Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 34: Bạn đời hợp pháp

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 34: Làm quen chồng em một chút

Edit: Thanh

——————

Nhịp tim Khương Mạt đập rất nhanh.

Đây là trong khuôn viên trường, đúng vào giờ cao điểm đi học buổi sáng, trên đường có rất nhiều sinh viên.

Hạ Nam và Hạ Tuyển Hữu cũng đang đi tới.

Không có nhiều người có thể ngang nhiên lái xe vào đây như vậy, cô vừa xuống xe đã thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn. lát nữa nếu ra ngoài với bộ môi đỏ, cô cũng có thể tưởng tượng được tin đồn sẽ bị truyền thành cái dạng gì.

Cũng may đó chỉ là một nụ hôn thoáng qua, Cận Hành Giản chỉ hôn một cái rồi rời đi.

Trên cổ tay mát lạnh. như bị đeo thứ gì đó lên, Cận Hành Giản buông cô ra, sờ nhẹ lên má cô: “Tối anh sẽ đến đón em về nhà.”

Lại cực kỳ lịch sự chào Hạ Nam.

Lưng Khương Mạt cứng đờ.

Cô đang quay lưng về phía Hạ Nam, nửa người gần như thò vào trong xe, có lẽ có thể che được tầm nhìn của Hạ Nam chăng?

Khương Mạt giả vờ bình tĩnh xoay người lại.

Hạ Nam đứng cách cô vài bước, như hóa đá, giống như nhìn thấy thứ không nên thấy, miệng há ra, trên mặt là một nụ cười cứng đờ. Hạ Tuyển Hữu bên cạnh cũng như bị sét đánh trúng, khiếp sợ nhìn cô.

Rất tốt, cả hai đều nhìn thấy rồi.

Khương Mạt chậm rãi thở ra một hơi, cong môi nói tạm biệt với Cận Hành Giản, đóng cửa xe một cái “rầm”.

Một chiếc vòng tay theo động tác của cô trượt xuống cổ tay, nhẹ nhàng nằm trên làn da trắng lạnh, những viên kim cương nhỏ lấp lánh ánh sáng.

Chính là chiếc mà hôm đó Cận Hành Giản đeo vào cổ chân cho cô.

Nghĩ đến đây, chiếc vòng bỗng trở nên nóng như thiêu, Khương Mạt mím môi, vội kéo tay áo che lại, vành tai dưới mái tóc dài đỏ lên.

Đúng lúc này lại đeo cho cô cái này, Cận Hành Giản rốt cuộc đang nghĩ gì vậy!

Chiếc xe màu đen dần khuất khỏi tầm mắt, bỗng có người túm lấy tay cô, giọng Hạ Nam vì quá kinh ngạc mà lệch tông: “Cậu với anh cậu —— !”

Cô ấy lập tức ngậm miệng lại, liếc qua bên cạnh một cái, nuốt nửa câu còn lại xuống: “Anh à, anh chẳng phải có tiết học công khai sao, mau đi đi.”

Hạ Tuyển Hữu đang nhíu mày, nhìn Hạ Nam rồi lại nhìn Khương Mạt, cứng nhắc bước vài bước về phía trước, quay đầu lại vẫn không cam lòng hỏi: “Người lúc nãy là ——”

“Á, sao anh nhiều chuyện thế!” Hạ Nam cắt ngang, vô tình đuổi người, “Mau đi học đi, tiết của giáo sư đó rất khó giành chỗ, phải đi giữ chỗ biết chưa!”

Nói xong không để ý đến Hạ Tuyển Hữu nữa, giúp Khương Mạt cầm sách, che chở cô đi trong dòng người, sắp đến giờ học rồi, sinh viên trên đường càng vội vã, Hạ Nam sốt ruột muốn hỏi mà không có cơ hội, cứ thế nhịn đến tận lớp học.

Chân Khương Mạt không tiện, hai người di chuyển chậm, vừa ngồi xuống thì vị giáo sư lớn tuổi đã bước vào, Hạ Nam đành tiếp tục im lặng.

Tâm trí Khương Mạt cũng không rảnh rỗi, suốt đường suy nghĩ liệu Cận Hành Giản có cố ý làm vậy không.

Lần trước khi anh đến, Hạ Nam tưởng anh là anh trai cô, anh cũng không phản bác, dường như không để ý người khác hiểu lầm quan hệ của hai người, nhưng lần này lại đột nhiên thay đổi.

Là vì Hạ Tuyển Hữu sao?

Khương Mạt vừa lấy điện thoại ra định chuyển sang chế độ im lặng thì nghe rung một tiếng.

[Hạ Hữu Nam Mộc: Tớ thấy cậu với “anh cậu” hôn nhau rồi!!! A a a a Khương Mạt cậu lại chơi “tình anh em” à!!! ]

Trong lớp học nghiêm túc, giáo viên đứng ngay trên bục giảng, xung quanh đều là bạn bè quen biết, những từ như “hôn nhau” và “tình anh em” khiến tai Khương Mạt nóng bừng, cô ngẩng đầu nhìn giáo viên một cái, xác nhận an toàn rồi mới gõ trả lời.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Anh ấy không phải anh tớ.]

[ Hạ Hữu Nam Mộc: Vậy là “anh em giả” rồi! ]

Hạ Nam dường như không còn cảm thấy cô “tội không thể tha thứ” nữa, số dấu chấm than cũng ít đi hai cái.

Khoảng thời gian tới Cận Hành Giản sẽ đưa đón cô đi học mỗi ngày, quan hệ của hai người không thể giấu mãi được, Khương Mạt đang định nói với Hạ Nam thì Hạ Nam lại nhắn thêm một câu.

[Hạ Hữu Nam Mộc: Ba cậu biết chuyện này không?]

Hạ Nam biết Kỳ Cận và Khương Mạt lớn lên dưới cùng một mái nhà, cũng biết người mẹ trong nhà đó là mẹ kế của Khương Mạt, nên khi hỏi có phần dè dặt hơn, nhưng Khương Mạt lại chợt nhớ đến lần trước Cận Hành Giản xin nghỉ giúp cô bị giáo viên hiểu nhầm là ba cô, rất muốn “trao đổi” với một nhân vật khác trong câu hỏi của Hạ Nam.

Cô nhắn lại cho Hạ Nam: [Đợi chút, để tớ hỏi đã.]

[Hạ Hữu Nam Mộc: ??]

Khương Mạt mím môi, soạn tin nhắn.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Hạ Nam thấy anh sáng nay hôn em, giờ đang nói em đang chơi “anh em giả”, anh thấy nên giải thích thế nào?]

Cận Hành Giản đang trên đường sang tỉnh bên cạnh, trả lời rất nhanh.

[Bồ Tát sống: Tạm thời đừng giải thích.]

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Tại sao?]

[Bồ Tát sống: Tối gọi cho anh nghe.]

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài:…]

Đây mà là lời “Bồ Tát sống” nói ra sao?! Khương Mạt tức giận bấm vào trang cá nhân anh, xóa ghi chú, tên WeChat gốc nhảy lên trước mắt cô.

Khương Mạt tròn mắt.

Đúng lúc đó, tin nhắn tiếp theo của Cận Hành Giản gửi đến.

[Hái hoa nhài: Còn chưa được nghe.]

Gọi cái gì?

Nghe cái gì?

“Hái hoa nhài” là cái gì?

Hái kiểu gì?

Trong đầu Khương Mạt như mở bình luận lướt qua, chữ màu vàng bay vèo vèo, ngón tay gõ nhanh trên màn hình.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Cận Hành Giản, đồ b**n th** già! Sao anh lại đổi cái tên này?!]

[Hái hoa nhài: Già?]

[Hái hoa nhài: Già chỗ nào?]

[Hái hoa nhài: Em thấy anh già chỗ nào?]

Khương Mạt chột dạ một giây.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Được, vậy Cận Hành Giản anh là đồ b**n th**!]

[Hái hoa nhài: …]

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Lỡ bạn anh thấy thì sao?!]

Khương Mạt tức tối ra lệnh:

[Đổi lại tên ngay!]

[Bây giờ!]

[Liền!]

[Ngay lập tức!]

Cận Hành Giản trả lời “Tuân lệnh”, chưa đầy hai giây, một tin nhắn thoại gửi đến, Khương Mạt đang trong giờ học nên không thể mở, chuyển sang văn bản.

[Cận: Xong rồi, ngoan ngoãn học đi nhé cục cưng.]

Mặt Khương Mạt nóng bừng, dù không nghe, cô cũng tưởng tượng được giọng lười biếng của anh khi nói câu đó.

Cô hít sâu một hơi, trước khi cất điện thoại còn tiện tay mở vòng bạn bè, điều cô không muốn thấy nhất đã xảy ra.

Bài mới nhất là do Thẩm Hoài Kinh vừa đăng.

Thẩm Hoài Kinh: Ồ, đây là ai vậy

Ảnh kèm là ảnh chụp màn hình tên tài khoản WeChat lúc nãy của Cận Hành Giản.

Ảnh đại diện của anh vẫn là Mocha cuộn tròn ngủ lúc còn nhỏ, rất dễ nhận ra.

Khương Mạt chỉ muốn độn thổ, lập tức chụp màn hình gửi cho Cận Hành Giản, ra lệnh anh xử lý ngay.

Cận Hành Giản vừa xuống khỏi BMW, cúi người bước vào chiếc Bentley đang đợi bên đường, anh không để ý đến màn trêu chọc tràn ngập của đám bạn, chỉ trả lời Thẩm Hoài Kinh một câu: Xóa đi.

Thẩm Hoài Kinh nhanh chóng đáp lại: Ồ, đây là ai vậy

Những người khác cũng hùa theo hỏi.

Nhóm bạn này đều biết Cận Hành Giản đã kết hôn, vợ rất xinh, còn trẻ, đang học ở Đại học B, vì bình thường ít lộ diện nên nhiều người chưa từng gặp, những người vốn không dám trêu Cận Hành Giản, giờ cũng theo Thẩm Hoài Kinh mà ồn ào, đòi anh dẫn “chị dâu nhỏ” ra gặp.

Ánh mắt Cận Hành Giản lướt qua một loạt tên, trả lời Thẩm Hoài Kinh: Chiếc Neiman Marcus đó cậu lái đi.

Thẩm Hoài Kinh: Rộng rãi đấy.

Khương Mạt ngồi trong lớp nghe giảng, thỉnh thoảng lại cúi đầu làm mới vòng bạn bè.

Cô và Thẩm Hoài Kinh không có nhiều bạn chung, chỉ thấy sau vài lượt qua lại giữa anh ấy và Cận Hành Giản thì bài đăng đó đã bị xóa.

Chiếc Neiman Marcus mà Cận Hành Giản nói cô biết, toàn cầu chỉ có 45 chiếc, mỗi chiếc trị giá 11 triệu USD.

Số tiền mà cô sửa tranh chữ cả đời cũng không kiếm nổi, lại bị Cận Hành Giản “tiêu” chỉ vì một cái nickname WeChat.

Khương Mạt im lặng đặt điện thoại xuống, Hạ Nam bên cạnh vẫn luôn để ý sắc mặt cô, lén ghé lại gần, hạ giọng rất thấp: “Ba cậu không đồng ý à? Không đồng ý cũng bình thường…”

Khương Mạt suýt quên mất chuyện này, im lặng một lúc rồi nói “không phải”, sau đó nhắn tin cho Hạ Nam: [Lần trước chưa giải thích với cậu, anh ấy tên là Cận Hành Giản, không phải anh trai tớ, mà là… ừm, bạn đời hợp pháp hiện tại của tớ.]

Hai chữ “chồng”, “ông xã” cô thực sự không nói ra nổi, cuối cùng dùng “bạn đời hợp pháp”.

Vẫn đủ khiến Hạ Nam chấn động.

Một lúc lâu sau cô ấy mới phản ứng lại, đang định hỏi thêm thì điện thoại Khương Mạt lại rung lên.

Khương Mạt cúi đầu xuống.

[Cận: Xử lý xong rồi, cục cưng.]

Có chút ý như đang tranh công.

Rõ ràng là do anh tự gây ra.

Khương Mạt mím môi cười, không thèm tiếp chuyện đó.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Đáng tiếc quá, tối nay không thể gọi anh là “anh trai” nữa rồi.]

[Cân: Vốn dĩ em định gọi à?]

Câu này khiến Khương Mạt khó trả lời, cô lại phối hợp gõ tiếp.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Giờ Hạ Nam cho rằng anh là ông bố già của em (mỉm cười)(mỉm cười)]

Cô cố tình thêm chữ “già” mà anh không thích.

Lần này, mãi đến khi tan học Cận Hành Giản mới trả lời.

[Cận: Tìm thời gian hẹn bạn cùng phòng của em ăn một bữa.]

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Làm gì?]

Cận Hành Giản gửi hai tin nhắn thoại.

Khương Mạt chỉnh âm lượng, áp điện thoại vào tai, dường như anh vừa xuống xe, có tiếng giày da “cộc, cộc” trên mặt đất, bước chân không nhanh không chậm, phong cách quen thuộc của anh.

Giọng nam trầm thấp, quyến rũ vang lên trong tai nghe.

“Để họ làm quen chồng em một chút.”

Không biết có phải ảo giác không, Khương Mạt cảm thấy anh nhấn mạnh chữ “già”, như thể đang nói với cô, cục cưng em xem, chữ “già” ghép với những chữ khác hợp hơn đấy.

(*Chữ “chồng” trong tiếng Trung là “lão công”, “lão” là già.)

Tai Khương Mạt tê dại.

Lúc này, đoạn tin nhắn thoại tự động chuyển sang đoạn tiếp theo.

“Cục cưng, em biết mà, anh làm việc chưa bao giờ chịu thiệt. ‘Anh trai’ cũng không phải làm không công đâu.”

Anh gửi thêm vài tấm ảnh, bảo cô chọn xem tối nay mặc cái nào trước.

Câu nói đó khiến tim Khương Mạt đập loạn, cô mở từng bức ảnh ra, tai lập tức đỏ bừng.

Ảnh có lẽ được chụp trong phòng thay đồ ở nhà, dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, trong tủ treo một hàng váy dài, toàn màu trắng, kiểu dáng đa dạng, hoa văn tinh xảo, điểm khác biệt duy nhất là mỗi chiếc lại càng ngày càng ít vải.

Khương Mạt không biết mấy chiếc váy này được xếp vào từ khi nào, cũng không biết Cận Hành Giản chụp ảnh lúc nào, nghiến răng nhắn lại.

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Anh biết mà, em cũng không phải kiểu chịu thiệt.]

[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Không có đồ của anh à?]

Cận Hành Giản gửi lại một đoạn tin nhắn thoại, chỉ vỏn vẹn một giây, là tiếng cười của anh.

Kiểu cười lười biếng như đã hiểu rõ mọi chuyện.

Sau đó, anh gửi tới vài tấm ảnh.

Cà vạt da đen, đai đeo bắp tay da, dây đeo vai bằng da, dây xích đeo ngực.

Hình minh họa nhạy cảm, ai muốn coi thì bấm nho o(*////▽////*)q

Chỉ cần tưởng tượng những thứ đó mặc trên người anh, cổ họng Khương Mạt đã khô khốc, cô vặn nắp chai nước, chậm rãi uống một ngụm.

Đúng lúc này, Cận Hành Giản lại gửi tin nhắn:

[Cận: Tối mấy giờ em tan học?]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn