Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 97: Ngoại truyện: Thanh mai trúc mã

Chương 97: Em nhớ anh rồi.

Edit: Thanh


Nhờ có đoạn đệm vừa rồi, ánh mắt Khương Mạt lại dời xuống phía dưới, tình hình ở sân cưỡi ngựa thay đổi rất nhanh, Cận Hành Giản vừa còn hòa nhã, giờ đã lạnh mặt buông người ra, dắt ngựa quay người rời đi, mấy người đang hò hét cũng ngượng ngùng nhìn nhau, im bặt.

Khóe môi Khương Mạt bất giác cong lên, cô xòe tay ra vẻ bất lực: “Thế này thì em biết nghĩ sao đây?”

Cô không để ý đến cặp sách, chạy thình thịch xuống lầu, không quen đường ở đây, cô vòng một lúc mới thấy Cận Hành Giản đi vào từ phía khác, con ngựa đã được đưa về chuồng, anh cúi đầu, vừa đi vừa tháo găng tay cưỡi ngựa ném vào thùng rác bên đường.

Người nhìn thấy cảnh này không chỉ có mình Khương Mạt.

“Cận Hành Giản!”

Khâu Tư tức giận gọi một tiếng, quay đầu chạy đi.

Khương Mạt dừng ở góc tường ló đầu nhìn, mắt đảo một vòng, theo cốt truyện trong mấy cuốn tiểu thuyết Trình Ngu đọc, lúc này nam chính nên đi đuổi theo nữ chính rồi.

Nhưng Khâu Tư không phải nữ chính.

Ánh mắt Cận Hành Giản khẽ lệch đi, gương mặt vốn không có cảm xúc khi nhìn thấy cái đầu nhỏ đang thò ra thụt vào kia liền trở nên sinh động hơn.

Anh cười đi về phía Khương Mạt, đến gần liền giơ tay định xoa đầu cô, nhưng Khương Mạt nhanh nhẹn né đi, “Anh không thích chị ấy à?”

“Vì sao anh phải thích cô ấy?”

Cận Hành Giản thu tay lại, tháo mũ bảo hiểm cầm trong tay, đi về phía phòng thay đồ.

“Anh vừa giúp chị ấy mà.” Khương Mạt chắp tay sau lưng, nhún nhảy bước theo anh, “Chị ấy xinh đẹp, dáng người tốt, gia thế cũng tốt, Thẩm Hoài Kinh nói dì Cận cũng rất thích chị ấy.”

Cô nghĩ một chút, liên hệ đến công việc của anh, “Công ty anh chẳng phải sắp chuyển về trong nước sao, vậy thì anh sẽ phải làm việc với chính quyền địa phương, tài chính…”

Chưa nói hết câu, trên đầu cô đã bị gõ một cái, “Gần nên tiện tay giúp thôi.” Lúc đó anh không kịp nghĩ nhiều, chỉ muốn đỡ để người ta khỏi ngã, không ngờ Khâu Tư lại cố tình ngã vào lòng anh, “Đổi lại là Thẩm Hoài Kinh anh cũng giúp.”

Anh ôm Thẩm Hoài Kinh?

Hình ảnh đó quá “đẹp”, Khương Mạt rùng mình, nghe anh hừ nhẹ một tiếng, Cận Hành Giản liếc cô, giọng có vẻ không vui: “Xinh đẹp, gia thế tốt là phải thích à? Anh nông cạn thế sao?”

Khương Mạt muốn gật đầu nhưng không dám.

Do dự hai giây rồi không nói gì.

Người bên cạnh đột nhiên dừng bước.

Cận Hành Giản như nhìn thấu suy nghĩ của cô, cúi đầu quan sát, Khương Mạt chớp mắt, mở to đôi mắt vô tội nhìn lại anh.

“Dì Cận của em ‘trông thì’ ai cũng thích. Công ty anh chuyển về nước là thiếu tiền hay thiếu thế lực, cần phải liên hôn à?” Cận Hành Giản đánh giá cô từ trên xuống dưới vài lần, cong môi cười đầy ẩn ý, “Nhà em cũng khá có điều kiện đấy.”

Anh giơ tay gõ mạnh lên trán cô một cái, thu lại nụ cười, đổi giọng: “Đứng đây tự kiểm điểm, lát nữa giải thích cho anh đàng hoàng.”

Nói xong bỏ cô lại đó, Cận Hành Giản khí thế bừng bừng rời đi.

Chắc là “khí thế bừng bừng” thật, cú gõ vừa rồi chẳng hề nương tay, Khương Mạt bị ánh mắt anh nhìn đến tim đập thình thịch, vừa xoa trán vừa lấy điện thoại soi, đỏ lên rồi!

Từ lần vô tình kéo trật khớp tay cô bị mẹ mắng suốt ba ngày, ba cô luôn coi cô như búp bê sứ.

Chưa ai từng mạnh tay với cô như vậy!

Khương Mạt cầm điện thoại, ôm cái trán đỏ xông vào trong, vừa rẽ một cái liền nhìn thấy một tấm lưng trần đầy sức mạnh.

Cận Hành Giản 21 tuổi đã bớt đi phần lớn nét thiếu niên, đang dần trở thành một người đàn ông trưởng thành, vai rộng, eo hẹp, hõm lưng gợi cảm lõm xuống phía sau, tấm lưng vững chắc, cơ bắp trên cánh tay rõ ràng.

“Tách.”

Chiếc điện thoại dường như có suy nghĩ riêng.

Cận Hành Giản nghe tiếng quay đầu lại, âm thanh “tách” vừa khéo bắt được góc nghiêng của anh.

Bức ảnh này đúng là hoàn hảo!

Khương Mạt nhìn mấy lần rồi mới ngẩng lên.

Cận Hành Giản đã quay hẳn người lại đối diện cô.

Wow, chính diện cũng rất đáng xem!

Điện thoại lại có suy nghĩ riêng của nó, nhưng vừa tìm được góc chụp thì một bàn tay lớn đã che màn hình, rút luôn điện thoại của cô.

“Ê ê anh ơi đừng xóa!”

Khương Mạt lao tới giành lại, cô vẫn nhớ lần trước có cô gái thầm thích anh chụp lén, anh lấy lý do xâm phạm quyền hình ảnh bắt người ta xóa, gương mặt lúc đó lạnh đến mức dọa người ta khóc.

Cận Hành Giản giơ cao điện thoại, ung dung mở album của cô.

Cô gái cao 1m68 đứng trước người đàn ông trưởng thành cao 1m91 quả thật quá nhỏ bé, sức lực như kiến lay cây, Khương Mạt treo cả người lên cánh tay anh cũng không lấy lại được điện thoại.

“Em đã chụp kiểu ảnh này của bao nhiêu người rồi?” Anh hỏi.

“Có mỗi anh thôi! Em làm gì có cơ hội đi chụp người khác!” Khương Mạt một tay móc lấy cánh tay anh, tay kia vươn lên với lấy điện thoại, Cận Hành Giản vừa vận động xong, trên người có một lớp mồ hôi, cánh tay trơn trượt, cô không giữ được, mặt va vào ngực anh một cái, tay chống lên bụng dưới của anh mới đứng vững.

Cận Hành Giản giữ nguyên động tác vài giây, không hỏi thêm, cũng nhét điện thoại lại vào tay cô.

Anh ngồi xuống ghế trong phòng thay đồ, cúi đầu cởi ủng cưỡi ngựa, “Trước khi vào có nhìn biển không?”

Lúc anh vào, vì mọi người còn ở ngoài sân nên anh không đóng cửa.

“…”

Mơ hồ nhận ra đây là chỗ mình không nên vào, Khương Mạt ngượng ngùng lùi ra cửa liếc biển hiệu, rồi lại với tốc độ nhanh hơn lao trở lại, cô đóng cửa, kéo Cận Hành Giản đứng dậy, tự mình ngồi lên ghế, co chân lên.

Cận Hành Giản còn đang thấy lạ thì nghe tiếng nói chuyện từ xa tới gần.

Đám người đã quay lại.

Không biết có phải do thiếu kinh phí không mà phòng thay đồ chỉ có nửa cánh cửa, phía trên đến vai, phía dưới đến đầu gối.

Những người bước vào lần lượt chào hỏi anh.

Cận Hành Giản quay lưng về phía họ gật đầu, khóe môi cong nhẹ, cúi mắt cười, Khương Mạt co rúm trên ghế, mặt đỏ bừng, ngón trỏ đặt lên môi ra sức ra hiệu “suỵt” với anh.

Hóa ra giờ cô cũng biết phân biệt nam nữ rồi.

Lẽ ra anh phải c** đ* đi tắm rồi thay lại quần áo, nhưng giờ Khương Mạt ở đây thì hơi phiền.

Vừa phải giấu cô, lại còn phải c** q**n.

Dù có đi tắm hay không anh vẫn phải cởi.

Không thể mặc nguyên quần cưỡi ngựa mà đi ra ngoài được.

Người vào ngày càng nhiều, liên tục không dứt, sau khi đứng hai phút, Cận Hành Giản không đợi nữa, cúi xuống dùng mu bàn tay khẽ chạm trán cô: “Nhắm mắt lại.”

“Anh làm gì đấy?” Khương Mạt hạ giọng hỏi.

Khoảng cách gần, anh ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ trên người cô.

Chắc là mùi sữa tắm, từ năm mười ba tuổi đến giờ vẫn chưa đổi.

“Anh muốn c** q**n.” Cận Hành Giản nói thẳng.

Câu này rất hiệu quả, Khương Mạt lập tức nhắm mắt, hàng mi dài run run, rồi vội đưa tay che lại.

Chỉ là khe giữa các ngón tay càng lúc càng rộng.

Ngón tay Cận Hành Giản đặt ở cạp quần, cứ thế nhìn tai cô đỏ dần lên. Anh kéo cạp quần xuống một chút, một bên tai nhỏ còn khẽ động.

Trước đây sao không để ý nhỉ?

Anh lại kéo cạp quần về chỗ cũ, cầm lấy quần tây và áo sơ mi mặc lúc đến, đưa điện thoại của mình cho Khương Mạt, “Anh đi tắm, em ngồi đây, đợi không còn ai thì ra.”

“Ừ…” Khương Mạt có chút thất vọng đáp, rồi lập tức lấy lại tinh thần, ôm điện thoại của anh cuộn mình trên ghế, “Anh đi đi!”

Váy xếp ly khá ngắn, khi ngồi chỉ vừa đủ che phần gốc đùi, Cận Hành Giản đứng thẳng dậy, yết hầu khẽ động, ném áo sơ mi của mình lên người cô, “Che lại.”

Anh vắt áo cưỡi ngựa lên nửa cánh cửa phòng thay đồ, bước dài rời đi.

Có chiếc áo đó, sẽ không ai vào gian này nữa.

Lúc quay lại, áo vẫn còn đó, Cận Hành Giản đẩy cửa vào, cô nhóc vẫn chưa đi, trên người phủ áo của anh, má tựa vào cổ áo, cuộn mình trên ghế ngủ say.

*v*

Sáng hôm sau, Khương Mạt ngáp liên tục, giờ nghỉ vẫn tranh thủ ngủ bù, đến tiết cuối xong lại định gục xuống thì bị Trình Ngu nhanh tay kéo lại: “Sao cậu buồn ngủ dữ vậy?”

“Đừng nhắc nữa.” Khương Mạt bò lại lên bàn.

Hôm qua cô ngủ quên trong phòng thay đồ, lúc tỉnh lại đã ở trên xe về, dây an toàn thắt sẵn, trên đùi là một hộp trang sức tinh xảo.

Theo lời anh cô, gọi mấy lần không tỉnh, còn bị vỗ hai cái vẫn không dậy, đành phải bế đi, bữa tối cũng không ăn được.

Vốn là anh dẫn cô đi ăn, cuối cùng lại thành cô “bị ép” đãi ngược, mà anh cô ăn uống kén chọn, một bữa ăn đã tiêu hết tiền tiêu vặt cả tháng của cô.

May mà phần thưởng anh thắng được khi đua ngựa, viên đá quý trên vương miện công chúa đủ lớn.

“Hi hi, lời rồi.” Khương Mạt kết luận.

Chỉ là ngủ một giấc đó xong, tối qua cô tỉnh như sáo, còn kéo Jan đi chạy đêm, rồi mất ngủ đến bốn giờ sáng.

“Mo!” Keith xuất hiện ở cửa lớp.

Keith đẹp trai, tính tình nhã nhặn, là “bạch mã hoàng tử” trong lòng rất nhiều nữ sinh, dù trong lớp không đông người, sự xuất hiện của cậu vẫn gây nên một làn sóng nhỏ.

Khương Mạt lúc này mới nhớ ra, hôm qua cô nhận thư tình của Keith, còn hứa hôm nay mời cậu ăn trưa!

Ôi trời! Giờ phải làm sao đây!

Khương Mạt ôm đầu vò mặt, kéo Trình Ngu đang định hóng chuyện lại: “Im miệng! Tớ bao cậu ăn một tháng! Nghĩ cách khiến cậu ta mất hứng với tớ đi, tớ bao cậu hai tháng cơm!”

Thế thì còn cái miệng nào không thể im được nữa?

Trình Ngu đảo mắt một cái đoán ra đại khái, gật đầu nghiêm túc rồi chủ động nói: “Sau này việc này cứ giao cho tớ!”

Ba người cùng đến nhà ăn, Trình Ngu rất “vô tình” đi giữa, liên tục bắt chuyện với Keith, đổi hết chủ đề này đến chủ đề khác, khiến Khương Mạt nhẹ nhàng đến mức chẳng cần mở miệng.

Keith vài lần đưa mắt về phía Khương Mạt, đều bị Trình Ngu kéo lại sự chú ý.

Khương Mạt xinh đẹp, học giỏi, mỗi lần tham gia hoạt động gần như “quét sạch” giải thưởng, trong trường rất nổi tiếng, bình thường đã có nhiều người chào hỏi cô, nhưng hôm nay còn nhiều hơn, gần như ai đi ngang qua cũng nhiệt tình gọi tên cô, thậm chí có người còn cảm ơn.

Thắc mắc này được giải đáp khi cô bước vào nhà ăn.

Bên bức tường góp ý đang bị vây kín, ồn ào gọi tên món ăn.

Đồ ăn ở căng tin trường Khương Mạt vốn đã khá ngon, chỉ là thực đơn cố định, lựa chọn không nhiều, thậm chí có học sinh còn đùa rằng không biết có phải đầu bếp chỉ biết nấu từng ấy món không.

Hạ Nam đến ăn sớm, chen ra khỏi đám đông thì đúng lúc Khương Mạt đi tới, cô ấy vẫy tay: “Cảm ơn bữa ăn nhé! Cậu làm kiểu gì vậy?”

“Hả?” Khương Mạt ngơ ngác.

“Chẳng phải cậu nói mời toàn bộ học sinh ăn trong một tháng à? Còn có thể chọn món theo bình chọn nữa.”

“… Ừ.” Dù là ai mượn danh cô làm chuyện này, Khương Mạt vẫn bình tĩnh nhận, lén liếc sang Keith.

Keith mặt đầy vẻ tổn thương, nhìn cô một cái rồi quay người đi.

*v*

Việc chuyển hướng phát triển sự nghiệp không phải chuyện đơn giản, nửa năm nay Cận Hành Giản gần như thành “người bay trên không”, có khi tối hôm trước còn ăn cơm với Khương Mạt ở Bắc Thành, trưa hôm sau đã ở New York.

Gần đến kỳ nghỉ đông trong nước, anh bị một dự án giữ chân ở New York. Những năm trước, kỳ nghỉ đông anh đều đưa Khương Mạt đi trượt tuyết ở Vail, năm nay e là phải hoãn lại.

Sau khi xác nhận lại lịch trình, Cận Hành Giản gọi video cho Khương Mạt.

Trong nước lúc này là 10 giờ tối, Khương Mạt đang đọc sách, ở nhà cô chẳng câu nệ gì, thích thoải mái thế nào thì làm thế ấy, tóc búi cao phía sau, phần tóc mái lòa xòa được kẹp bằng hai chiếc kẹp dài, nhìn qua như hai cái tai mèo nhỏ.

Mười phút nữa có cuộc họp, Cận Hành Giản nói ngắn gọn, bàn với cô dời lịch trượt tuyết lại năm ngày.

“Năm ngày à…” Khương Mạt chống cằm, cúi đầu lật lịch, hàng mi dài chớp nhẹ trước ống kính, “Vậy sắp Tết rồi, hay năm nay mình không đi nữa, dì Cận nói dự án này của anh rất gấp, rất mệt, trượt tuyết lại tốn sức.”

Cô quay mặt về phía camera, vẫn chống cằm, cười dịu dàng: “Anh ơi xong việc thì về nhé, em nhớ anh rồi.”

Tòa nhà Eterno ở New York lúc 9 giờ sáng đang vào guồng làm việc, những nhân viên công sở ăn mặc chỉnh tề cầm tài liệu ra vào.

Yết hầu Cận Hành Giản khẽ động, đáp một tiếng “Ừ”.

Tắt video, trợ lý gõ cửa nhắc còn hai phút nữa họp.

Cận Hành Giản nhấp một ngụm cà phê, mở vòng bạn bè.

Khương Mạt đang ở độ tuổi thích chia sẻ, chuyện con chó Border Collie Jan ở nhà cắn hỏng giày da của Khương Thương Thần cũng có thể đăng riêng một bài.

Hôm nay anh vừa mở ra đã thấy bài của cô.

[ Tiểu Mạt Lỵ: Không cần phụ huynh, ai đi thì đăng ký!]

Bên dưới là thời gian, lịch trình, kèm hình ảnh một khu trượt tuyết trong nước.

Thời gian vừa khớp với ngày anh kết thúc công việc.

Phía dưới đã có bình luận.

[ Trình Ngu: Aaaaa tớ biết cậu không cưỡng lại được mà! Nhất định phải cùng nhau “gọi người trượt thay” nhé!]

[ Trình Ngu: Ơ cậu không đi tìm anh cậu à?]

Có lẽ còn bình luận khác, nhưng Cận Hành Giản không kết bạn với bạn học của cô nên không thấy.

Trợ lý vẫn đang chờ ngoài cửa, anh không xem nữa, mặt tối lại tắt điện thoại.

Cuộc họp lần này là bàn về điều chuyển nhân sự, HR đưa danh sách những người sẵn sàng theo anh về trụ sở Trung Quốc, đồng thời đề xuất người phụ trách khu Bắc Mỹ, nhưng Cận Hành Giản không hài lòng lắm.

Nửa tiếng sau họp xong, vòng bạn bè của Khương Mạt lại cập nhật:

[ Tiểu Mạt Lỵ: Đã lập nhóm rồi, ai chưa vào thì nhắn riêng cho mình.]

Lật lại phía trước, bài đăng trước đã biến mất.

Cận Hành Giản bực bội kéo cà vạt.

Cô nhóc này vừa nãy còn nói nhớ anh, bảo anh mau về.

Ngay sau đó đã đăng bài rủ bạn bè đi trượt tuyết.

Cô đâu phải không biết trượt, còn “gọi người trượt thay” cái gì?

Trình độ người khác có bằng cô không?

Có bằng anh không?

Cửa văn phòng bị gõ, Cận Hành Giản chỉnh lại cà vạt cho người vào.

Levi đứng trước bàn làm việc của anh, nói rõ ý định: “Tôi muốn sang Trung Quốc.”

Cận Hành Giản: “Cậu chưa nói với Bella à? Trong danh sách của Bella không có tên cậu.”

Levi: “Mẹ tôi nhập viện, tuần trước tôi nghỉ phép.”

Levi đưa hồ sơ của mình.

Cận Hành Giản nhìn kỹ Levi.

Trẻ trung, tràn đầy sức sống, có đôi mắt xanh như đại dương.

Trong ấn tượng của anh năng lực cũng không tệ.

Cận Hành Giản nhận lấy hồ sơ, xem cẩn thận, “Levi, email của Bella được gửi từ hai tuần trước, không thể là lý do cho việc cậu không có tên trong danh sách, rất tiếc.”

Anh khép tập hồ sơ lại, ngẩng đầu nhìn ánh sáng trong đôi mắt xanh kia dần tắt đi, rồi nói tiếp: “Nhưng tôi có một nhiệm vụ muốn giao cho cậu, nếu hoàn thành, cậu sẽ được thăng lên vị trí phù hợp hơn với mình.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn