Edit: Thanh
—————-
Nghe bà cụ nhà bên kể xong chuyện đốt pháo hoa, Khương Mạt lơ đãng cắt tỉa thêm một bụi hoa nhài rồi không ngồi yên nổi nữa, liền đứng dậy đến nghĩa trang.
Chuyện của Cận Hành Giản như một gánh nặng đè trong lòng cô, cô càng hiểu anh, gánh nặng ấy lại càng nặng thêm.
Cô không biết mình nên đối xử với anh như thế nào, cô cần một người có thể lặng lẽ nghe cô tâm sự.
Đến nghĩa trang, chú Trương vẫy tay với cô, trước tiên hỏi một câu “Hôm nay sao không đi cùng nhau?”, rồi lại như chia sẻ bí mật mà nói: “Người đàn ông hay đến thăm mẹ cháu lại tới rồi.”
Khương Mạt sững người, không kịp nghĩ đến ý nghĩa nửa câu trước của chú Trương, liền bước nhanh vào trong, cho đến khi nhìn thấy người đang đứng trước mộ Thẩm Vân Sanh.
Cận Hành Giản, người không nên xuất hiện ở đây, và… Thương Thần, người càng không nên xuất hiện ở đây.
Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân của cô, cả hai cùng quay lại nhìn cô, ánh mắt tràn đầy đau xót. Khương Mạt khó hiểu nhìn Cận Hành Giản, ánh mắt người đàn ông khóa chặt lấy cô, trong đó đầy sự đau lòng và khổ sở, như đang cố gắng kìm nén cảm xúc, đầu ngón tay buông thõng bên người khẽ run lên.
Người bán mộ trung niên nhiệt tình bước nhanh tới, liếc nhìn Thương Thần rồi nhỏ giọng nói: “Cô Khương, vừa hay cô tới rồi, vị tiên sinh họ Thương kia muốn mua phần mộ bên cạnh bà Thẩm, tôi nói đã bán cho cô rồi, ông ấy cứ đòi liên lạc với cô, mảnh đó phong thủy thật sự không tốt, cô có muốn cân nhắc lại không…”
Người bán vẫn đang cố khuyên, nhưng tâm trí Khương Mạt đã bay đi nơi khác.
Thương Thần muốn mua mảnh mộ bên cạnh mẹ cô?
Tại sao?
Ánh mắt Khương Mạt rời khỏi Cận Hành Giản đang nhìn chằm chằm vào cô, chuyển sang Thương Thần, khó tránh khỏi liếc qua bia mộ Thẩm Vân Sanh.
Trước bia mộ đặt hai bó hoa: một bó cẩm chướng trắng, chắc là do Cận Hành Giản mang đến; bó còn lại là hoa nhài trắng, chắc là của Thương Thần.
Quá nhiều câu hỏi dồn dập trong lòng, Khương Mạt gượng cười cảm ơn người bán rồi nói sẽ suy nghĩ, đợi ông ta rời đi liền đi thẳng đến trước mặt Thương Thần, nhìn ông bằng ánh mắt dò xét.
“Chú và mẹ tôi có quan hệ gì?” Khương Mạt hỏi thẳng.
Ánh mắt né tránh của Khương Thương Thần đã biến mất, thay vào đó là sự đau lòng và hối hận ban đầu, ông muốn nói với cô rằng cô vẫn còn có người thân là ông, chỉ là khi thực sự đối mặt, người từng tung hoành thương trường lại không có chút tự tin nào, ông không biết Khương Mạt sẽ nhìn nhận người cha ruột thế nào, không biết cô có thể chấp nhận thân phận thật của ông hay không.
“Chú là…” Giọng Khương Thương Thần khàn đặc, khó khăn nói, trên môi nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc, “Bạn cũ của mẹ cháu.”
“Chỉ là bạn cũ thôi sao?”
Khương Mạt im lặng một lúc rồi nói: “Một người bạn cũ mà năm nào cũng đến thăm mẹ tôi, mang theo hoa nhài bà thích, thậm chí còn trồng đầy một vườn hoa nhài?”
Nhớ đến bức tranh Thương Thần nhờ cô phục chế, cô gái trên ghế nằm cũng ở giữa bụi hoa nhài trắng… Một ý nghĩ chợt lóe lên, Khương Mạt giật mình, cô hỏi tiếp: “Người trong bức tranh đó là mẹ tôi phải không? Hai người quen nhau thế nào? Trước đây…. có phải là người yêu không? Chú… quay về là để tìm tôi sao?”
Những câu hỏi nối tiếp nhau, tốc độ từ nhanh đến chậm, từ gấp gáp đến do dự, rồi trở nên dè dặt, gương mặt Khương Mạt vẫn bình tĩnh, nhưng giọng nói không ổn định đã phản bội cô.
Cận Hành Giản đau lòng nhìn cô, lặng lẽ bước đến bên cạnh.
Anh không dám có hành động khiến cô không thích, chỉ mong khi cô cần dựa vào, anh sẽ ở bên.
Trong những lần tiếp xúc trước đây, Khương Thương Thần đã vô tình hay hữu ý tiết lộ nhiều chi tiết về mối quan hệ giữa ông và Thẩm Vân Sanh, những câu chuyện xoay quanh “hoa nhài” giờ đây trở thành chứng cứ để Khương Mạt xác nhận thân phận của ông.
Yết hầu Khương Thương Thần khẽ rung, trái tim nặng nề đập từng nhịp, ông hắng giọng, lần lượt trả lời từng câu hỏi của Khương Mạt.
“Ta và Vân Sanh là người yêu, bức tranh đó là cô ấy vẽ dựa trên một bức ảnh, người trong tranh chính là cô ấy.”
Ông luôn dõi theo biểu cảm của Khương Mạt, khi thấy đồng tử cô run lên, trong lòng dâng lên sự đau xót và áy náy, nhưng ông vẫn nói ra câu cuối cùng, “Ta vốn họ Khương… trở về là để tìm con.”
Mắt Khương Thương Thần đỏ hoe: “Xin lỗi, con gái, ba đã đến muộn nhiều năm như vậy.”
Dù khi hỏi Khương Mạt đã chuẩn bị sẵn câu trả lời trong lòng, nhưng khi nghe câu cuối cùng, tim cô vẫn chấn động đến tê dại, một giọt nước mắt bất ngờ trượt xuống, cô quay sang nhìn Cận Hành Giản bên cạnh, siết chặt tay anh như tìm kiếm sự xác nhận, như muốn giãi bày tủi thân, lại như gửi gắm nỗi bất an của mình.
Cận Hành Giản nắm lấy những ngón tay đang run của cô, khẽ gật đầu.
Gió trên núi khẽ lướt qua gò má, thổi qua dòng nước mắt trên mặt Khương Mạt, Cận Hành Giản lùi ra xa, nhường không gian cho hai cha con.
“Ta và mẹ con quen nhau từ ba mươi năm trước.”
Ánh mắt Khương Thương Thần lưu luyến lướt qua gương mặt trẻ trung trên bia mộ, rồi đưa cho Khương Mạt một tấm ảnh cũ đã ố vàng.
Câu chuyện của họ vừa đơn giản, vừa phức tạp.
Bắt nguồn từ mối quan hệ của hai gia đình, khi mười tám tuổi Thẩm Vân Sanh đến Bắc Thành học, ở nhờ nhà họ Khương, khi đó Khương Thương Nguyên hai mươi sáu tuổi, đã đi làm, hai người tuy có hôn ước, nhưng khoảng cách tuổi tác và môi trường sống khiến họ khó có tiếng nói chung.
Lúc ấy Khương Thương Thần hai mươi tuổi đang du học ở nước ngoài, chỉ về nước vào kỳ nghỉ, dù vậy, hai người trẻ tuổi gần tuổi nhau nhanh chóng bị đối phương thu hút, rồi yêu nhau.
Họ biết điều đó là không thể, nhưng tình yêu tuổi trẻ như ngọn lửa, không thiêu đốt đối phương đến tro tàn thì không chịu dừng lại.
Ba mẹ nhà họ Thẩm là những người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường.
Ba Thẩm cổ hủ, chất phác, coi trọng chữ tín, ông đưa Thẩm Vân Sanh về nhà, yêu cầu cô chấm dứt trò cười với Khương Thương Thần trước khi nhà họ Khương biết chuyện, Thẩm Vân Sanh không chịu, cô đã trao ngọc liên hoàn cho Khương Thương Thần, cô chất vấn ba mình, đều là người nhà họ Khương, tại sao cô không thể gả cho Khương Thương Thần?
Nhà họ Thẩm không biết rằng, Khương Thương Thần đã phá vỡ lớp giấy ngăn cách ấy, anh cầm ngọc liên hoàn đến gặp ba mình, nói những lời giống hệt Thẩm Vân Sanh.
Ba Khương nổi giận.
Tổ tiên nhà họ Khương vốn là danh gia, nhưng qua nhiều đời suy tàn, đến đời ba Khương chỉ còn gắng gượng chống đỡ, trong khi đó, nhà họ Thẩm là phú thương, Thẩm Vân Sanh lại là con gái độc nhất, cưới được cô đồng nghĩa với việc có được nhà họ Thẩm. Nhà họ Khương không còn thời gian chờ đợi.
Khi đó Thẩm Vân Sanh bị cha mẹ nhốt trong nhà, Khương Thương Thần không liên lạc được với cô, đến nhà họ Thẩm tìm thì chỉ nhận lại một trận mắng chửi từ ba Thẩm và cánh cửa đóng kín.
Sau đó, anh nhận được tin từ ba mình, nói rằng Thẩm Vân Sanh đã quyết định chia tay với anh.
Khương Thương Thần nản lòng đến nhà họ Thẩm để xác nhận, nhưng không thể gặp được Thẩm Vân Sanh. Sắp phải ra nước ngoài, anh để lại lời nhắn cho cô, nói rằng phải chính miệng cô nói chia tay thì mới tính. Nhưng chuyến ra nước ngoài lần đó anh gặp tai nạn trên biển, khi liên lạc lại được với bên ngoài, anh mới biết Thẩm Vân Sanh đã đính hôn với Khương Thương Nguyên, còn nhà họ Khương thì tuyên bố anh đã chết trong tai nạn.
Tâm như tro tàn, Khương Thương Thần không còn liên lạc với trong nước nữa, cho đến khi nghe tin Thẩm Vân Sanh và Khương Thương Nguyên ly hôn. Anh lén trở về nước, tìm được cô sau nhiều khó khăn, hai người yêu nhau lại đến với nhau, nhưng hạnh phúc chẳng kéo dài, sau khi Thẩm Vân Sanh gặp Khương Thương Nguyên một lần, Thẩm Vân Sanh nói rằng người cô yêu bây giờ là Khương Thương Nguyên.
Khương Thương Thần đập vỡ ngọc liên hoàn, lại ra nước ngoài.
Đến khi nhận được tin về Thẩm Vân Sanh lần nữa thì đã là lúc cô qua đời, con gái tám tuổi của cô được đón về nhà họ Khương, còn Khương Thương Nguyên vài năm trước đã cưới Kỳ Tĩnh Vân, cuối cùng phụ bạc Thẩm Vân Sanh.
Năm Thẩm Vân Sanh qua đời, cô mới hai mươi tám tuổi, một đời người, khi viết ra, chỉ gói gọn trong vài trăm chữ.
Những giọt nước mắt lớn rơi xuống tấm ảnh, Khương Mạt vội dùng đầu ngón tay lau đi, giống như bức tranh sơn dầu, trong ảnh Thẩm Vân Sanh vẫn là thiếu nữ, gương mặt bị cuốn sách che một phần, chỉ lộ ra đôi mắt như nai con, trong veo và linh động.
“Lúc đó nhà họ Thẩm đang vướng vào một vụ án chính trị thương mại, nhà họ Khương cũng vì vậy mà cắt đứt quan hệ với Vân Sanh, ta thấy Khương Thương Nguyên đến tìm cô ấy, mà cô ấy… thật sự không còn yêu ta nữa.”
Khương Thương Thần v**t v* vòng ngọc trong lòng bàn tay, rất lâu sau mới nói tiếp: “Khi đó… lẽ ra ta không nên rời đi.”
Nếu vậy, khi Khương Thương Nguyên phụ bạc Thẩm Vân Sanh, ông có thể đưa bà đi, con của bà cũng sẽ không phải lưu lạc bên ngoài chịu khổ nhiều năm như vậy.
Khương Thương Thần nhìn Khương Mạt, trong lòng ngập tràn đau đớn.
Khi đó ông đã thành công trong sự nghiệp, lúc nhận nuôi Lê Đông từng điều tra qua cô nhi viện kia, nhưng lại không biết rằng con gái ruột của mình khi ấy cũng đang sống ở đó, vì giữ hai viên kẹo mà phải đánh nhau với những cậu bé lớn hơn cả tuổi lẫn thể hình.
Khi đó, cô chỉ cách ông một bước chân.
Nhưng một bước ấy, ông đã đi suốt hơn mười năm, con gái ông cũng sống nương nhờ nhà họ Khương suốt hơn mười năm.
Khương Thương Nguyên đưa con gái ông về nhà chỉ vì áy náy với Thẩm Vân Sanh, như một cách tự chuộc lỗi, còn tình cha và sự ấm áp mà con gái ông khao khát, từ trước đến nay chưa từng thực sự có được.
“Bà ấy không phải là không yêu ông.” Khương Mạt khẽ nói.
Trong ánh mắt sững sờ của Khương Thương Thần, Khương Mạt lấy ra một nửa chiếc vòng ngọc bị vỡ, cùng kích thước, cùng chất liệu với chiếc trong tay ông.
“Bà ấy đã nhặt nửa còn lại, sửa lại rồi.”
Sau bao nhiêu năm, hai nửa ngọc lại trở về trong tay Khương Thương Thần, nhưng Thẩm Vân Sanh thì đã không còn nữa.
*^*
Khi trở lại Bắc Thành, Khương Mạt vẫn cảm thấy như đang trong mơ.
Hôm đó từ nghĩa trang trở về, Khương Thương Thần đưa cô về tiểu viện, chỉ đứng ngoài quan sát từng chút một, như muốn tìm dấu vết Thẩm Vân Sanh từng sống, nhưng lại không có ý vào trong làm phiền.
Khương Mạt nghe dì giúp việc nói Khương Thương Thần làm việc rất nghiêm khắc, nhưng đối với cô lại có sự kiên nhẫn và dịu dàng dường như vô hạn, tần suất liên lạc giữa hai người dần nhiều hơn, nhưng vẫn giữ ở mức cô có thể chấp nhận.
Hai con người cô độc đều đang từ từ thích nghi với thân phận mới của mình.
Kỳ nghỉ hè, cô từng biết có người nhiều năm liền đến viếng mẹ mình, nhưng trong camera lại không thấy rõ khuôn mặt, khi đó Cận Hành Giản hỏi cô có thất vọng không, cô nói không, nếu thật sự là ba cô, sao chỉ đến thăm mẹ cô mà không đến tìm cô.
Khi ấy, trong lòng cô cũng có chút oán trách.
Nhưng sau khi nghe câu chuyện của họ, mọi cảm xúc ấy lặng lẽ tan biến.
Tình yêu của họ đã quá gian nan, còn cô là món quà mà ông trời ban tặng cho họ.
Và họ, cũng là món quà mà ông trời ban tặng cho cô.
Trước đây khi cô nói về nguồn gốc tên của mình với Khương Thương Thần, ông từng nói: “Mẹ con nhất định rất yêu con, nên mới dùng loài hoa bà yêu nhất để gắn với con cả đời. Đó là một tín hiệu ước định, kiếp sau hai mẹ con vẫn sẽ gặp lại.”
Giờ cô đã hiểu, “Khương” của cô là Khương của Khương Thương Thần, còn “Mạt” là Mạt của Thẩm Vân Sanh.
Thẩm Vân Sanh đã gửi gắm toàn bộ tình yêu dành cho Khương Thương Thần vào chính tên của cô.
Sau khi biết hai cha con nhận nhau, Lê Đông đến xin lỗi chân thành vì trước đây đã nói dối để Khương Mạt giúp Khương Thương Thần sửa tranh. Khương Mạt rất hiểu, nếu không có những việc trước đó làm nền, cô sẽ không thể bình tĩnh chấp nhận việc ông là ba mình như vậy.
Cuộc sống của cô thật sự không chịu nổi thêm bất kỳ sóng gió nào nữa.
Khương Thương Thần từng đưa cho cô một bản xét nghiệm huyết thống, nói: “ Mạt Mạt, làm bản xét nghiệm này không phải để ba yên tâm, trước khi có kết quả, ba đã chắc chắn con là con gái của ba, ba chỉ muốn con biết rằng trên thế giới này, con không phải không còn người thân nào. Sau này dù con muốn sống ở đâu, ba cũng sẽ ở bên con.”
Khương Mạt không mở bản báo cáo ấy. Cô biết, thứ khiến cô yên lòng không phải là một tờ giấy lạnh lẽo, mà là tình yêu chân thật có thể cảm nhận được.
Sau khi trở về từ Nam Thành, Cận Hành Giản lại xuất hiện trong cuộc sống của cô.
Anh không làm phiền cô quá nhiều, chỉ giống như trước, lặng lẽ đứng dưới lầu, khi cô đi bộ ra khỏi khu biệt thự, anh không nhanh không chậm lái xe theo phía sau.
Có một ngày anh không xuất hiện, đêm đó cô không ngủ được, khi vén một góc rèm lên, thấy anh đang ở dưới lầu.
Đêm đông ở Bắc Thành rất lạnh, anh hình như vừa họp xong, mặc bộ vest chỉnh tề, tựa vào xe, giữa môi ngậm một điếu thuốc, gió đêm rất lớn, tóc anh rối tung, anh cúi đầu che gió châm lửa, khi làn khói lan tỏa thì ngẩng đầu, nhìn về phía cửa sổ phòng cô.
Lúc đó cô đã buông rèm xuống, đứng ở vị trí kín đáo hơn để nhìn anh.
Nhìn anh lặng lẽ hút xong điếu thuốc, nhìn anh lặng lẽ nhìn cửa sổ của cô, nhìn anh vào xe ngồi rất lâu rồi mới rời đi.
Trong những người bạn xung quanh, chỉ có Lê Đông thỉnh thoảng nhắc đến Cận Hành Giản với cô.
Gần đây anh rất bận.
Cô cũng dần quen với những ngày không thấy xe anh suốt cả ngày, và đến một khoảnh khắc nào đó vào ban đêm, vén nhẹ rèm lên, cô vẫn có thể nhìn thấy anh.
Dì giúp việc trong nhà cũng đã để ý đến Cận tiên sinh thường xuyên xuất hiện ngoài sân, một hôm, sau khi cô từ viện bảo tàng về rồi ghé trường trước, mãi tối muộn mới về nhà thì dì nhắc:
“Tối cậu Cận đỗ xe lại đây, không biết sao lại chọc giận Thương tiên sinh, Thương tiên sinh vốn là người rất điềm đạm, vậy mà lại xách cả gậy bóng chày ra, tôi thấy ông ấy họp hành cũng chưa từng nổi giận đến vậy, tối nay dồn hết lên người cậu Cận, cứ nhất quyết đuổi cậu ấy đi, trông y như một ông bố già đang đuổi tên nhóc dám đến quấy rầy con gái mình vậy.”
Khương Mạt sững sờ, dì không biết mối quan hệ giữa cô và Cận Hành Giản, cũng không biết mối quan hệ giữa cô và Khương Thương Thần, chỉ nghĩ Cận Hành Giản đang theo đuổi cô, còn Khương Thương Thần là một người hàng xóm rất thân thiện.
Cô hỏi: “Sau đó thì sao ạ?”
“Sau đó cậu Cận đỗ xe sang bên nhà Thương tiên sinh, rồi người cũng vào nhà luôn.” Dì cũng khó hiểu, “Thương tiên sinh và cậu Cận quen nhau à?”
Khương Mạt bật cười vì kết quả này, rồi lại khẽ thở dài trong lòng.
Cô nhớ đến cái ôm hôm đó Cận Hành Giản dành cho cô sau khi rời khỏi nghĩa trang.
Đó là một cái ôm bị kìm nén rất lâu.
Toàn thân anh run lên, nhưng vẫn ôm cô thật chặt.
Có thứ gì đó ấm nóng chảy xuống cổ cô, khi cô muốn nhìn, anh lại ôm cô chặt hơn.
Bên tai không ngừng vang lên lời “xin lỗi” của anh.
Giờ đây, cô đang bị cuộc sống đẩy về phía trước, còn mối quan hệ giữa cô và Cận Hành Giản dường như vẫn dừng lại tại chỗ.
Anh xuất hiện đúng giờ, nhưng không dám tiến thêm.
Còn cô, ngay cả việc lén nhìn anh vào ban đêm cũng không dám để lộ.
Sau Tết, đến giữa tháng một bắt đầu kỳ nghỉ đông, sinh nhật 21 tuổi của Khương Mạt cũng sắp đến.
Sinh nhật cô vào ngày 22, Khương Thương Thần và Lê Đông đặc biệt coi trọng, Lê Đông sẽ sắp xếp công việc để đến Bắc Thành đúng ngày đó, còn bức tranh sơn dầu của Thẩm Vân Sanh cũng gần như hoàn thành việc phục chế vào khoảng thời gian này.
Sau vài tháng sống chung, Khương Thương Thần đã biết rõ khẩu vị của cô, có hôm trên bàn ăn xuất hiện một món không được đẹp mắt, cô sẽ giả vờ không biết mà khen hết lời.
Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến Khương Thương Thần vui cả ngày, đến cả khi họp mắng người giọng cũng nhẹ đi.
Thời gian nhoáng một cái đã đến ngày 21 tháng 1.
Hôm đó vừa đúng cuối tuần, Khương Mạt đến chỗ Khương Thương Thần để hoàn thành công việc phục chế tranh, mấy ngày liên tiếp không nghỉ ngơi tốt, cô vừa ngáp vừa bước vào nhà, lên lầu không lâu, dì giúp việc bưng lên một bát táo đỏ, “Mấy hôm trước đối tác tặng, ông chủ bảo rửa sạch mang lên cho cô.”
“Ông ấy đâu rồi ạ?” Khương Mạt cười nhặt một quả táo đỏ bỏ vào miệng, cô cần Khương Thương Thần chọn khung tranh.
“Đang chuẩn bị nhuộm tóc, để tôi gọi ông ấy lên.”
Sau khi chọn xong khung tranh, Khương Thương Thần không vội xuống, ở lại giúp Khương Mạt hoàn thành bước cuối, Khương Mạt từ lâu đã có thắc mắc về đôi mắt trong bức tranh của Thẩm Vân Sanh, vì sao mắt nai lại bị vẽ thành mắt hạnh, lúc này mới hỏi ra.
“Hồi đó ba và mẹ con còn chưa xác định quan hệ.” Khương Thương Thần mỉm cười, “Bà ấy thần thần bí bí nói sẽ tặng ba một món quà sinh nhật, sau đó bà ấy không giấu được, chụp lại một phần, chính là phần đôi mắt, bắt ba đoán. Thật ra ba nhìn một cái là biết bà ấy vẽ chính mình, nhưng lại giả vờ không đoán ra, không ngờ bà ấy lại khóc nói không nên sửa mắt thành không giống mình.”
Khương Mạt cụp mặt lắng nghe Thẩm Vân Sanh trong lời kể của ông, khi đó bà mới mười tám mười chín tuổi, muốn tặng chính mình trong khung tranh cho người mình yêu, lại ngại ngùng vòng vo, sợ ông nhìn ra đó là mình, lại sợ ông không nhận ra.
“Ba có muốn sửa lại không? Sửa thành mắt của mẹ con.” Khương Mạt dừng tay hỏi.
Khương Thương Thần nhìn bức tranh thật lâu rồi lắc đầu: “Cứ giữ nguyên như vậy đi, đó là bà ấy của lúc đó, trong tâm trạng đó mà vẽ ra, dù không giống mắt thật của bà ấy, nhưng với ba vẫn quý giá như nhau.”
Khương Mạt cười.
Lắp xong khung tranh, cất tranh đi, Khương Thương Thần dẫn Khương Mạt xuống lầu.
Ông cao gần bằng Cận Hành Giản, Khương Mạt phải đứng cao hơn hai bậc thang mới nhìn thấy đỉnh đầu ông, từ khi trở về từ Nam Thành đến nay gần một tháng, chân tóc ông lại lộ ra một mảng bạc.
Khương Mạt từng nghe Lê Đông nói, tóc Khương Thương Thần đã bạc từ nhiều năm trước, lúc về nước đặc biệt nhuộm đen, nghĩ đến việc ông đi viếng Thẩm Vân Sanh cũng cố ý nhuộm tóc đen, không muốn để bà thấy mình tóc bạc, sống mũi Khương Mạt chợt cay xè.
Cô đi phía sau ông, nhanh tay đeo găng trước, quay lại cười nhìn ông: “Ba, để con giúp ba nhé.”
Cách gọi của cô vẫn chưa tự nhiên, mà Khương Thương Thần cũng vậy, phải một lúc sau ông mới như phản ứng lại, khẽ đáp.
Khương Mạt cúi đầu xem tỉ lệ thuốc nhuộm, còn Khương Thương Thần quay mặt đi, lén lau khóe mắt nơi cô không thấy.
Ngày sinh nhật, Khương Mạt cho dì nghỉ phép, dẫn Jan đến chỗ Khương Thương Thần. Lê Đông đến từ sáng sớm, vừa vào cửa đã ôm chầm lấy cô.
Một bàn đầy thức ăn, một bát mì, một chiếc bánh sinh nhật ba tầng, Khương Thương Thần dường như muốn bù đắp tất cả những năm tháng chưa từng tổ chức sinh nhật cho cô, quà chất đầy cả phòng ngủ, Lê Đông đứng ở cửa thốt lên: “Trước khi Mạt Mạt dọn vào ở chắc phải bóc hết đống quà này mất!”
Cô ấy khoác tay lên vai Khương Mạt, “Hay là tối nay em ngủ với chị đi.”
Đây là lần đầu tiên có người thân đặc biệt chuẩn bị bánh sinh nhật cho cô, cùng cô đón sinh nhật, thế nhưng khi ăn chiếc bánh ấy, trong lòng Khương Mạt vẫn cảm thấy thiếu một thứ gì đó.
Đối với Cận Hành Giản, Khương Thương Thần và Lê Đông cũng giống như người thân, nhưng hai người ấy lại đang ở đây bên cạnh cô.
Khương Mạt không ở lại qua đêm tại nhà Khương Thương Thần, khi về, Lê Đông nhất quyết đưa cô đi, ra khỏi sân nhà họ Khương, Lê Đông huých nhẹ tay cô, nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay A Giản có liên lạc với em không?”
Khương Mạt lắc đầu, đã một tuần cô không gặp anh.
“Cậu ấy quá bận, mà bây giờ cũng không dám đến gần em.” Lê Đông thở dài một hơi, “Cận Quân Cảnh nhập viện rồi, nhưng phía sau vẫn giở trò, A Giản tuy đã nắm được quyền kiểm soát Hằng Thần, nhưng vẫn chưa ổn định, phải cách chức Cận Lân Vũ mới được. Trong Hằng Thần còn có mấy lão thành là người của Cận Quân Cảnh, ngoài mặt nghe theo nhưng trong lòng chống đối. Ông cụ Cận thì một lòng muốn giữ cân bằng, lại thương Cận Quân Cảnh nên cũng gây áp lực cho A Giản, A Giản không có nhiều người thân, vẫn còn kiêng dè sức khỏe của ông cụ, nếu không thì đã…”
Phần còn lại, Lê Đông không nói tiếp.
Cô ấy thở ra một làn khói trắng, quay sang nhìn Khương Mạt vẫn im lặng, “Mạt Mạt, nếu A Giản xử lý xong chuyện nhà họ Cận rồi quay lại theo đuổi em, em có đồng ý không?”
Hai căn biệt thự cách nhau chưa đến trăm mét, đi chậm mấy phút cũng tới, hôm nay dì giúp việc nghỉ, cả tòa nhà tối om, chỉ có ánh đèn đường hắt vào sân, một màu vàng nhạt u ám.
Khương Mạt tạm biệt Lê Đông, bước qua khoảng ánh sáng vàng ấy, đến hiên nhà thì cô dừng lại.
Một chiếc hộp giữ nhiệt đặt ở đó.
Cô quay đầu nhìn quanh, gần nửa đêm, phần lớn mọi người đã ngủ, trong tầm mắt chỉ còn bóng lưng Lê Đông xa dần trong gió lạnh.
Khương Mạt ngồi xuống, mượn ánh sáng yếu ớt mở hộp ra, bên trong là một chiếc bánh sinh nhật và một phần mì Ý.
Chiếc bánh khoảng sáu inch, lớp kem trát không đều, chỉ điểm vài viên kẹo, ở giữa là một dòng chữ xiêu vẹo: Chúc mừng sinh nhật 21 tuổi, cục cưng.
Khương Mạt cắn chặt môi dưới, nhưng vẫn không kìm được mà bật khóc.
Cô lấy điện thoại gọi cho Khương Thương Thần, nước mắt lớn từng giọt lăn dài, cô nghẹn ngào nói: “Ba, ba có thể giúp con tìm bằng chứng vụ tai nạn xe của Cận Hành Giản mười một năm trước không? Con biết rất khó… nhưng xin ba nhất định phải giúp con.”
Vẫn còn một trang nha
Chương 63 (2): Đôi môi khô nóng áp xuống môi cô.
Edit: Thanh
Mùa xuân năm nay đến muộn hơn mọi năm.
Viện bảo tàng nghỉ theo lịch quốc gia, Khương Mạt cầm mức lương và tiền thưởng không mấy dày, kéo theo Trình Ngu vừa từ nước ngoài về nghỉ đi trung tâm thương mại, mua một chiếc cà vạt, một đôi khuy măng sét, một đôi bông tai, xong ví tiền gần như cạn sạch, cô mua cho Trình Ngu một ly kem, rồi tự mua cho mình một cây kem ốc quế.
Trình Ngu giật lấy cây kem của cô, đổi lại ly kem tươi cho cô, vừa ăn vừa càm ràm: “Dù sao cậu cũng là tiểu thư nhà giàu rồi đấy, cả Bắc Thành chắc chẳng ai giàu hơn ba cậu, tức là gần như chẳng ai giàu hơn cậu, sao sống càng ngày càng ‘tụt cấp’ vậy, còn keo kiệt với bản thân thế?”
Khương Mạt vừa xúc kem tươi vừa cười, đưa cô ấy xem số dư tài khoản lương của mình, trượt từng khoản một, cuối cùng chỉ còn lại con số đáng thương 0.58, “Hiện trạng sinh viên thời nay.”
Trình Ngu lại nhớ đến tháng ba ở Mỹ, Cận Hành Giản hào phóng chuyển khoảng 10 triệu, cô ấy chọc nhẹ tay Khương Mạt, “Gần đây cậu có liên lạc với Cận Hành Giản không?”
Khương Mạt cúi đầu xúc kem, khẽ lắc đầu.
Từ sau sinh nhật cô, Cận Hành Giản không xuất hiện nữa.
Trình Ngu thở dài: “Bây giờ người ta nói anh ấy ra tay rất tàn nhẫn, còn lan truyền dữ hơn năm ngoái.”
Chỉ vài ngày sau sinh nhật Khương Mạt, những ông lão trong Hằng Thần mà Lê Đông nhắc đến bị loại bỏ, tin tức Hằng Thần thay máu lớn leo lên top tìm kiếm, Cận Hành Giản hoàn toàn nắm quyền, nhưng đồng thời cũng bị gắn mác “Qua cầu rút ván”, “Có mới nới cũ”.
Sự việc đảo chiều một ngày sau đó, trong một cuộc phỏng vấn của Cận Hành Giản.
Người đàn ông mặc vest đen, ánh mắt sắc lạnh, thần sắc nghiêm nghị, bình tĩnh liệt kê dữ liệu công bố của Hằng Thần trong gần 20 năm, so sánh cho thấy, 10 năm đầu tổng tài sản mỗi năm tăng trưởng trên 100%, nhưng 10 năm sau thì không còn khả quan, tăng 10% đã là cực hạn.
Cận Hành Giản bắt chéo chân, vẻ mặt kiêu ngạo, “Những người nói tôi có mới nới cũ qua cầu rút ván, không ngại thì lên website Hằng Thần tra thời gian nhậm chức của những vị kia đi.” Anh xoay chiếc nhẫn ở ngón áp út, cười, “Không phải vấn đề của họ, vậy chẳng lẽ là do người quyết sách cao nhất vô năng sao?”
Người quyết sách cao nhất là ai, tra là biết.
Cùng lúc đó, một cuộc phỏng vấn khác với tiêu đề “Không hối hận” cũng leo lên top tìm kiếm, ngoài nhan sắc của Cận Hành Giản, thân phận đã kết hôn của anh cũng bị đào bới, có người thậm chí đã lần ra “bà Cận”, ngoài mục đầu tiên, các mục khác nhanh chóng bị gỡ bỏ, bài viết liên quan bị xóa.
Còn phần bình luận top của mục đầu tiên thì tràn ngập câu: “Mắng hay thật.”
Trong đó có một bình luận tin hành lang: Bị loại không chỉ vì năng lực đâu.
Đêm hôm đó, Thẩm Hoài Kinh, người lâu rồi không đăng mạng xã hội, cũng đăng một câu: “Mắng hay thật.”
Lúc đó Khương Mạt đang ở nhà Khương Thương Thần, Lê Đông chưa về Mỹ, mang chuyện này ra nói, Khương Thương Thần vừa lấy đồ ăn mới cho Jan, vừa đánh giá một câu: “Ngông cuồng.”
Một tràng tiếng hét hoảng loạn kéo Khương Mạt trở về thực tại.
Bên ngoài cửa hàng xuất hiện một người đàn ông trung niên, tay cầm dao gọt trái cây, tóc rối che gần hết khuôn mặt, ông ta nhìn quanh một vòng, khi ánh mắt chạm phải Khương Mạt thì lộ ra vẻ hung ác, lao về phía cửa, nhưng chưa kịp vào thì đã bị bốn người đàn ông không rõ từ đâu xuất hiện khống chế, ghì xuống đất.
Đêm đó, Khương Mạt lại nhìn thấy Cận Hành Giản, vẫn là đêm khuya, anh đứng dưới lầu lặng lẽ hút thuốc.
Tết sắp đến, cả Bắc Thành chìm trong sắc đỏ, nhưng Khương Mạt lại cảm nhận trong sự yên bình ấy ẩn giấu một cơn bão đang đến gần, sự bất an chỉ lắng xuống khi đêm giao thừa cô nhận được tin nhắn chúc Tết của Cận Hành Giản.
Cô khẽ động ngón tay, trả lời.
23:59
[Cận: Giao thừa vui vẻ.]
00:00
[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Năm mới vui vẻ.]
Biến cố xảy ra vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết.
Sau khi ăn tối ở nhà Khương Thương Thần, Khương Mạt dựa vào sofa lướt điện thoại, một tin tức giao thông không mấy nổi bật được đề xuất trên trang chủ của cô…
Ngày 14 tháng 2, báo Tân Thành đưa tin, gần núi Xuân Kỳ xảy ra một vụ tai nạn, một chiếc xe Hồng Kỳ bị mất phanh lao xuống khe núi, tình trạng thương tích của chủ xe chưa rõ, hiện đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Núi Xuân Kỳ nằm ở vùng ngoại ô phía tây Bắc Thành, trên đỉnh núi có một căn nhà nhỏ tên “Liệp Xuân”.
Năm ngoái đúng ngày này, Cận Hành Giản từng đưa cô đến đó.
Sắc mặt Khương Mạt lập tức trắng bệch, cô mở điện thoại, gọi cho Cận Hành Giản, tiếng chuông “tút tút” chờ đợi như muốn bào mòn hết mọi kiên nhẫn, Khương Mạt đứng dậy, vừa chăm chú nghe động tĩnh bên kia, vừa ra cửa thay giày.
Khương Thương Thần từ trên lầu đi xuống nhận ra sự bất thường của cô: “Có chuyện gì vậy?”
“Hình như Cận Hành Giản xảy ra chuyện rồi.” Khương Mạt không nhận ra giọng mình đã mang theo tiếng nấc, vội vàng xỏ giày rồi định mở cửa.
Khương Thương Thần giữ lấy tay cô: “Con đừng vội.” Ông bình tĩnh gọi tài xế đến, lại giúp cô mặc áo lông vũ, “Ra xe đợi ba.”
Điện thoại Cận Hành Giản không ai nghe tự động ngắt, Khương Mạt lại gọi lần nữa, ngoan ngoãn ra xe.
Sau ba cuộc gọi không ai bắt máy, Khương Thương Thần mặc áo khoác, cầm theo một túi hồ sơ màu nâu lên xe, báo cho tài xế địa chỉ một bệnh viện.
Sắc mặt Khương Mạt càng trắng hơn, hoảng hốt hỏi: “Anh ấy giờ thế nào rồi?”
“Không nguy hiểm đến tính mạng.”
Lúc này Khương Mạt mới thở phào.
Hôm nay là ngày lễ, giao thông tắc nghẽn vì tai nạn, đến đoạn đường đông đúc xe chạy rất chậm, Khương Mạt sốt ruột, liên tục nhìn về phía dòng xe phía trước.
Khương Thương Thần đưa túi hồ sơ cho cô, “Đây là toàn bộ những gì có thể tra được.”
Nhìn dáng vẻ gấp đến độ run tay của cô khi mở túi, ông khẽ thở dài trong lòng, bật đèn đọc sách phía trên cho cô, rồi nói tiếp: “Chuyện hôm nay không phải tai nạn, Cận Quân Cảnh và ông ngoại của Cận Hành Giản đều đang ở đó, lát nữa ba không thể đi cùng con lên, Mạt Mạt, con phải nghĩ kỹ cách đối phó.”
Đến bệnh viện, Khương Mạt mở cửa xuống xe, mùa xuân vừa chớm, gió đêm vẫn lạnh, cô siết chặt áo khoác, bước nhanh về phía khu nội trú, bốn người đàn ông trẻ đi theo sau cô.
Bệnh viện ngày lễ cũng chẳng khác gì ngày thường, có người an tâm xuất viện, có người vĩnh viễn chia ly. Cận Hành Giản vẫn chưa gọi lại, chứng tỏ anh còn đang xử lý chuyện.
Khương Mạt tăng tốc bước chân, đến hành lang, cô bị hai người giống vệ sĩ đưa tay chặn lại, chưa kịp nói gì, người phía sau đã bước lên xử lý, Khương Mạt siết chặt túi hồ sơ, tiếp tục đi vào.
Chưa đến gần phòng bệnh, cô đã nghe thấy tiếng cãi vã bên trong.
Dương Như như đàn bà chợ búa, cao giọng: “Anh nói là chúng tôi giở trò thì phải là chúng tôi à! Có bằng chứng thì đưa ra, không có thì là vu khống! Các người chỉ biết bắt nạt Quân Cảnh hiền lành, chuyện của Tinh Doãn năm đó cũng đổ hết lên đầu Quân Cảnh, Hành Giản còn đâm Quân Cảnh một nhát, vết thương vẫn còn trên lưng! Nếu không có ông cụ che chở, chúng tôi đã báo cảnh sát rồi!”
“Cận Lân Vũ không thể không biết chiếc xe này gần đây đều do tôi sử dụng, hôm qua ở chỗ ông cụ lại cố ý lái đi…” Giọng Cận Hành Giản lạnh băng, chưa nói hết đã bị Cận Lân Vũ cắt ngang.
“Cái gì mà cố ý?! Tôi uống say không nhìn rõ biển số, lái ra ngoài rồi va chạm thôi!”
Cửa đóng kín, Khương Mạt không nhìn thấy bên trong, chỉ có thể dựa vào giọng nói để đoán cảm xúc của mọi người.
“Vậy kỹ thuật lái xe của anh cũng không tệ, chỉ đâm đổ một đoạn lan can, quan hệ với cảnh sát trực cũng tốt, không bị phạt vì lái xe khi say.” Giọng Cận Hành Giản chậm rãi.
Thẩm Hoài Kinh tiếp lời, giọng điệu nhàn nhã, “Kỹ thuật tốt cũng vô ích, lái xe khi say nguy hiểm thế, dễ khiến người thân rơi nước mắt lắm nha. Anh có mạng cứng như A Giản nhà chúng tôi không? Hai lần tai nạn mà vẫn chưa chết. Hôm qua va chạm ở cầu Tử Trúc đúng không, tôi bảo Kỷ Nhị đi tra xem là vị cảnh sát nào trực ban.”
“Hai lần tai nạn là sao?” Giọng ông cụ Cận già nua, nhưng nhanh chóng bị giọng lớn của Dương Như lấn át.
“Các người có ý gì?! Không đổ được cho Quân Cảnh, lại muốn đổ lên đầu Lân Vũ à?”
“Đúng vậy, các người có ý gì?!” Một giọng phụ nữ khóc lóc phụ họa, nghe như Phó Hinh Dao.
“Không thể vu khống chúng tôi đâu nha mợ à.” Thẩm Hoài Kinh cười cợt, giọng bỡn cợt, “Chúng tôi đâu có nói Lân Vũ lái xe khi say còn cố mang xe đi sửa đâu.”
“Ai giở trò, Kỷ Nhị đã đi điều tra.” Giọng Cận Hành Giản lạnh lẽo, “Lúc mẹ tôi bị mất phanh xảy ra tai nạn, xe hỏng không thể kiểm chứng, nhưng chiếc xe lần này vẫn còn.”
“Hành Giản, khụ khụ…” Cận Quân Cảnh ho hai tiếng, “Giờ Hằng Thần cũng là của cháu rồi, cậu cũng nằm viện rồi, bệnh này thành mãn tính, chưa chắc có thể xuất viện nữa, nhà họ Cận sau này cũng sẽ là của cháu, cháu thật sự không cần thiết phải…”
Dương Như bên cạnh bật khóc nức nở, Cận Quân Cảnh cũng ho mà không nói tiếp, dường như mọi người đều hiểu ý định của Cận Hành Giản.
Khương Mạt ra hiệu về phía sau, đợi người đi lên, cô dặn dò vài câu, không để ý đến vẻ kinh ngạc trên mặt họ, khi chuẩn bị đẩy cửa vào, bên trong vang lên giọng Cận Hành Giản.
“Cậu không cần lấy sức khỏe của mình ra nói mãi, hôm nay phanh xe hỏng, khi xe lật xuống núi, móc treo pha lê vỡ ra, đâm vào dưới sườn cháu khoảng ba centimet, coi như cháu trả lại cho cậu, nếu cậu thấy chưa đủ, cháu vẫn có thể…”
“Cháu nói gì thế hả?!” Ông cụ Cận cắt ngang, “Để ông xem bị thương ở đâu, sao không nói sớm?!”
“Không sao, chỉ là làm hỏng chiếc móc treo pha lê của ông ngoại thôi.” Cận Hành Giản ngăn không cho xem, ngoài cửa, mắt Khương Mạt lập tức đỏ lên, ngón tay siết chặt túi hồ sơ.
“Không sao đâu.” Ông cụ nhìn Cận Hành Giản, trong lòng đầy áy náy, chiếc móc treo tượng trưng cho bình an không bảo vệ được ông, ngược lại còn làm anh bị thương.
Thẩm Hoài Kinh đứng bên cạnh thản nhiên nói, “Vừa vào đã lo phủi trách nhiệm, chẳng ai hỏi chúng tôi bị thương chỗ nào.”
“Đó là phủi trách nhiệm à?” Dương Như giận dữ, “Rõ ràng là các người đang vu khống!”
“Có phải vu khống hay không, đợi kết quả điều tra là biết.” Khương Mạt đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, lấy ông cụ Cận đang ngồi bên giường bệnh làm ranh giới, chia thành hai phe.
Phía bên phải, Dương Như, Cận Lân Vũ và Phó Hinh Dao vây quanh Cận Quân Cảnh, khí thế áp đảo.
Phía bên trái, là Cận Hành Giản nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, và Thẩm Hoài Kinh đứng bên cạnh anh.
Khi Khương Mạt nhìn về phía Cận Hành Giản, anh cũng đang nhìn cô. Không biết chiếc xe đã lật bao nhiêu vòng khi rơi xuống khe núi, trên mặt anh có nhiều vết trầy xước, ánh mắt ngơ ngác dừng lại trên người cô, như thể đã rất lâu rồi không gặp.
“Mạt Mạt đến rồi à?” Ông ngoại Cận cười nói.
Khương Mạt thu lại ánh nhìn đặt trên người Cận Hành Giản, khẽ mỉm cười, trước tiên chúc Tết ông cụ, rồi đứng bên cạnh Cận Hành Giản nói tiếp, “Con vừa nghe nói Cận Hành Giản bị tai nạn xe hai lần nên lo lắng, vào hỏi xem ngoài hôm nay còn lần nào nữa.”
Chuyện “hai lần tai nạn” đã được nhắc đến mấy phút trước rồi, nếu thật sự lo thì sao đến giờ mới vào?
Dương Như thầm trợn mắt.
Ông cụ Cận nhìn sang Thẩm Hoài Kinh: “Còn lần nào nữa?”
Thẩm Hoài Kinh liếc Khương Mạt một cái, lại nhìn sang Cận Hành Giản đang chăm chú nhìn cô, cố tình úp mở, “Trước đây A Giản không cho nói.”
“Vì sao không cho nói?” Khương Mạt hỏi.
“Nói đi.” Ông cụ Cận quyết định.
Thẩm Hoài Kinh lén đưa cho cô một ánh mắt tán thưởng, rồi nói: “Năm dì Cận gặp chuyện, sau khi A Giản ra nước ngoài đã xảy ra một vụ tai nạn xe, khi đó có một xe tải cố tình ép, muốn đẩy xe của cậu ấy xuống cầu, cuối cùng A Giản gãy ba xương sườn, nằm trên giường nửa năm…”
“Chuyện lớn như vậy sao con không nói với ông?!”
“Lại định vu khống chúng tôi à?!”
Giọng ông cụ Cận và Dương Như đồng thời vang lên.
Thẩm Hoài Kinh “chậc” một tiếng: “Chính vì thế nên A Giản mới không nói, xương sườn cậu ấy gãy, tội là cậu ấy chịu, chỉ nhắc một câu thôi cũng bị nói là vu khống.”
Anh ấy nhét tay vào túi, nhìn sang mấy người đối diện, “Rốt cuộc ai vu khống ai.”
Nhưng Khương Mạt lại nói: “Không phải vu khống.”
Thẩm Hoài Kinh kinh ngạc quay đầu.
Mọi người trong phòng đều nhìn về phía cô.
Khương Mạt cúi đầu, mỉm cười với Cận Hành Giản, lông mày cong cong, trong mắt không có chút vui vẻ nào, chỉ có nỗi buồn đang lưu chuyển.
Cô rút một tờ giấy từ túi hồ sơ màu nâu, nhìn về phía Cận Quân Cảnh đang ngồi xe lăn, được mọi người vây quanh, ánh mắt căng thẳng nhìn cô, rồi khẽ cười, lại chuyển ánh nhìn sang Dương Như.
“Nghiêm Anh Phạm, mợ có quen người này không?”
“Tôi sao lại quen?!”
“À, quên mất, mợ quen chị gái của hắn.” Khương Mạt châm chọc một câu, khiến Dương Như tức đến trừng mắt nhìn Cận Quân Cảnh, cô tiếp tục: “Mợ có thể làm quen với hắn một chút.”
“Hắn có thể giúp mợ làm quen lại người chồng của mình.”
Lời nói chắc chắn khiến mọi người trong phòng đều nhìn về phía Cận Quân Cảnh, yết hầu ông ta khẽ chuyển động.
Khương Mạt đưa tài liệu trong tay cho ông cụ Cận.
“Nghiêm Anh Phạm, 15 năm trước vào Hằng Thần, tổng cộng tham ô hơn 14 triệu tệ. 11 năm trước, hắn chuyển 4 triệu tệ vào một tài khoản ở nước ngoài, khoản tiền này được chuyển qua 13 lần, cuối cùng rơi vào tay một người phụ nữ tên Jane.”
“Ngay cả vợ của tài xế gây tai nạn cho Cận Hành Giản cũng không biết, Jane chính là người tình mà chồng bà ta nuôi bên ngoài.”
Khương Mạt lần lượt đưa tài liệu cho ông cụ.
“Sau khi xảy ra chuyện, Cận Hành Giản nằm viện, tài xế tự sát, vợ ông ta tiếp tục trả nợ, còn người tình thì cầm tiền bỏ đi.”
Khương Mạt nhìn Cận Quân Cảnh, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng, “Nghiêm Anh Phạm làm ở Hằng Thần 15 năm, các dự án tham ô đều do cậu phê duyệt, tiền tham ô lại ‘trùng hợp’ chuyển vào tài khoản của người tình tài xế gây tai nạn, cháu muốn hỏi cậu, chuyện này nên giải thích thế nào?”
Cận Quân Cảnh siết chặt tay vịn xe lăn, gân xanh nổi lên, mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống bên mặt.
Ông ta không ngờ, chuyện được xử lý ở nước ngoài năm đó, sau bao nhiêu năm vẫn bị đào ra.
Không cần ông ta thừa nhận, ông cụ Cận giận dữ đập mạnh xuống đùi, “Quân Cảnh à Quân Cảnh! Hành Giản là cháu ruột của con, năm đó nó mới 15 tuổi! Sao con lại nhẫn tâm ra tay độc ác như vậy?!”
Cận Quân Cảnh nghiến chặt răng, không nói lời nào.
Khương Mạt nhìn thẳng ông ta, cắn chặt răng, rồi dứt khoát nói một câu cuối cùng: “Tất cả các giao dịch chuyển tiền này đều diễn ra trước khi dì Cận qua đời.”
Vậy chẳng phải là…
Nỗi đau khổng lồ ập đến, ông cụ Cận ôm ngực rồi ngất đi.
Phòng bệnh lập tức rơi vào hỗn loạn, thời gian như rối tung, ông cụ được đưa đi cấp cứu, sau khi qua cơn nguy hiểm thì được đẩy trở lại phòng.
Cận Quân Cảnh trở về phòng bệnh của mình, ngoài hành lang xuất hiện thêm vài người đàn ông lạ mặt.
Thẩm Hoài Kinh vỗ vai Cận Hành Giản, nói muốn tranh thủ phần cuối của ngày Valentine để ở bên bạn gái một lúc.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại Khương Mạt và Cận Hành Giản.
Đây là lần đầu tiên sau gần hai tháng, hai người đối diện nhau như vậy.
Có rất nhiều điều muốn nói ——
Anh rất nhớ em
Em có nhớ anh không
Sao lại gầy đi rồi
Có phải không ăn uống đàng hoàng không
…
Cũng có rất nhiều điều muốn hỏi ——
Hôm nay anh lên núi làm gì?
Bị thương ở đâu?
Có đau không?
Anh đã tha thứ cho em chưa?
…
Nhưng xung quanh quá yên tĩnh, xa nhau quá lâu, những nút thắt trong lòng vẫn chưa tháo gỡ, một người đứng, một người ngồi, chỉ lặng lẽ nhìn nhau, dò đoán lẫn nhau, không ai mở lời.
Thời gian bước vào phút cuối cùng của ngày, ngoài cửa sổ pháo hoa nổ vang từng hồi.
Điện thoại của Khương Mạt cũng vang lên một tiếng.
Cô cúi đầu trả lời tin nhắn của Khương Thương Thần, cuối cùng cũng lên tiếng:
“Em phải đi rồi.”
Cận Hành Giản lặng lẽ nhìn cô, rất lâu sau mới khẽ “ừ” một tiếng.
Tài liệu cô mang đến rơi rải rác trên giường bệnh của anh, Khương Mạt cúi xuống nhặt, Cận Hành Giản ngồi cách cô chưa đến ba mươi centimet, mùi gỗ linh sam trên người anh bị lấn át bởi mùi hóa chất trong phòng bệnh.
Pháo hoa ngoài cửa sổ tắt dần, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng giấy được nhặt lên, cùng hai nhịp thở mơ hồ.
Đồng hồ trên cổ tay Cận Hành Giản khẽ vang, báo hiệu ngày Valentine đã qua, thời gian chuyển sang ngày 15 tháng 2.
Ngày mà năm ngoái họ đăng ký kết hôn.
Những ký ức trong quá khứ ập về không thể ngăn cản, động tác của Khương Mạt bất giác chậm lại, cô nhắm mắt, cúi đầu sâu hơn.
Sợi dây chuyền bạch kim trên cổ theo động tác của cô rơi xuống, một chiếc nhẫn trơn trượt ra khỏi cổ áo, khẽ đung đưa trong không khí.
Là chiếc nhẫn mà cô từng nói đã vứt đi.
Một ánh nhìn nóng rực lập tức chuyển tới.
Xung quanh như lặng đi trong chốc lát, cả hai dường như đều nín thở, Khương Mạt cứng đờ, chưa kịp đứng dậy thì eo sau bị siết chặt, cánh tay người đàn ông dùng lực kéo cô ngã vào lòng mình.
Cận Hành Giản cúi đầu, đôi môi khô nóng áp xuống môi cô.
Tác giả có lời muốn nói:
Hu hu hu cuối cùng cũng viết đến đoạn này rồi, tay gõ chữ muốn gãy luôn rồi.
Hôn rồi đó nha, để tôi nghĩ xem ông chủ Cận sẽ theo đuổi vợ thế nào.