Chương 23: “Em sướng rồi liền muốn ngủ?”
Edit: Thanh
——————–
Cận Hành Giản hít khẽ một hơi, buông tay che trước môi Khương Mạt.
Đôi môi của cô gái nhỏ mềm mại, ấm áp, hơi thở nóng hổi phả lên lòng bàn tay anh, phập phồng như lông vũ.
Động tác của Cận Hành Giản khựng lại vài giây, anh nâng mặt cô lên tiện tay véo nhẹ một cái, hỏi: “Đầu còn choáng không?”
Khương Mạt nheo mắt lại như một con cáo nhỏ vừa được thỏa mãn, giơ hai ngón tay lên, trả lời cực kỳ nghiêm túc: “Không chóng mặt, nhưng hơi buồn ngủ một chút.”
Nhìn dáng vẻ say mơ màng của cô, Cận Hành Giản chỉ muốn bật cười, anh thu lại thỏi son của cô, vặn nắp rồi đặt lên mặt bàn, lại nắm lấy ngón tay cô ấn xuống một ngón, kiên nhẫn sửa: “Đây mới là một.”
Rồi xoa đầu cô: “Buồn ngủ cũng ráng nhịn đi.”
Nói xong, anh vòng qua người cô, mở vòi nước, nước ấm chảy qua từng ngón tay, khi ngẩng đầu lên, anh đúng lúc nhìn thấy Khương Mạt trong gương đã phản ứng lại.
Cô cũng xoay người theo động tác của anh, nhìn vào gương, nhưng ánh mắt lại dừng ở cái tên viết trên ngực anh, có vẻ rất hài lòng với “tác phẩm” của mình, cô nhích lại gần một chút, gần như sắp bám lên cánh tay anh, tò mò hỏi: “Nhịn gì?”
Cận Hành Giản cúi mắt nhìn người bên cạnh đang dính sát vào mình, rút khăn chậm rãi lau khô tay rồi nói: “Ráng nhịn đừng ngủ.”
Nói xong, anh cởi áo vest trải lên mặt bàn đá cẩm thạch, cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô, trực tiếp bế cô đặt lên đó.
Mặt bàn bồn rửa rất rộng, Khương Mạt bị đẩy lùi đến mức lưng áp thẳng vào gương, co rúm lại vì lạnh, mở to đôi mắt nhào tới vùi vào lòng người đàn ông, tủi thân kháng nghị: “Lạnh quá… Cận Hành Giản, anh có thể dịu dàng một chút không?”
Cận Hành Giản khẽ bật cười, tốt tính bế cô đứng dậy bằng một tay, “Vậy đổi chỗ khác.”
Anh bế cô đến sofa, một chân quỳ giữa hai đầu gối cô, ép cô vào góc, cúi người xuống hôn cô.
Lần này đúng theo ý cô, Cận Hành Giản hôn rất chậm rãi, thần kinh căng thẳng của Khương Mạt dần thả lỏng, nhắm mắt đáp lại, tận hưởng sự dịu dàng hoàn toàn khác trước kia, ngay cả cúc áo sơ mi bị cởi ra cũng không phát hiện.
Đến lúc nụ hôn rơi xuống xương quai xanh, một bàn tay luồn ra sau lưng, khớp ngón tay của người đàn ông chống lên lưng cô, mò mẫm rất lâu ở m*c ** ng*c, trầm giọng hỏi: “Mở thế nào?”
Khương Mạt mơ màng, phản ứng một lúc lâu mới nhớ lần trước cô mặc váy dạ hội dùng miếng dán ngực. Trong đầu vẫn lơ lửng câu hỏi của anh, nhưng lời nói ra lại là: “Trước đây anh chưa từng mở à?”
Ngón tay đang lần mò phía sau khựng lại, giọng người đàn ông trầm xuống vài phần: “Vì sao tôi phải từng mở?”
Hàng mi Khương Mạt run run, đầu óc hỗn độn, men say và cơn buồn ngủ cùng dâng lên, kéo ý thức của cô chìm xuống.
Đột nhiên môi đau nhói, cô mở mắt, thấy Cận Hành Giản đang nhíu mày nhìn mình, anh ôm eo bế cô lên đặt lên đùi, bàn tay phía sau cũng tìm ra cách, trước ngực cô bỗng nhẹ hẳn, tay anh lập tức xoa lên, môi áp xuống m*t nhẹ vành tai cô, lại hỏi lần nữa: “Hửm?”
Đầu óc Khương Mạt vẫn còn mơ hồ, nhưng toàn thân như bị điện chạy qua, cô cắn môi khẽ rên, mơ hồ cảm thấy nguy hiểm muốn lùi lại, nhưng sau eo bị anh giữ chặt, trong tai không biết là hơi thở của anh hay tiếng máu chảy của chính mình, rào rào không dứt. Cô chỉ đành ôm lấy anh, nghiêng đầu hôn môi anh lấy lòng theo bản năng, trả lời đứt quãng: “Anh… ở nước ngoài… chẳng phải rất open sao?”
Một hơi nghẹn ở ngực, Cận Hành Giản suýt nữa bị chọc cười vì tức, anh một tay nắm cổ tay cô dễ dàng giữ ra sau lưng, nghiêng đầu, đầu lưỡi l**m lên vành tai cô, hơi thở phả lên xương tai.
Áo sơ mi cùng dây áo đen bị kéo tuột xuống giữa cánh tay, bờ vai gầy mảnh khẽ run.
Khớp ngón tay người đàn ông khẽ động, đầu ngón tay có lớp chai mỏng ấn lên chỗ nhô cao, lưu luyến không rời.
Cảm giác tê dại khoái lạc xâm chiếm ý chí, Khương Mạt khẽ hít một hơi, môi run nhẹ, hơi nước dâng trong mắt khiến mọi thứ trước mặt càng mờ ảo.
Ngón tay Cận Hành Giản rút đi, đổi sang môi, cắn lên đó, lúc nhẹ lúc nặng, đầu lưỡi linh hoạt trêu chọc, giọng khàn khàn ép cô sửa lời: “Nói lại.”
Căn hộ vô cùng yên tĩnh, một âm thanh nhỏ đều k*ch th*ch màng nhĩ.
Nhiệt nóng trong cơ thể dâng trào, Khương Mạt xấu hổ đến mức da toàn thân nhuộm một tầng hồng nhạt, ngón chân co quắp bối rối, lưng ướt mồ hôi khẽ run.
Một cơn bướng bỉnh xuất hiện trong lòng, cô say đến mơ màng, cắn môi không chịu nói, nhưng khi anh tăng lực vẫn không kìm được khẽ rên.
Âm thanh ấy như chất xúc tác, người đàn ông càng quá đáng hơn.
Đến khi cô “ưm” một tiếng mềm nhũn cả người, Cận Hành Giản cuối cùng cũng thả tay cô ra, trên cổ tay hằn một vệt đỏ do bị nắm. Trước mắt Khương Mạt đã mờ đi, ý thức cũng không còn rõ ràng, cô nhắm mắt vùi vào vai anh, cảm thấy xấu hổ vô cùng, vừa khóc vừa nhỏ giọng tố cáo: “Rõ ràng… anh rất thành thạo!”
Giọng nói lẫn men rượu vừa mềm vừa nũng nịu, Cận Hành Giản không còn để ý đến sự cứng miệng của cô nữa, bàn tay to vỗ nhẹ lên tấm lưng vẫn đang run khẽ qua lớp sơ mi còn vắt hờ trên người cô, lười biếng đáp: “Tôi thuần thạo thì người thoải mái không phải em à?”
Khương Mạt nằm sấp trong lòng anh không lên tiếng, ngón tay cô lướt qua eo anh, mang theo cảm giác tê tê, rồi lại cố chấp đặt lên, nhưng lại trượt đi.
Cận Hành Giản khựng lại một chút rồi hiểu ra, cô đang muốn véo anh, chỉ là tay không có sức, hơn nữa eo anh lại có mồ hôi.
Cận Hành Giản bật cười, lồng ngực khẽ rung, nhưng vẫn dịu giọng hỏi: “Không muốn tôi thành thạo như vậy à?”
Khương Mạt vẫn không nói, tốc độ ngón tay lướt qua chậm lại.
Cận Hành Giản cong môi, hôn nhẹ lên bờ vai ướt mồ hôi của cô, “ồ” một tiếng, giọng khẳng định: “Muốn tôi chỉ thành thạo với mỗi mình em thôi.”
Một lúc lâu sau, cô gái nhỏ trong lòng anh mới khẽ “ừm” một tiếng, nhúc nhích người, môi dán vào cổ anh hỏi: “Vậy… anh có phải không?”
Một luồng cảm xúc nóng bỏng lăn qua tim, Cận Hành Giản im lặng rất lâu, rồi mới trầm giọng “ừm” một tiếng.
Khương Mạt dường như đã hài lòng, bĩu môi hôn nhẹ lên cổ anh một cái, bàn tay đặt lên eo anh rồi không động đậy nữa.
Bàn tay cô gái nhỏ xíu, lòng bàn tay nóng ẩm, hơi thở phả lên cổ anh cũng ấm, phía dưới của Cận Hành Giản căng đến khó chịu, anh vỗ nhẹ lên eo Khương Mạt, bảo cô đừng ngủ, nhưng chỉ nhận lại một tiếng hừ khe khẽ đầy buồn ngủ, cùng một câu: “Muốn đi tắm rồi ngủ sao?”
“Em sướng rồi liền muốn ngủ?”
Cận Hành Giản đặt cô xuống sofa, cúi đầu hôn những giọt nước mắt chưa khô trên mặt cô, hàng mi Khương Mạt run run, ôm cổ anh, tìm môi anh mềm mại đáp lại.
Bàn tay người đàn ông men theo đường eo cô trượt xuống đến bắp đùi, khi chuẩn bị vén lớp vải mỏng lên thì khựng lại, thứ vốn không nên ở đó vẫn còn.
Mày anh dần nhíu lại, Cận Hành Giản ngẩng đầu khỏi nụ hôn dính dấp của cô gái nhỏ, hỏi: “Tháng nào cũng như vậy à?”
“Cái gì?” Khương Mạt buồn ngủ đến mức gần như không mở nổi mắt.
Cận Hành Giản bình tĩnh hô hấp bế cô lên, tay vòng ra sau lưng cài lại móc áo cho cô, đồng thời thay cô quyết định: “Về Bắc Thành tôi sẽ mời bác sĩ điều dưỡng cho em.”
Một tháng ba mươi ngày, kỳ sinh lý chiếm gần mười ngày.
Khương Mạt lúc này mới hiểu ý anh, nói: “Không cần đâu, tôi rất bình thường mà.”
Cô cúi đầu bẻ ngón tay đếm, cười nhìn anh: “Hôm nay ngày thứ tư.”
Cận Hành Giản lại sững lại, anh chỉnh lại áo sơ mi cho cô, nhướn mày hỏi: “Thứ sáu là ngày đầu?”
Khương Mạt vùi vào vai anh, ngoan ngoãn “ừm” một tiếng.
Như vậy còn gì không hiểu nữa.
Con cáo nhỏ trong lòng anh, vừa cắn anh, vừa mê sắc anh, còn biết nói dối lừa anh.
Một cỗ ngột ngạt dâng lên trong lòng, Cận Hành Giản ngồi im một lúc, đến khi đứng dậy thì vác nửa người Khương Mạt lên vai, nghe cô mơ hồ hừ một tiếng, anh vừa bực vừa buồn cười, giơ tay vỗ một cái lên mông cô.
Anh đặt cô lên giường, vừa định vào phòng tắm thì lại bị kéo lại.
Khương Mạt nắm lấy cánh tay anh, nhắm mắt lẩm bẩm: “Cận Hành Giản, tôi còn chưa tắm.”
Vừa rồi đáng yêu bao nhiêu, bây giờ lại khiến người ta bực bội bấy nhiêu.
Đáng lẽ không nên mềm lòng với cô, chuyện gì cũng chiều theo.
Ngực anh lên xuống vài lần, Cận Hành Giản đen mặt nói: “Cứ để thối thế mà ngủ đi.”
*v*
Thối là không thể nào thối được, Khương Mạt thơm tho tỉnh dậy trên chiếc giường lớn vào sáng hôm sau, vùi đầu dưới gối chỉ muốn tự ngạt chết mình.
Con cáo nhỏ vừa nói dối vừa say rượu là phải chịu báo ứng, không cần ai nhắc, từng chuyện xảy ra sau khi họ về căn hộ tối qua đều đang cố g**t ch*t cô.
Cô lấy đâu ra gan… viết tên mình lên ngực anh?
Cô lấy đâu ra gan… đi hôn cơ bụng anh?
Cô lại lấy đâu ra gan… khi anh bảo cô cứ thối thế mà ngủ thì cô còn bò lên người anh bám chặt không buông, tố cáo anh bắt nạt “thiếu nữ xinh đẹp”?
Cô lại lấy đâu ra gan… nửa đêm sai anh đi mua băng vệ sinh cho mình?
Cận Hành Giản không b*p ch*t cô ngay tại chỗ đúng là Bồ Tát sống.
Cô nên cảm ơn hôm nay là ngày làm việc, vị “Bồ Tát sống” này phải đi làm.
Nếu không cô thật sự muốn đâm đầu chết luôn trên cơ bụng của anh cho rồi.
Nhưng nghĩ đến chuyện tối qua Cận Hành Giản gọi tới mười nam người mẫu, Khương Mạt lại không nhịn được bật cười.
Nghĩ thêm đến tiếng “ừm” anh nói tối qua, khóe môi cô gần như muốn cong lên tận trời.
Điện thoại rung lên, Khương Mạt chui ra khỏi gối, vén mái tóc dài rối bù dính trên mặt sang một bên, cầm điện thoại lên, trên màn hình hiện ra khuôn mặt xinh đẹp đang cười ngu ngốc đến đỏ bừng.
Cô vội vỗ vỗ mặt mình, cúp luôn cuộc gọi video của cô bạn thân Trình Ngu.
Giờ này mà tìm cô, chắc chắn là để hỏi chuyện người mẫu nam.
Quả nhiên, vừa cúp máy xong, tin nhắn của Trình Ngu đã nhảy vào điện thoại, cười hề hề hỏi cô tối qua có “diễn biến tiếp theo” gì không.
Khương Mạt nghiêm mặt nói không có gì đáng xem, xem xong là đi luôn, đổi lại là một chuỗi “chậc chậc chậc” của Trình Ngu.
Kết thúc cuộc gọi với Trình Ngu, Khương Mạt mới lướt xem tin nhắn khác, phát hiện Aria đã lần lượt thả like tất cả bài đăng trên vòng bạn bè của cô, còn liên tục khen ngợi dưới bài cô phục chế cổ tịch, rồi hào hứng nhắn hỏi tối nay cô có đến Blue Dreams uống rượu không.
Nhìn trạng thái hoàn toàn không giống một người vừa thất tình.
Khương Mạt thấy vui thay cho cô ấy, nằm sấp trên giường trả lời tin nhắn, tiếc nuối nói tối nay mình không qua.
Trả lời xong, cô đứng dậy đi rửa mặt, cầm luôn cuốn tạp chí hôm qua chưa đọc xong, định tiếp tục xem để hiểu thêm về Hayden.
Đến khi nhìn điện thoại lại, Aria đã trả lời, nói rằng tối nay có lẽ cô ấy cũng có việc khác, rất tiếc không thể gặp cô.
“Cô là cô gái Trung Quốc duy nhất tôi từng gặp có thể uống Liệp Xuân.” Aria nói vậy, “Người pha ra Liệp Xuân đúng là thiên tài!”
Khương Mạt gãi gãi đầu.
Người pha ra ‘Liệp Xuân’ có phải thiên tài hay không cô không biết, cô chỉ biết… ly ‘Liệp Xuân’ đó khiến cô mất mặt đến cùng cực.
Cái mặt chỉ có một cái thôi, cô phải tiết kiệm chút.
Nghĩ đến đây, Khương Mạt thở dài một hơi, rồi đổi tên liên lạc “Cận” trong WeChat thành “Bồ Tát sống”, trịnh trọng ghim lên đầu.
Vừa đổi xong, “Bồ Tát sống” đã gửi tới một tin nhắn.
Khương Mạt ôm ngực đập thình thịch mở ra, thấy anh nói: [Hayden tiên sinh gửi lời mời, hỏi tối nay em có thời gian qua làm khách không.]
Cận Hành Giản đang ngồi trong văn phòng, bên tay là tập tài liệu vừa ký xong.
Anh xoa xoa ấn đường, cầm điện thoại lên, nhìn tin nhắn Khương Mạt gửi tới.
[Tiểu tổ tông: Mời tôi sao?]
Cơn bực bội vẫn còn đè trong ngực, anh nhíu mày trả lời.
Khương Mạt nhìn tin nhắn bật ra trên màn hình, ngây người.
[Bồ Tát sống: Ừm.]
[Bồ Tát sống: Aria là con gái Hayden, ông ấy cảm ơn em vì tối qua đã giúp Aria.]
[Bồ Tát sống: Tối nay phải nhờ phúc của Cận phu nhân rồi.]