Chương 33: Hôn lên môi cô
Edit: Thanh
—————-
Một tiếng “chồng ơi” khiến Cận Hành Giản buông vũ khí là điều Khương Mạt có thể đoán trước, nhưng bị anh kéo dậy “hành” tiếp thì lại là điều cô không ngờ tới.
Người đàn ông nhanh chóng nhập cuộc, ôm chặt lấy cô, đặt chân bị thương của cô vòng ra sau eo mình, nâng gáy cô lên rồi hôn, hơi thở ẩm nóng rơi bên môi cô, “ Cục cưng, gọi lại lần nữa.”
Lần trước kéo dài quá lâu, Khương Mạt vẫn chưa hồi phục, lại thật sự rất mệt, cô khẽ nhíu mày, mặc anh hôn, giọng đứt quãng, “Gọi một tiếng là được ngủ à?”
Người đàn ông cười khẽ không trả lời, nhặt chiếc váy ngủ trắng đã bị kéo xuống trước đó mặc lại cho cô, “Không phải thể chất cục cưng rất tốt sao?”
“…”
Thể chất tốt là dùng vào chuyện này à?!
Sau đó lúc nhẹ lúc nặng, miệng thì dỗ cô lên tiếng, Khương Mạt bị dày vò đến lúc cao lúc thấp, cắn môi quyết không nói, đến sau cùng bắt đầu cầu xin, “Cận Hành Giản, chân em còn đang bị thương.”
Cận Hành Giản “ừm” một tiếng, để cô nằm xuống, nghiêng đầu hôn lên mu bàn chân bị thương của cô, “Vậy hôm nay chỉ ở trên giường thôi.”
Anh đang nói lời vô liêm sỉ gì thế!
Khương Mạt nhếch môi mắng anh.
Rồi… lại khóc.
Đến cuối cùng, váy ướt sũng không nhìn nổi, áo mưa trên bàn đều bị thắt nút vứt vào thùng rác, trên người Cận Hành Giản không biết có thêm bao nhiêu vết cào, đêm tân hôn này mới coi như kết thúc.
Mê man chìm vào giấc ngủ, mơ màng tỉnh dậy, khi Khương Mạt mở mắt, rèm cửa vẫn kéo kín, ánh sáng cam ấm áp tràn ngập căn phòng.
Cô nằm trên một chiếc giường sạch sẽ khác, toàn thân như rã rời, thời gian hiền giả dường như vẫn chưa qua, cả người có cảm giác vô dục vô cầu, sau lưng trống không, trong phòng tắm có tiếng nước mơ hồ.
Thời gian hiền giả
Khương Mạt mò điện thoại, nhìn thấy 6 giờ trên màn hình, ngẩn ra một lúc mới nhận ra, bây giờ là 6 giờ chiều.
Ngày đêm hoàn toàn đảo lộn.
Điện thoại gần như bị tin nhắn của Trình Ngu làm nổ tung, Khương Mạt không để ý mấy lời trêu chọc của cô ấy, chỉ báo một câu mình vẫn còn sống, rồi lại nhắm mắt.
Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, không lâu sau, mùi hương giống hệt của cô và Cận Hành Giản lan tới, có người chui vào chăn, ôm cô từ phía sau.
Trên da mang theo hơi nước mát lạnh, không lạnh buốt, áp vào rất dễ chịu.
Chỉ là…
Lông mi Khương Mạt run run, giọng hơi khàn: “Cận Hành Giản, nước ở nước ngoài không đủ lạnh à?”
“Hửm?”
“Có ai nói với anh sáng sớm chĩa ‘họng súng’ vào người khác là rất không lịch sự không?”
Người đàn ông phía sau bật cười, vùi cằm vào hõm cổ cô, thì thầm bên tai cô một từ.
Nếm rồi sinh nghiện.
Khương Mạt im lặng một lúc, lặng lẽ vùi mặt vào gối, tai đỏ bừng.
Về khoản mặt dày, đàn ông đúng là trời sinh đã hơn phụ nữ.
Không để cô nằm yên lâu, Cận Hành Giản nói: “Đã xin được đường bay rồi, sáng mai chúng ta bay về Bắc Thành.”
“Ồ.” Khương Mạt yếu ớt đáp một tiếng.
Cận Hành Giản xoay cô lại, “Tối nay ăn cơm với Trình Ngu và Tô Mại.”
Anh vén tóc rối trên mặt cô, im lặng một lúc rồi đổi lời: “Hoặc chờ họ nghỉ về nước.”
Khương Mạt mở mắt, có chút khó hiểu nhìn anh, Cận Hành Giản cười nhìn lại, không nói gì.
Mãi đến lúc đi tắm, Khương Mạt mới hoàn toàn hiểu ra.
Cổ tay và eo có những dấu vết đậm nhạt khác nhau, vừa mờ ám vừa quyến rũ, sau khi nước nóng xối qua lại càng rõ hơn, dấu hôn trên xương quai xanh cũng rất rõ ràng, cũng may đều nằm ở chỗ có thể che được.
Đáng sợ nhất là đôi mắt.
Mi mắt và đuôi mắt đều ửng đỏ, còn hơi sưng, trông như đã khóc rất dữ.
Về phần cô và Cận Hành Giản ở bên nhau có chuyện gì mà khóc, thì tất nhiên là…
Khương Mạt chỉ muốn cắn chết Cận Hành Giản.
Hôm sau Trình Ngu và Tô Mại cũng chuẩn bị về trường, bốn người hẹn ăn sáng, cùng đi xe đến sân bay gần đó.
Tạm biệt bạn bè xong, Khương Mạt và Cận Hành Giản lên máy bay riêng về nước.
Khác với lúc đến, chuyến về chỉ có hai người họ và phi hành đoàn, hai người cả đêm không ngủ, Khương Mạt còn phải làm bài, Cận Hành Giản không làm phiền cô nữa, đợi cô xong việc thì ôm cô ngủ.
Lúc cất cánh là ban ngày, lúc hạ cánh cũng là ban ngày, nhưng kim đồng hồ lại bị kéo nhanh hơn mười mấy tiếng, Khương Mạt có cảm giác như thời gian bị đánh cắp, may mà vì đêm đó bị “hành” cả đêm, việc lệch múi giờ lại dễ thích nghi một cách bất ngờ.
Những năm qua vào dịp Thanh Minh, Khương Mạt luôn cảm thấy trống trải buồn bã, nghỉ lễ sẽ về Nam Thành ở với Thẩm Vân Sanh, năm nay vì Cận Hành Giản và bạn bè nên cô trải qua lễ ở nước ngoài, lịch trình bận rộn và tình cảm nhận được khiến cô cảm thấy đủ đầy, lần đầu tiên không còn sa sút trong những ngày này.
Khi về đến Thiên Việt đã là buổi chiều, lúc rời đi hoa anh đào trong sân đang tàn, cành trơ trụi, lúc quay lại đã mọc lên những chồi xanh biếc, Khương Mạt vừa xuống xe, Jan đã điên cuồng vẫy đuôi chạy tới.
Sau khi Khương Mạt chuyển đến đây, cô đã gửi Jan vào trường mẫu giáo thú cưng, sau khi khai giảng, vì cần sửa lại bức tranh của Hạ Tuyển Hữu nên cô cũng về đây ở mỗi ngày, một người một chó ngày nào cũng gặp nhau.
Lần này cô đi Mỹ khá lâu, Jan thấy cô mãi không về nên nảy sinh cảm giác bị bỏ rơi, bắt đầu dở chứng, một hôm, chị Lâm thấy nó đáng ra phải đi học lại ở trong sân, gọi điện cho trường mẫu giáo thú cưng mới biết Jan đã “trốn học”, họ không dám làm ầm lên, đang lén lút đi tìm.
Từ hôm đó, cứ đến giờ đi học là Jan lại trốn, Khương Mạt dứt khoát không cho nó đi nữa.
Đuôi chó vẫy như chiếc quạt nhỏ, làm tà váy Khương Mạt đung đưa, cô cười cong mắt, không thể ngồi xổm xuống nên chỉ cúi người xoa đầu chú chó đang dụi vào người mình vừa rên ư ử làm nũng, Cận Hành Giản đứng bên cạnh nheo mắt nhìn, đột nhiên hỏi: “Đực hay cái?”
Khương Mạt hơi sững lại, đứng thẳng lên: “Con trai.”
Jan làm nũng đủ rồi, chạy lại cắn nhẹ tà váy Khương Mạt, khẽ “gâu” một tiếng ra hiệu bảo cô đi cùng nó.
Cận Hành Giản liếc nó một cái rồi hỏi tiếp: “Đã triệt sản chưa?”
Khương Mạt: “Chắc là chưa.”
Cận Hành Giản: “Chắc là?”
“Lúc em nhặt được nó thì nó đã gần trưởng thành rồi.” Khương Mạt suy nghĩ một chút rồi nói, “Của nó còn khá to, chắc chủ cũ chưa đưa đi cắt.”
Cận Hành Giản nhìn chú Border Collie đang đợi: “Nhặt được à?”
Thấy Khương Mạt không có ý đi theo, Jan lại cắn tà váy cô, nhưng bị Cận Hành Giản nắm vòng cổ lại, nó không vui hừ một tiếng, hơi liếc mắt.
Người đàn ông cao lớn cúi xuống, bật cười nhìn nó, dạy dỗ: “Không được vén váy con gái, hiểu chưa?”
Nói xong buông nó ra, thuận tay bế Khương Mạt lên, Border Collie “gâu” một tiếng rồi đi theo phía sau Cận Hành Giản.
Gần đến cửa, mèo Ragdoll Mocha như thường lệ kêu meo meo chạy ra đón, nhìn vào vòng tay chủ nhân một cái rồi dừng lại, thấy chủ nhân không dừng bước mà đi qua, nó vội bước những bước mèo thanh nhã theo sau.
Trước khi ra nước ngoài, Khương Mạt không có nhiều tình cảm với nơi này, chỉ xem như chỗ nương thân, lần này trở về, nhìn người đàn ông đang bế mình, phía sau là một mèo một chó, chị Lâm tươi cười đón tiếp, phòng khách cắm đầy hoa bách hợp và hoa hồng, không khí thoang thoảng hương ấm áp, cô bỗng có cảm giác an tâm như được về nhà.
Ngồi xuống sofa, dì giúp việc mang trái cây lên, mèo Ragdoll cuối cùng cũng thấy vòng tay chủ nhân trống, liền lại cọ vào ống quần Cận Hành Giản, Cận Hành Giản bế nó lên nhưng không ôm, mà đặt vào lòng Khương Mạt.
Mèo Ragdoll cũng không kén, lập tức cọ vào cổ tay Khương Mạt, Border Collie ở bên cạnh sốt ruột sủa một tiếng rồi quay người chạy đi.
Không lâu sau, một giọng điện tử “mẹ ơi” vang lên từ xa, Khương Mạt quay đầu, thấy trước cửa phòng của chó không biết từ lúc nào xuất hiện một hàng nút bấm màu pastel, Jan đứng đó, dùng một chân ấn vào nút màu hồng, rồi chạy lại như đang khoe công, sau lưng nó vang lên một câu “con nhớ mẹ”.
Khương Mạt vội xoa đầu nó, không tiếc lời khen ngợi, Cận Hành Giản liếc sang một cái.
Chị Lâm bưng hai tách trà tới, cười giải thích: “Mọi người vẫn chưa hiểu hết Jan, có lúc không hiểu nó muốn gì, sau khi hỏi cô giáo ở trường, tôi đã chuẩn bị cho nó mấy nút giao tiếp.”
“Jan rất thông minh, học rất nhanh, nó còn biết bấm cái khác nữa.”
Khương Mạt vỗ nhẹ Border Collie, nhìn nó đầy mong chờ: “Còn biết gì nữa?”
Jan khẽ liếc mắt, đảo một bên mắt, dưới sự thúc giục của Khương Mạt nó mới miễn cưỡng quay lại, chạy về phía đó, dùng chân ấn nút màu xanh lá, vang lên một tiếng “ba”.
Khương Mạt vui vẻ cong môi, kéo vạt áo Cận Hành Giản, anh nhướn mày, như nể mặt mà nhìn qua.
Border Collie đứng trước hàng nút, quay đầu nhìn bên này, giơ chân lên, do dự một lúc rồi ấn vào nút màu tím bên cạnh nút hồng, sau đó lập tức chạy đi, quay người là biến mất.
Một chữ “thối” bật ra đúng lúc đó.
Phòng khách lập tức im phăng phắc, sau một nhịp ngắn, tiếng “xì” cười của người đàn ông trở nên đặc biệt rõ ràng.
Khương Mạt cười lớn không hề nể nang, khiến lời giải thích mà chị Lâm vừa chuẩn bị bị chặn lại luôn.
Cận Hành Giản cúi mắt, thong thả tháo cúc tay áo, liếc sang một cái, cô gái nhỏ cười đến cong cả mắt, trong ánh mắt như sắp cười ra nước mắt, hoàn toàn không để ý việc anh vừa bị con chó của cô gián tiếp “mắng”.
Cận Hành Giản thu lại ánh nhìn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà cong khóe môi.
Chủ nào thú nấy.
Đều nghịch ngợm như nhau.
*v*
Ngày hôm sau phải đi học bình thường, Khương Mạt đau chân nên dứt khoát sống ở nhà.
Ăn sáng xong, Cận Hành Giản cùng cô lên xe.
Khác với mọi khi, lần này xe không dừng ở vị trí quen ngoài cổng trường, mà chạy thẳng vào trong.
Hôm nay Khương Mạt học kín lịch, trong cặp nhét đầy sách.
“Học ở đâu? Bảo chú Lý lái thẳng đến đó.” Cận Hành Giản lên tiếng.
“Không cần.” Khương Mạt cầm lấy nạng, đeo lại cặp.
“Chỗ đó cấm xe.” Cô báo một địa điểm, “Cứ lái đến đó là được, Hạ Nam sẽ ra đón em.”
“Thật sự không cần anh đưa em vào?”
“Không cần, chuyện nhỏ vậy em còn không tự làm được à? Anh mau đi tỉnh bên họp đi, tối đến đón em về là được.”
Cận Hành Giản không nói thêm nữa.
Trong khuôn viên trường xe chạy chậm, hai bên đường cành cây vừa nhú xanh, sinh viên đạp xe thong thả đi qua.
Chưa đến ngã rẽ, Khương Mạt đã thấy Hạ Nam đang đứng đợi ở đó, xe vừa dừng, cô nói với Cận Hành Giản một tiếng rồi chống nạng mở cửa xuống xe.
Hạ Nam thấy cô liền vẫy tay, chen qua đám đông đi tới, phía sau còn có một nam sinh cao ráo, gọi một tiếng “Khương Mạt”.
Khương Mạt hơi sững lại, vài giây sau mới ngẩng đầu, vẫy tay với người không hiểu sao sáng sớm đã xuất hiện ở đây, Hạ Tuyển Hữu.
Cô đang định đóng cửa xe đi học thì nghe Cận Hành Giản gọi tên mình.
Khương Mạt quay đầu lại, Cận Hành Giản cầm chiếc điện thoại cô để quên ở ghế sau, anh không nhúc nhích, vẫn ngồi yên tại chỗ, cũng không đưa tay ra, Khương Mạt không với tới được, đành phải cúi người, gần như chui nửa người vào trong xe.
Lấy được điện thoại, cô vừa định đi thì cổ tay bị nắm chặt.
Cận Hành Giản dịch người sang một chút, khi cô ngạc nhiên ngẩng lên, anh đã cúi xuống hôn lên môi cô.
—————–
Tác giả có lời muốn nói:
Cập nhật hôm nay: Nhật ký “tranh sủng” của mèo và chó