì khó nói.

Cô đưa ánh mắt cầu cứu về phía Thẩm Vân Sanh, mong mẹ nói giúp vài câu.

Thẩm Vân Sanh nhìn qua hai cha con, mỉm cười nhàn nhạt: “Để Tiểu Giản đi cùng con đi.”

Không muốn đâu…

Khương Mạt thầm kêu gào, chuyện này cô lén làm sau lưng Cận Hành Giản, nếu để anh biết cô không đến chỗ anh mà lại tự đi chơi, chắc chắn sẽ bị anh gõ đầu.

“Anh ấy bận kiếm tiền lắm.” Khương Mạt xoay sở tìm lý do từ chối, cô đứng quay lưng về phía cửa nên không để ý có người vừa bước vào, “Hơn nữa đã nói là không dẫn phụ huynh theo rồi.”

Vừa dứt lời, trên đầu cô bị gõ một cái, giọng nam trầm ổn nhẹ nhàng vang lên: “Ai là phụ huynh của em?”

Mặc kệ Khương Mạt có muốn hay không, trong danh sách chuyến đi trượt tuyết của cô đã có thêm một cái tên.

“Anh đừng nói là đi cùng em nhé, nếu có bạn hỏi thì cứ nói là đúng lúc muốn đi thôi.” Khương Mạt đóng sập vali, “À đúng rồi, anh đặt khách sạn chưa?”

Cận Hành Giản ngồi trên ghế sofa đơn trong phòng cô, chân dài hơi co lại, ngón tay gõ nhanh trên laptop, “Đặt rồi, ở trên đỉnh núi.”

“Trên đỉnh núi?” Khương Mạt nhìn anh, “Người bao trọn khách sạn là anh à?”

“Một phần.” Anh đặt muộn, phần lớn phòng đã bị nhóm khác đặt trước.

“Một phần là bao nhiêu phòng vậy?” Khương Mạt nhích lại, ngồi xổm bên chân anh, mắt long lanh nhìn.

Bọn họ ban đầu định đặt khách sạn dưới chân núi, ưu điểm là giá hợp lý, đồ ăn phong phú, nhược điểm là mỗi ngày phải đi xe lên núi gần một tiếng, nếu gặp bão tuyết phong tỏa thì chỉ có thể ở dưới núi.

Đối với bọn họ tiền không phải là vấn đề, thời gian mới là vấn đề.

Hơn nữa nếu ở khách sạn trên đỉnh núi mà gặp bão tuyết phong tỏa đường đi thì coi như được bao sân trượt tuyết rồi.

Gửi xong email, Cận Hành Giản ngẩng lên, ánh mắt bình tĩnh nhìn Khương Mạt, vừa nhìn là nhìn thấu ý định của cô, “Các em cần bao nhiêu phòng?”

“12 phòng!”

“Anh cũng chỉ đặt 12 phòng.”

Khương Mạt vỗ tay, “Thế thì vừa khéo quá còn gì?!”

“Em coi như anh không cần ngủ à?” Cận Hành Giản cụp mắt, “Anh không ở chung với người lạ.”

“Đủ mà đủ mà, bọn em số người lẻ,” Khương Mạt ngồi lên tay vịn sofa, thân mật khoác tay anh, chớp mắt, “Em ở chung với anh!”

Ngón tay đang gõ bàn phím chậm rãi dừng lại, Cận Hành Giản lại ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen láy sáng ngời của Khương Mạt, khẽ nhếch môi hỏi: “Chẳng phải em nói không cho mang phụ huynh theo sao?”

“Anh là anh trai em, anh trai thì không phải phụ huynh!”

Nhưng dường như Cận Hành Giản không mấy hài lòng với câu trả lời này, lại cụp mắt xuống: “Phòng anh đặt chỉ có một giường.”

“Không sao mà, anh ngủ sofa đi!”

Một tiếng cười khẽ thoát ra từ môi Cận Hành Giản, anh tức đến bật cười, “cạch” một tiếng gập laptop lại đứng dậy, gõ nhẹ lên trán Khương Mạt: “Không ngủ.”

Nói xong câu đó, anh sải bước rời đi.

Khương Mạt xoa trán, làm mặt quỷ, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ thật sự chen với em ngủ chung một giường à.”

Đoàn của Khương Mạt gồm 23 người, thuê chuyến bay riêng từ Bắc Thành bay thẳng đến thành phố có khu trượt tuyết, sau khi hạ cánh thì thuê xe lên khu trượt, máy bay cất cánh lúc 10 giờ sáng, 5 giờ chiều đến khách sạn trên đỉnh núi làm thủ tục nhận phòng.

“Anh trai cậu giỏi thật đấy, sao lại đặt vừa đúng số phòng của tụi mình luôn, tớ bắt đầu mong tối nay có tuyết lớn để ngày mai tụi mình được bao sân rồi.” Trình Ngu chọc chọc tay Khương Mạt, “Tối nay cậu ở chung với anh trai à?”

“Suỵt, anh ấy ngủ sofa, tớ ngủ giường, nếu ai hỏi thì nói tớ ở một mình.” Khương Mạt cười hì hì, “Tớ cũng đang xấu xa mong tối nay có tuyết lớn.”

Hai cô gái xinh đẹp cười đùa rộn ràng, khiến mấy cậu con trai bên cạnh lén nhìn sang.

Cận Hành Giản ngồi ở khu tiếp khách không vội, đợi cả đoàn nhận phòng xong lên hết mới đứng dậy, khi đến tầng, Khương Mạt đang ngồi trên vali chơi điện thoại, đợi anh trước cửa phòng.

Anh hạ mắt nhìn cô một cái, lạnh lùng quát: “Xuống dưới ngủ đi.”

Để tránh ồn ào, phòng của anh nằm ở một tầng riêng.

“Sao hung dữ thế? Em có ăn thịt anh đâu.” Khương Mạt không chịu thua, lúc anh mở cửa liền kéo vali vào trong, ngẩng cằm nhìn anh, “Người em thích là trai trẻ đẹp mắt xanh cơ!”

Nói xong liền bỏ vali lại chạy đi.

Còn tiện tay rút luôn thẻ phòng trong tay anh.

Cận Hành Giản đau đầu xoa trán.

Đứng tại chỗ nửa phút, anh xách vali của Khương Mạt vào trong, rồi cũng mang luôn vali của mình vào.

Cửa không đóng, tiếng Khương Mạt dưới lầu gọi bạn đi lấy đồ trượt tuyết đêm vọng lên mơ hồ, không lâu sau, từng bóng dáng trẻ trung tràn đầy sức sống xuất hiện ngoài cửa sổ.

Khu trượt đêm chỉ mở khu dành cho người mới, đường trượt thoải, không có gì đáng lo, Cận Hành Giản gọi hai phần bữa tối, lấy laptop ra tiếp tục làm việc.

Khu dành cho người mới hoàn toàn không có thử thách gì với Khương Mạt, nhưng một năm rồi chưa đụng tuyết, lại đi cùng bạn học nên vẫn rất hào hứng.

Huấn luyện viên trượt tuyết phải đến ngày mai mới có, những bạn biết trượt tạm thời làm “huấn luyện viên”, Khương Mạt trượt một vòng xong cũng tham gia, cả đám thanh niên cười đùa ầm ĩ, chụp ảnh khoảnh khắc bầu trời chuyển sang màu xanh khi mặt trời lặn, rồi cùng nhau xuất phát từ đỉnh núi.

Tối hôm đó không có gió, Khương Mạt dứt khoát đẩy kính bảo hộ lên, nheo mắt tận hưởng cảm giác mát lạnh đã lâu không gặp.

Chơi chán rồi, cả nhóm mới phát hiện… tiêu rồi, nhà hàng đã đóng cửa, bụng thì đói meo, chỉ còn cách quay về khách sạn ăn tạm đồ ăn vặt mang theo.

Khương Mạt ôm ván trượt quẹt thẻ mở cửa phòng, ló đầu nhìn vào, chiếc vali cô để ở phòng khách đã biến mất, trên bàn có một phần bữa tối, Cận Hành Giản đã thay sang đồ thoải mái hơn, quần ống suông màu xám mây, áo hoodie xám, phong cách rất “nam sinh đại học”, đứng trong căn phòng ấm áp nói chuyện điện thoại.

Nghe tiếng mở cửa, anh quay đầu liếc cô một cái, cầm điện thoại đi tới.

Cuộc gọi là của Thẩm Vân Sanh, Khương Mạt nhận lấy, vừa kể với mẹ về việc trượt tuyết ban đêm, vừa nhìn theo bóng lưng Cận Hành Giản.

Anh hơn cô năm tuổi, đúng độ tuổi sinh viên, nhưng vì nhảy lớp liên tục lại khởi nghiệp sớm, trên người đã không còn vẻ non nớt của bạn đồng trang lứa, cách ăn mặc thường ngày cũng thiên về trưởng thành, công sở.

Hôm nay đột nhiên ăn mặc như vậy, trông trẻ trung và đẹp trai hẳn.

Cận Hành Giản làm ngơ ánh nhìn của cô, ngồi xuống sofa xử lý nốt công việc.

Khương Mạt đi loanh quanh vào phòng ngủ, xác nhận vali của mình ở trong đó mới yên tâm, nhưng khi nhìn thấy cả vali của Cận Hành Giản thì nhíu mày, sau khi cúp máy, cô không nhịn được hỏi: “Vali của anh để ngoài phòng khách không phải tiện hơn sao?”

“Không tiện.” Cận Hành Giản không ngẩng đầu, ném ra một quả bom nặng ký, “Anh ngủ trên giường trong phòng ngủ.”

“Vậy…” Khương Mạt chớp mắt liên tục, tình huống này hoàn toàn lệch khỏi dự đoán của cô, “Thế em làm sao?”

“Tùy em.” Nói xong câu đó, Cận Hành Giản gập laptop lại.

Khương Mạt nhìn anh đứng dậy đi vào phòng ngủ, mở tủ lấy đồ ngủ rồi vào phòng tắm.

Lúc anh bước ra, tóc vẫn chưa lau khô hẳn như mọi khi, nước nhỏ xuống cổ, khi cúi đầu thì men theo đường nét cơ ngực chảy xuống, Khương Mạt trừng mắt nuốt miếng cơm trong miệng, dọn dẹp hộp thức ăn nhét vào thùng rác, bữa tối ăn mà chẳng thấy ngon lành gì, trong đầu chỉ quanh quẩn chuyện liệu cô có thể một mình chiếm giường lớn hay không, nên câu hỏi bật ra cũng đầy dụng ý: “Anh ơi, lúc ngủ anh có ngoan không?”

Cận Hành Giản vừa dùng khăn lau tóc vừa đáp: “Chưa ngủ với ai bao giờ, không biết.”

“Mẹ em nói em ngủ như luyện võ ấy, vừa đá vừa đấm.”

“Vậy à.” Cận Hành Giản liếc cô một cái, cong môi cười.

Nụ cười đó khiến sống lưng Khương Mạt tê dại, cô đành cứng đầu nói tiếp: “Nếu em đánh trúng anh thì anh đừng trách em đấy.”

“Ừm.” Cận Hành Giản không hỏi thêm, treo khăn lên rồi lên giường.

Không hề có chút e ngại nào.

“…” Kế hoạch giành giường thất bại, Khương Mạt tức đến phồng má đứng một phút, rồi xách vali ra phòng khách.

Không thấy được khóe môi đang cong lên của người đàn ông.

Sofa phòng khách không phải quá cứng, nhưng với Khương Mạt được nuông chiều hơn chục năm thì vẫn khó chịu, jơn nữa cô sơ suất không mang gối ra, cũng không có chăn, đành gối đầu lên quần áo, đắp áo lông vũ, lăn qua lăn lại hơn nửa tiếng, cuối cùng bật dậy, chân trần đi đến cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa chưa đóng kín.

Trong ánh sáng mờ ảo, Cận Hành Giản nằm ngay ngắn bên trái, nửa bên phải của giường còn trống.

Cô đứng ở cửa lắng nghe hai phút, thấy anh thở đều và sâu, ngủ rất say mới yên tâm nhẹ tay nhẹ chân đi vào, nằm xuống phần giường trống, khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Thực ra cô ngủ rất ngoan, từ nhỏ Thẩm Vân Sanh đã nói dáng ngủ của cô rất ngay ngắn, không cần lo cô đá chăn nửa đêm.

Cô chỉ cần lén ngủ một đêm ở đây, sáng mai dậy sớm ra sofa diễn một chút là được.

Vừa nhắm mắt nghĩ vậy, bên cạnh vang lên tiếng sột soạt, một cánh tay đặt lên eo cô, khi hương bạc hà nhàn nhạt len vào mũi, eo cô siết lại, Cận Hành Giản như ôm búp bê, kéo cả người lẫn chăn cô vào lòng, chóp mũi khẽ cọ qua cổ cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn