Edit: Thanh
Cảnh sát giao thông ngoài cửa xe đã chờ đến mất kiên nhẫn, trực tiếp lập biên bản xử phạt.
Khương Mạt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ phía bên kia, giọng rất nhỏ: “Cận Hành Giản, chúng ta sắp ly hôn rồi.”
Một câu nói khiến Cận Hành Giản nghẹn lời.
Cổ họng vừa chua xót vừa nghẹn lại, một lúc lâu sau anh mới lên tiếng: “Được, đến Khương Thương Nguyên em còn có thể tha thứ, vậy chỉ mình anh là tội ác tày trời, đúng không?”
“Đúng, anh thừa nhận, lúc đầu anh tiếp cận em quả thật không đơn thuần, nhưng ngoài chuyện đó ra, anh chưa từng lừa dối em điều gì. Khương Mạt, em tự hỏi lòng mình xem, anh có từng lừa dối tình cảm của em không? Anh yêu em ít hơn em yêu anh sao? Anh còn tệ hơn Khương Thương Nguyên à? Có phải trong lòng em, anh làm gì cũng đều có mục đích, anh ——”
Khương Mạt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ cắt ngang lời anh: “Các người giống nhau cả thôi.”
Trong xe im lặng trong giây lát.
Cận Hành Giản nhìn sau gáy cô, môi khẽ run, khi lên tiếng lần nữa, giọng anh rất thấp: “Vậy chỉ khi anh chết, em mới có thể tha thứ cho anh sao?”
“Khương Mạt, nếu anh thật sự chết, em sẽ đến dự tang lễ của anh chứ?”
Khương Mạt đột ngột quay đầu lại, ánh mắt kinh ngạc dừng trên đôi mắt đỏ hoe của người đàn ông, tim cô đập mạnh, “Anh nói linh tinh gì vậy?!”
Vài giây sau, ánh mắt Cận Hành Giản khẽ động rồi tránh đi, anh cong môi cười rất nhạt, giọng khàn khàn, mang chút buông xuôi, “Trong lòng em, em chưa bao giờ đối xử với anh công bằng như với người khác. Cùng một lỗi, đến anh thì bị tính nặng hơn. Bây giờ đặt bất kỳ ai cạnh anh, em cũng sẽ không chọn anh… vậy khác gì anh đã chết.”
Anh hạ cửa kính lấy biên bản phạt, vẻ mặt lạnh lùng khởi động xe: “Em không truy cứu Kỳ Tĩnh Vân, anh sẽ truy cứu.”
“Anh định làm gì?”
“Không cần anh thì đừng quản anh.”
Trái tim Khương Mạt bất an đập mạnh, cổ họng đau xót, một lúc sau cô mới khẽ giải thích: “Không có chứng cứ, Kỳ Cận cũng không có bằng chứng thực tế.”
“Cần gì chứng cứ, chỗ anh không cần chứng cứ.”
Đến Dung Hồ, Khương Mạt xuống xe, cô định quay lại hỏi thêm về tình trạng sức khỏe của anh, nhưng chiếc xe đen đã rời đi.
Lên lầu thay quần áo, tắm xong, những lời của Cận Hành Giản vẫn quanh quẩn trong đầu cô, Khương Mạt cầm điện thoại, do dự rất lâu rồi gọi cho Trần Tụng Niên.
Khi kết nối, bên kia rất náo nhiệt, dường như đang họp tổng kết cuối năm, Trần Tụng Niên đang bức xúc kể về “đánh giá xấu” duy nhất anh ấy nhận được năm nay, đồng nghiệp trong phòng cười ầm lên, không ai đồng cảm với anh ấy.
Chỉ mới nửa năm trôi qua, nhưng khi nghe lại những chuyện này, Khương Mạt lại có cảm giác như đã qua một đời.
Trần Tụng Niên không để cô chờ lâu, nhanh chóng dừng câu chuyện, nhiệt tình hỏi: “Chị dâu nhỏ sao vậy? Có chỗ nào không khỏe à?”
Khương Mạt mím môi, “Không phải tôi.” Hơi do dự, cô hỏi, “Tôi nhớ anh nói Cận Hành Giản sẽ khám sức khỏe định kỳ, gần đây anh ấy có đi kiểm tra không? Kết quả… ổn chứ?”
“Không ổn.” Trần Tụng Niên nói thẳng, “Chị dâu nhỏ chờ tôi tra hồ sơ.”
Tim Khương Mạt đập nhanh hơn vài nhịp, đầu ngón tay siết lại, cô khẽ “ừm” một tiếng.
Bên kia điện thoại vang lên tiếng gõ bàn phím, xen lẫn tiếng trò chuyện của các bác sĩ, họ tiếp tục câu chuyện của Trần Tụng Niên, chuyển sang nhắc đến bác sĩ Lương.
“Cái vụ bị khiếu nại của bác sĩ Lương là sao vậy?”
“Đầu năm nay, ông ấy lén tiết lộ tình trạng bệnh của bệnh nhân cho người ngoài mà không báo với gia đình, sau khi người nhà biết được thì đã khiếu nại.”
“Người nhà đó tôi biết, rất khó tiếp xúc.”
“Thôi đừng nói nữa… bệnh nhân vừa mất.”
Khương Mạt lặng lẽ nghe những lời bên kia, lồng ngực phập phồng, tay siết chặt điện thoại hơn.
Đầu năm, bác sĩ đã truyền tin về Khương Thương Nguyên cho cô cũng họ Lương, mà Khương Thương Nguyên vừa mới qua đời.
Vậy nên, không phải Cận Hành Giản đạt được mục đích rồi cắt đứt liên lạc giữa bác sĩ và cô, mà là chuyện này đã bị Kỳ Tĩnh Vân phát hiện rồi khiếu nại.
Nhớ lại những lời buông xuôi của anh trên xe, trong lòng Khương Mạt càng thêm khó chịu.
“Chị dâu nhỏ.” Trần Tụng Niên đã tra được hồ sơ của Cận Hành Giản, Khương Mạt vội thu lại suy nghĩ, tập trung nghe, “Từ tháng 11, A Giản đã ba lần xin tôi thuốc eszopiclone. Chị dâu nhỏ có thể chưa nghe qua, đây là thuốc ngủ ngắn hạn, độ an toàn cao, khả năng gây nghiện thấp. Có rất nhiều loại thuốc ngủ, mà cậu ấy lại trực tiếp xin loại này, điều đó nói lên cái gì? Nói lên là cậu ấy đã tự tìm hiểu, và biết rõ tình trạng của mình.”
“Ngày 10 tháng 12 là lịch khám định kỳ của cậu ấy, tôi gọi thúc mỗi ngày, đến tận ngày 15 cậu ấy vẫn bảo không có thời gian, chỉ bảo tôi kê thuốc giảm đau và thuốc dạ dày.”
“Rối loạn giấc ngủ, sụt cân rõ rệt trong thời gian ngắn, cơ thể khó chịu không rõ nguyên nhân, đều là những triệu chứng giai đoạn đầu của trầm cảm, khá kín đáo.”
“Trầm cảm?” Khương Mạt hoảng hốt, tim thắt lại.
“Lúc đó không phải hai người đang… ừm… cái đó sao. Áp lực từ những sự kiện căng thẳng như vậy rất dễ khiến cảm xúc và cơ thể có vấn đề, thêm nữa phía cậu của cậu ấy cũng không phải người, cậu ấy thật sự bị bao vây tứ phía, tôi chỉ nghi ngờ một chút thôi. Lúc đó khoa tâm lý của bệnh viện Phổ An vừa có bộ câu hỏi mới, tôi gửi cho cậu ấy, sợ cậu ấy nghi ngờ nên cũng gửi cho Kỷ Nhị và lão Thẩm, nói là nhiệm vụ bệnh viện, kết quả của bộ câu hỏi này khiến tôi khá bất ngờ.”
“Ba người đều trong phạm vi bình thường, lão Thẩm thì ở ranh giới trầm cảm nhẹ, còn điểm của A Giản… là thấp nhất trong ba người.” Giọng Trần Tụng Niên trở nên nghiêm túc.
“Điểm thấp nghĩa là sao?” Khương Mạt căng thẳng hỏi.
“Có nghĩa là cậu ấy đang cảnh giác với chuyện này, cố tình hạ điểm xuống.”
“Nếu thật sự có vấn đề, tại sao anh ấy phải giấu?”
Trần Tụng Niên thở dài: “Chắc là thiếu cảm giác an toàn, năm đó cậu ấy gặp tai nạn lớn ở nước ngoài cũng không nói với người trong nước, chẳng phải vì cảm thấy không có ai để dựa vào sao.”
Tim Khương Mạt đau quặn, cô hỏi tiếp: “Vậy bây giờ phải làm sao?”
“Lúc đó tôi định lừa cậu ấy đến bệnh viện xét nghiệm máu, ai ngờ chưa kịp lừa được thì Khương Thương Nguyên qua đời, cậu ấy lại bận lo chuyện bên cô.”
“Hai người… làm lành rồi chứ?” Giọng Trần Tụng Niên nhẹ nhàng hơn, “Lão Thẩm nói A Giản mấy ngày không về nhà, vẫn luôn ở chỗ cô, vậy thì tốt, chị dâu nhỏ giúp tôi để ý tâm trạng cậu ấy, biết đâu hai người làm lành thì cậu ấy cũng ổn lại, trước đó chỉ là báo động giả, dĩ nhiên tốt nhất vẫn là lừa cậu ấy đến kiểm tra, nếu thật sự có vấn đề thì chữa sớm.”
Khương Mạt không biết giải thích thế nào về việc cô và Cận Hành Giản chưa làm lành, cũng không hỏi thêm được gì, sau vài câu nữa, cô cúp máy, gần hai tháng sau, cô lại tìm kiếm thông tin liên quan đến Cận Hành Giản và Hằng Thần.
Trên mạng không có gì đáng chú ý, nhưng câu nói “bên cậu của cậu ấy rất không phải người” của Trần Tụng Niên vẫn khiến cô bận tâm, suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cô quyết định đến chỗ Thương Thần.
Thương Thần đến Nam Thành xử lý công việc vẫn chưa về, chỉ còn Lê Đông ở nhà.
Khương Mạt đến đây mỗi tuần nên đã quen với dì giúp việc, khi cô mở cửa vào, Lê Đông đang ngồi xếp bằng trên tấm thảm cashmere ở phòng khách, trên chiếc bàn nhỏ trước mặt là một đống kẹo đẹp mắt chất thành hình ngọn đồi, cô ấy cúi đầu lựa chọn, cho vào túi kẹo, điện thoại dựng trên giá, màn hình đang gọi video.
Thấy cô vào, Lê Đông ngạc nhiên quay đầu, ánh mắt nhanh chóng lướt qua đống kẹo trên bàn rồi lại quay lại mỉm cười, gọi cô vào.
Khương Mạt thay giày bước tới, ánh mắt chạm vào bao bì kẹo thì khựng lại.
Đó là loại kẹo trái cây cô thích nhất, tên vẫn như cũ, chỉ là đổi bao bì mới.
Không phải đã nói là sắp phá sản rồi sao?
Dường như nhận ra sự thắc mắc của cô, Lê Đông dịch sang một bên nhường chỗ, bóc một viên kẹo đưa lên môi cô, “Thử xem, công thức đã được cải tiến.”
Khương Mạt vô thức cắn viên kẹo, chậm rãi nhai.
So với trước, vị ngọt gắt đã giảm, hương trái cây nổi bật hơn.
“Có ngon hơn không?” Lê Đông hỏi.
Cô ấy đã tắt video, rồi nhét túi kẹo vào tay Khương Mạt, đẩy cả “núi kẹo” về phía cô: “Vốn định ngày mai mang qua cho em.”
“Nhà máy kẹo này hoạt động lại rồi sao?” Khương Mạt hỏi.
Lê Đông chống cằm nhìn cô, thở dài, “Có người miệng không biết nói, đầu óc cũng hơi ngốc, may mà có một người bạn rất thích viết nhật ký.”
Cô ấy đưa thêm một viên kẹo cho Khương Mạt, ra hiệu cô xem chữ nhỏ trên bao bì.
Khương Mạt cúi đầu, khi nhìn rõ dòng chữ nhỏ màu trắng dưới tên nhà sản xuất “Đặc biệt cảm ơn: Tư bản Khải Tín”, lời của Lê Đông cũng vang lên bên tai cô.
“Mạt Mạt, không phải chị nói giúp cậu ấy đâu, cậu ấy cũng không bảo chị cố tình nói với em, nếu không thì đã không đưa kẹo cho chị để chị gói lại rồi mới đưa em. Việc rót vốn cho nhà máy kẹo này… là cậu ấy làm ngay sau khi biết loại kẹo này có ý nghĩa đặc biệt với em.”
Viên kẹo trong miệng bỗng dâng lên vị chua khó tả, Khương Mạt cúi đầu, khẽ hít mũi: “Gần đây nhà họ Cận có phải xảy ra chuyện gì không?”
“Cận Quân Cảnh lôi lại chuyện năm xưa A Giản đâm ông ta, khóc lóc nói về ‘di chứng giấu suốt mười năm’. Nhìn tình hình thì có lẽ không sống nổi đến lúc ông cụ Cận qua đời, còn cầu xin A Giản sau này nắm được nhà họ Cận thì để lại đường sống cho Cận Lân Vũ.”
Ngực Khương Mạt như bị nghẹn lại: “Người thuê xe đâm Cận Hành Giản… chẳng phải là ông ta sao?”
“Lúc đó không có chứng cứ, nói ra chỉ khiến Cận Quân Cảnh lợi dụng.”
Chứng cứ… lại là chứng cứ.
Người mà dù cô có hay không có chứng cứ về Kỳ Tĩnh Vân vẫn sẽ tùy ý đứng ra bảo vệ cô, lại vì chính mình không có chứng cứ mà không được tin tưởng, bị đối phương nắm thóp, nhiều lần lợi dụng làm tổn thương.
*^*
Đã rất lâu rồi Khương Mạt không mở trình phát nhạc trong điện thoại, cũng rất lâu không nghe lại đoạn ghi âm đó, đêm ấy cô trằn trọc rất lâu trên giường, cuối cùng như đầu hàng mà mở nó lên, sau hơn một tháng, cô lại chìm vào giấc ngủ trong tiếng “thình thịch” của nhịp tim.
Sau ngày hôm đó, Cận Hành Giản không xuất hiện nữa, nếu cô không chủ động tìm hiểu, tin tức về anh cũng không lọt vào tai cô.
Hai người lần nữa gặp lại là tại một nhà hàng.
Hôm đó, Kỳ Cận mang theo hợp đồng chuyển nhượng cổ phần, hẹn cô đến ký.
Cô nhận ra anh ấy cố tình ép giá xuống, để khoản tiền tiết kiệm gần như cạn kiệt của cô vẫn còn sót lại chút ít, cô cúi đầu ký xong, im lặng một lúc rồi hỏi: “Sau này anh còn ở lại Bắc Thành không?”
Kỳ Tĩnh Vân sẽ không cho phép anh chuyển cổ phần cho cô, khi biết được chắc chắn sẽ nổi giận, có lẽ…
Ánh mắt Kỳ Cận lặng lẽ dừng trên người cô, như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, anh mỉm cười lắc đầu: “Đừng lo cho anh, dì có thể nhất thời không hiểu, nhưng lâu dần rồi cũng sẽ tha thứ.”
“Mông Mông sắp tiếp tục đi du học, có lẽ dì sẽ bảo anh đi cùng.”
Đồ ăn đã được dọn lên, Khương Mạt hạ mắt xuống.
Nếu Kỳ Cận không chuyển cổ phần cho cô, thì nhà họ Khương sẽ rơi vào tay Kỳ Tĩnh Vân, mà Kỳ Tĩnh Vân không giỏi quản lý kinh doanh, Kỳ Cận sẽ bị giữ lại Bắc Thành.
“Anh sẽ… mãi làm việc cho bà ấy sao?” Khương Mạt ngẩng đầu hỏi, “Anh thích hàng không, học kinh tế, nhưng những gì anh đang làm bây giờ đều mang nhãn ‘Kỳ’.”
Cô nói rất thẳng, Kỳ Cận sững lại, rất lâu sau mới cúi đầu.
“Bà ấy nuôi anh lớn, cho anh ăn học, anh ——”
“Nhưng anh không phải là công cụ của bà ấy.” Khương Mạt ngắt lời, “Chuyện lần này cảm ơn anh, cũng rất xin lỗi anh. Nếu… ý em là nếu…”
Giọng cô chân thành: “Nếu vì chuyện này mà anh phải tách rời bà ấy, thì nhất định phải đi thật xa, sống cuộc đời mà anh muốn.”
Đôi mắt sau gọng kính mảnh thoáng ướt.
“Anh thay bà ấy trả nợ, còn em thì thật sự nợ anh một lần.” Giọng Khương Mạt nghiêm túc, rồi nở nụ cười, “Nếu có gì em có thể giúp, nhất định phải nói với em, lời này có hiệu lực cả đời.”
Kỳ Cận bị nụ cười của cô làm cho sững người, khi hoàn hồn, anh quay mặt đi, tim đập nhanh đến đáng sợ.
Hai người ngồi trong phòng riêng, ngăn cách với bên ngoài bằng một tấm bình phong, vẫn có thể nghe thấy tiếng cụng ly chúc tụng, những âm thanh trước đây anh thấy ồn ào, hôm nay lại khiến anh biết ơn, chúng đủ lớn để che giấu nhịp tim hỗn loạn của anh.
“Được.” Anh nói.
Chủ đề này có phần nặng nề, bàn ăn im lặng một lúc, Kỳ Cận chủ động chuyển sang nói về Jan, hỏi tình hình của nó, anh vốn ôn hòa, giỏi giao tiếp, bữa tối kết thúc lúc nào không hay.
Khi đối diện với Cận Hành Giản, câu nói của Khương Mạt vừa dứt, đang khen Jan biết dùng nút giao tiếp.
Phía sau Cận Hành Giản là vài người ăn mặc rất tinh anh, có người còn đứng bên cạnh, cố gắng bắt chuyện lấy lòng anh.
Ánh mắt Khương Mạt vô thức nhìn sang, nhưng Cận Hành Giản không nhìn cô, vạt áo lướt qua, đi thẳng ngang người cô.
Khi vai anh suýt chạm vào cô, có người kéo cô tránh ra, Khương Mạt loạng choạng, trong lúc hoảng loạn nắm lấy thứ gì đó, khi chạm vào ánh mắt hơi nhăn lại vì đau của Kỳ Cận, cô mới nhận ra mình đang nắm lấy cà vạt của anh.
Nút thắt đã bị kéo lệch hẳn.
Khương Mạt vội buông ra, Kỳ Cận cũng buông tay cô, thấy cô áy náy liền cười: “Có giống lần đầu em thắt cà vạt cho anh không?”
Không ai để ý, trong đám người phía xa, có một người đàn ông bỗng khựng lại, Khương Mạt nghiêng đầu nhìn, cười đáp: “Cũng khá giống, lúc đó em thật sự không biết thắt.”
Khi chuẩn bị gọi xe, Khương Mạt mới phát hiện trong túi có cây bút của Kỳ Cận, có lẽ lúc ký xong cô tiện tay bỏ vào, cây bút này anh dùng nhiều năm, gần như không rời tay khi làm việc. Cô vội gọi điện cho anh, nhưng tầng hầm sóng yếu, điện thoại đổ vài hồi rồi tự ngắt, Khương Mạt vội chạy về phía thang máy, muốn trả lại trước khi anh rời đi.
Cửa thang máy mở ở tầng hầm, Kỳ Cận bước ra.
Trên điện thoại có một cuộc gọi nhỡ, biệt danh là “Mạt Mạt”, anh mỉm cười gọi lại, vừa đi về phía chỗ đỗ xe của mình.
Vừa rẽ qua góc, một cú đấm đã giáng thẳng vào mặt anh ấy.
Cận Hành Giản túm cổ áo anh ấy đập mạnh vào tường, mắt đỏ ngầu: “Không phải tôi đã nói sẽ xử lý Kỳ Tĩnh Vân, để cô ấy không mất một đồng nào mà vẫn lấy được nhà họ Khương sao?! Bây giờ anh bán cổ phần cho cô ấy là đang giúp cô ấy hay giúp Kỳ Tĩnh Vân?!”
Kỳ Cận lau máu nơi khóe môi, chỉnh lại kính, rồi bất ngờ đấm trả một cú, “Khương thị không chịu nổi kiểu làm của anh. Mạt Mạt cũng có lựa chọn của riêng mình.”
Cận Hành Giản nghiêng đầu tránh cú đấm, lồng ngực phập phồng, lại vung thêm một cú nữa, “Làm ăn tôi biết chừng mực hơn anh! Tôi còn muốn hỏi anh, tôi đã nói rõ hết với anh rồi nhưng anh vẫn làm vậy, vét sạch tiền của cô ấy là ý của cô ấy hay của anh? Anh dám đảm bảo số tiền cô ấy chuyển cho anh cuối cùng sẽ không rơi vào tay Kỳ Tĩnh Vân không?! Kỳ Tĩnh Vân sớm muộn cũng sẽ trắng tay rời đi, còn anh bây giờ làm thế chẳng khác nào dùng tiền của cô ấy để chuẩn bị đường lui cho Kỳ Tĩnh Vân!”
Ở góc khuất của bãi đỗ xe, hai người lao vào đánh nhau, trên người đều mang thương tích, giọng Kỳ Cận đầy phẫn nộ, “Tôi chưa từng nghĩ vậy!”
“Nhưng anh làm vậy thì kết quả chính là như vậy!”
“Anh nhất định phải đuổi cùng giết tận sao?”
Cận Hành Giản cười lạnh, vẻ mặt đầy sát khí, “Khi Kỳ Tĩnh Vân đẩy cô ấy đến bên Thành Nguyên Đông không phải là đuổi cùng giết tận sao?! Lúc đó anh ở đâu mà không ra chủ trì công đạo ?!”
Khóe môi Kỳ Cận lại rách, anh ấy đẩy mạnh Cận Hành Giản: “Lúc đó tôi ở nước ngoài ——”
Cận Hành Giản ngắt lời, “Trước đây không giúp được cô ấy, thì bây giờ tránh xa cô ấy ra! Cô ấy là vợ tôi, không có bất kỳ liên quan gì đến anh!”
Kỳ Cận th* d*c, cả người chật vật: “Anh cứ độc đoán như vậy, sớm muộn gì hai người cũng ly hôn.”
Cận Hành Giản lại túm cổ áo Kỳ Cận, “Tôi sẽ không ly hôn với cô ấy, anh cũng đừng mơ có cơ hội.”
“Đinh” một tiếng, thang máy đến, cắt ngang hành động của hai người, Cận Hành Giản buông tay, chỉnh lại cổ áo, đi về phía thang máy, nhưng lại thấy một bóng dáng gầy gò vội vàng chạy vào trong.