Chương 22: Hôn lên múi bụng của anh.
Edit: Thanh
——————
Phía sau đã không còn đường lui, Khương Mạt hoàn toàn quên mất khóa kéo váy nằm ở sau lưng, cô giữ chặt cổ áo, “a” lên một tiếng, ngay lập tức bị Cận Hành Giản kéo vào lòng, sống mũi đập vào vai anh, đau đến mức nước mắt sinh lý trào ra.
Đầu ngón tay mang theo lớp chai nhẹ nhàng lướt qua gáy cô, người đàn ông cúi đầu xuống, chân Khương Mạt đá loạn xạ khắp nơi, không biết đá trúng chỗ nào khiến Cận Hành Giản khẽ rên một tiếng đau đớn, giày cao gót trượt khỏi chân, khóa kéo phía sau lưng cũng bị kéo tuột một đường xuống tận eo, để lộ cả mảng lưng trắng muốt.
Làn da vốn bị nước đá làm ướt lạnh khi gặp luồng không khí ấm lập tức dễ chịu mà giãn ra, nhưng cơ thể Khương Mạt lại khựng lại.
Chút sức lực nhỏ nhoi của cô trước mặt Cận Hành Giản chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, Cận Hành Giản chẳng hề khách khí với cô, tay anh kéo mạnh một cái, tay áo bị anh tuột xuống, cô chỉ còn mặc một chiếc áo ngực nằm sấp trong lòng anh, làn da mềm mại trước ngực dán sát vào cơ thể anh từng tấc.
Lớn như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên cô bị người ta lột quần áo, Khương Mạt vừa hoảng vừa sợ, nước mắt chảy đầy mặt, cô cúi xuống cắn vào vai người trước mặt, cắn rất mạnh, đến khi đầu mũi thoảng qua mùi tanh của máu cũng không chịu nhả ra.
Vai Cận Hành Giản rõ ràng khựng lại một chút, sau đó vẫn như thường vớ lấy chiếc sơ mi vừa cởi ra, nắm lấy cánh tay Khương Mạt xỏ vào tay áo, khép cổ áo lại che kín vai cô, đầu ngón tay anh xoa nhẹ phần thịt mềm sau gáy cô, khóe môi mang theo ý cười: “Bị dọa rồi?”
Chiếc áo còn vương lại mùi và nhiệt độ cơ thể người đàn ông phủ lên khiến dây thần kinh căng thẳng của cô dần thả lỏng, Khương Mạt nhả ra, tựa trán lên vai Cận Hành Giản, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, cô tức giận đấm vào ngực anh, nghẹn ngào nói: “Đồ khốn! Anh phải xin lỗi tôi!”
Cơn đau nhói nơi vai k*ch th*ch rõ rệt dây thần kinh, chất lỏng ấm nóng theo cơ bắp chảy xuống, Cận Hành Giản không vội xử lý vết thương, vẫn xoa nhẹ sau gáy cô an ủi, trong lồng ngực bật ra một tiếng cười trầm: “Xin lỗi em.”
Khương Mạt nằm trên vai anh thêm một lúc rồi mới hít hít mũi ngẩng đầu lên, vừa lau nước mắt trên má vừa nhỏ giọng nói “Tôi chấp nhận.”
Trán cô được vuốt nhẹ một cái, khi ngón tay Cận Hành Giản rời đi, Khương Mạt tinh mắt thoáng thấy vết đỏ dính trên đó, vội vàng nắm lấy tay anh, ánh mắt chạm vào vết máu còn sót lại trên đầu ngón tay anh rồi chuyển sang vai anh.
Trên làn da trắng lạnh có hai hàng dấu răng chỉnh tề, chỗ cắn chặt nhất bị rách da, những giọt máu lăn xuống sắp chảy đến ngực.
Khương Mạt suýt nữa lại khóc, vừa xin lỗi vừa muốn trèo lên phía trước để tìm băng dán cầm máu, trong ấn tượng của cô, Lâm Nguyên thường để một số loại thuốc trên xe, không biết chiếc xe này có không.
Đầu ngón chân vừa chạm vào tấm thảm lông cừu trải trên xe đã bị Cận Hành Giản ôm eo kéo về.
“Không giận nữa à?” Cận Hành Giản hỏi.
Cắn anh thành ra thế này, cô còn dám giận gì nữa, Khương Mạt hít mũi lắc đầu.
Ánh sáng trong xe rất tối, nhưng vẫn có thể thấy rõ đôi mắt đã được nước mắt rửa qua sáng ngời trong veo, chóp mũi ửng đỏ, quần áo xộc xệch, trông thật đáng thương.
Cảm giác tội lỗi trào dâng trong lòng, Cận Hành Giản nhìn Khương Mạt một lúc, giữ lấy eo cô rồi cúi đầu.
Hơi thở của người đàn ông đến gần, khi môi sắp chạm vào nhau, Khương Mạt nhạy bén nhận ra sự thay đổi trên cơ thể anh, mặt đỏ bừng né sang một bên, cô không dám đẩy vào vai anh, đành phải chống tay lên ngực anh, người ngả ra sau, vội vàng oán trách: “Cận Hành Giản, giờ là lúc nào rồi mà anh còn nghĩ đến chuyện đó?”
Cô sức yếu, tay anh đặt sau eo cô, khoảng cách giữa hai người căn bản không thể kéo ra.
“Lúc nào cơ?”
Anh nói, ánh mắt liếc xuống người cô.
Khương Mạt cúi đầu, cổ tay khẽ run.
Nửa người trên của anh tr*n tr**, dù ánh sáng trong xe mờ tối, vẫn có thể nhìn thấy những múi cơ bụng xếp gọn gàng, đường cong vai cổ cũng trơn tru đẹp mắt, còn cô mặc áo của anh, quần áo xộc xệch ngồi trong lòng anh, áo sơ mi chưa cài lấy một cúc, vạt áo mở rộng để lộ làn da trắng trước ngực phập phồng theo nhịp thở, áo ngực đen và vòng eo thon trắng lộ ra không sót chút nào.
Hơi nóng leo lên tận vành tai, Khương Mạt vội rút tay đang chống trước ngực anh về, cúi đầu luống cuống cài cúc áo, đôi tay vốn khéo léo trong việc tu sửa tranh chữ, hôm nay có lẽ vì uống rượu nên lúng túng, tìm mãi không khớp được lỗ cúc.
Cận Hành Giản ôm lấy eo cô, cúi đầu xuống, môi anh dán vào cổ cô, hơi thở ấm nóng phả lên cằm, anh hôn dọc lên má rồi lại định m*t lấy môi cô.
Đầu ngón tay run lên không ngừng, Khương Mạt quay mặt muốn tránh nhưng bị anh giữ cằm, giọng nói trầm khàn khiến cô không thể di chuyển.
“Trên môi em có máu của tôi.”
Như có thứ gì đó nổ tung trong tim, nhịp tim trong khoảnh khắc ấy tăng vọt.
Cận Hành Giản nghiêng đầu, hôn xuống.
Anh hung hăng cạy mở môi lưỡi cô, nụ hôn sâu nặng, mùi tanh nhạt của sắt nhanh chóng lan ra trong khoang miệng, anh hòa lẫn với hơi thở của anh, thấm vào tận xương tủy, hòa cùng dòng máu của cô.
Hốc mắt Khương Mạt nóng lên, trái tim nóng đến mức như sắp tan chảy, sự bình tĩnh mà cô vừa gắng gượng duy trì bỗng sụp đổ hoàn toàn.
Bất kể sự dung túng và bảo vệ anh dành cho cô có phải là tình yêu hay không.
Cô biết chắc một điều, cô thật sự đã yêu anh rồi.
Cảm xúc của cô vì anh mà dâng lên, cũng vì anh mà hạ xuống.
Cô muốn chiếm lấy ánh nhìn của anh.
Cô không còn cam lòng chỉ làm bà Cận trên danh nghĩa nữa.
Không thèm quan tâm đến chiếc cúc áo còn dang dở, cánh tay mềm mại vòng lên sau gáy Cận Hành Giản, Khương Mạt khẽ đưa đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn của anh.
Đã quá nửa đêm, trên đường phố gần như không còn xe cộ qua lại, trong xe, hai hơi thở nóng bỏng quấn chặt lấy nhau.
Cảm giác say rượu dần ăn mòn thần kinh Khương Mạt, bàn tay lớn đặt sau eo cô dần trượt lên sống lưng, mỗi lần v**t v* đều như có dòng điện lan khắp cơ thể, cô bị hôn đến mức thiếu oxy, cơ thể mềm nhũn không còn chút sức lực, nửa nằm trong lòng Cận Hành Giản.
Đột nhiên, thân xe rung mạnh.
Một chiếc siêu xe gần như sượt qua xe họ mà lao vút đi, rồi phanh gấp, nghiêng đầu dừng lại cách đó không xa.
Rầm ——
Cửa xe đóng sầm, tiếng cãi vã của một nam một nữ từ xa truyền tới.
Giọng nói có chút quen thuộc xuyên thẳng vào tai, Khương Mạt chớp chớp hàng mi, bàn tay áp lên ngực Cận Hành Giản, mơ màng lên tiếng giữa những lần môi lưỡi chạm nhau: “Hình như tôi nghe thấy bạn tôi đang cãi nhau.”
Cận Hành Giản lại không có ý định quan tâm, chỉ giữ cô tiếp tục hôn, Khương Mạt bất mãn vỗ vào ngực anh, lúc này anh mới nâng mắt lên, thấp giọng nói, “Cái cô dopamine tối nay?”
“Dopa gì…”
Khương Mạt chậm nửa nhịp mới hiểu được ý ám chỉ của Cận Hành Giản, cô rời khỏi vòng tay anh, xoay người nhìn ra ngoài xe, vì động tác quá nhanh, dưới tác dụng của rượu, cảnh vật trước mắt chao đảo, cô phải nhìn chăm chú một lúc mới thấy rõ. Cách đó vài chục mét, bên cạnh chiếc Porsche, Aria hất mạnh cánh tay người đàn ông đang giữ chặt mình, ngẩng mặt lên tức giận quát rằng hai người đã chia tay rồi.
Người đàn ông không hề nói gì, lại kéo tay cô ấy, muốn nhét cô ấy vào xe, Aria giãy giụa từ chối, kết quả lại bị ép lên thân xe.
Vòng tay bỗng trống rỗng, Cận Hành Giản hít sâu một hơi, đưa tay kéo eo Khương Mạt, kéo cô ngồi lên đùi mình, anh thấy cô vừa tức giận vừa cài lại từng chiếc cúc áo, đồng thời hỏi: “Cận Hành Giản, đàn ông quấy rối, cưỡng ép phụ nữ thì vi phạm điều luật nào?”
Cận Hành Giản ngước mắt nhìn tình hình phía xa, lại nhìn dáng vẻ này của Khương Mạt, biết chuyện này cô nhất định sẽ xen vào.
“Để tôi đi, em ở trong xe đợi tôi.” Anh nói.
“Anh không có áo, lại còn đang bị thương.”
Khương Mạt vừa nói vừa cài xong hết cúc áo, anh cao hơn cô cả một cái đầu, chiếc sơ mi vừa vặn với anh, khi cô mặc lại giống như váy ngắn, chỉ vừa đến bắp đùi.
Cô vơ lấy áo khoác, chẳng thèm nhìn đã mặc vào người, đẩy cửa xe bước xuống, lại bị Cận Hành Giản kéo trở lại.
“Giày.”
Anh giữ eo cô đặt lại lên đùi mình, cúi xuống nhặt đôi giày cao gót rơi trên thảm, cẩn thận mang vào cho cô, còn cài thêm vài chiếc cúc áo khoác để che đôi chân trắng mịn, rồi hỏi: “Em định làm thế nào?”
Cô gái nhỏ dáng người cao gầy, mặc sơ mi và áo khoác của anh, môi bị anh hôn đến đỏ thắm, cả người đều mang hơi thở của anh.
Cận Hành Giản ích kỷ, thật sự không muốn để cô ra ngoài.
Khương Mạt đã chuẩn bị xong, khi xuống xe, cô lấy điện thoại ra, để lại cho anh một câu: “Dùng trí thắng”, rồi bật camera, lảo đảo bước về phía trước vài bước, sau đó đứng lại một chút, rồi sải bước tiếp.
Cận Hành Giản cúi người nhặt chiếc áo vest rơi trên thảm lông cừu lên, mặc vào che đi vết thương trên vai rồi lấy điện thoại lên gọi một cuộc.
Chưa đầy một phút, bốn chiếc Rolls-Royce Cullinan màu đen lặng lẽ dừng phía sau xe anh chờ lệnh.
Anh cài hai cúc áo vest, rút một điếu thuốc từ hộp, hạ cửa sổ xe châm lửa, ánh mắt vẫn luôn dõi theo Khương Mạt bên ngoài.
Bên kia nói chuyện không lớn, không nghe rõ họ nói gì, Cận Hành Giản đoán Khương Mạt chắc đã dùng điều luật anh vừa nói để uy h**p Cận Lân Vũ, Cận Lân Vũ trông như con gà trống bại trận, cau mày định kéo tay Aria lần nữa, nhưng bị Khương Mạt chắn lại.
Khương Mạt bảo vệ Aria phía sau, đứng giữa ngăn hai người, cằm ngẩng cao, ánh mắt lạnh lùng, ngẩng đầu nói nhanh điều gì đó.
Lông mày Cận Lân Vũ nhíu chặt hơn, quay đầu nhìn về phía này.
Cận Hành Giản ở trong bóng tối không động đậy, xuyên qua làn khói mỏng, lặng lẽ nhìn người anh họ của mình.
Cuối cùng Cận Lân Vũ không dây dưa nữa, khi lái xe rời đi, một cuộc gọi đến điện thoại Cận Hành Giản.
Anh liếc nhìn rồi nhận máy, giọng điệu chất vấn của Cận Lân Vũ lẫn trong tiếng động cơ truyền tới: “A Giản, cậu giở mấy trò tiểu xảo này có ý nghĩa gì không?”
Cận Hành Giản chậm rãi rít một hơi thuốc, khuỷu tay khoác lên cửa sổ xe, xa xa Aria nhào vào vai Khương Mạt khóc nức nở, Khương Mạt ôm chặt cô ấy, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi, Cận Hành Giản chậm rãi nhả ra một vòng khói, giọng điệu lạnh nhạt khinh thường: “Đối phó với anh mà cũng cần dùng thủ đoạn?”
Bên kia hừ cười một tiếng, để lại một câu “Cậu cũng vẻ vang được bao nhiêu”, rồi cúp máy.
Xung quanh bỗng yên tĩnh, dưới màn đêm, sắc mặt Cận Hành Giản trầm xuống.
Một bóng người xuất hiện bên cửa xe, Lâm Nguyên hơi cúi người hỏi: “Có cần đưa cô Aria về nhà không ạ?”
“Không cần.” Đoạn tro thuốc giữa ngón tay anh đã dài ra một đoạn, Cận Hành Giản không còn tâm trạng hút nữa, anh hoàn hồn dập tắt thuốc, nhướng mắt nhìn cô gái nhỏ ở phía xa đã đứng không vững nhưng vẫn cố gắng an ủi Aria, rồi bổ sung: “Chuẩn bị một phần canh giải rượu.”
Không lâu sau, một chiếc Maybach dừng bên đường phía trước, Aria tạm biệt Khương Mạt rồi lên xe, chiếc xe nhanh chóng rời đi, Khương Mạt lại ngồi xổm xuống đất, nhìn từ xa chỉ thấy một cục nhỏ, tay cầm điện thoại không biết đang làm gì.
Không lâu sau, điện thoại Cận Hành Giản nhảy ra một tin nhắn mới.
[Cô gái nhỏ hái hoa nhài: Đau đầu quá, Cận Hành Giản anh mau tới đón tôi về đi.]
Những từ ngữ mềm mại ấy khiến lòng người cũng mềm theo, như thể nơi anh đang ở chính là nơi cô thuộc về.
Một tiếng cười khẽ bật ra từ lồng ngực, Cận Hành Giản đẩy cửa xe bước xuống.
Khoảng cách không xa, chưa đến nửa phút anh đã tới nơi, Khương Mạt ngẩng đầu lên, mái tóc bị gió thổi rối tung, chóp mũi còn đỏ hơn lúc vừa khóc, cô nheo mắt nhìn một lúc, dường như xác nhận đúng là anh, liền cong môi cười, rồi dang hai tay về phía anh.
Sự tin tưởng bản năng ấy khiến tim Cận Hành Giản mềm xuống, tâm trạng tệ hại ban nãy cũng bị nụ cười đó xua tan.
Anh cúi người bế ngang cô lên, Khương Mạt rúc vào lòng anh, tò mò vạch cổ áo vest của anh ra nhìn vào trong, hình như thấy có gì đó không đúng, bàn tay nhỏ thò vào, chạm phải cơ ngực rắn chắc, còn tiện tay sờ một cái, rồi vui vẻ ngẩng đầu hỏi: “Cận Hành Giản, áo của anh đâu rồi?”
Cận Hành Giản cúi mắt nhìn cô, biết cô thật sự đã say, cũng thật sự tin câu nói cô thích ngắm người mẫu nam.
“Ở trên người em.” Anh nói xong liền nhìn phản ứng của cô.
Khương Mạt nhíu mày nhớ lại, bỗng nhiên cô túm chặt cổ áo mình, hàng mi rũ xuống, bày ra dáng vẻ giả vờ ngủ không nghe thấy, cũng không định trả lại.
Cận Hành Giản quay đi bật cười, đặt cô vào ghế sau xe, chưa kịp cài dây an toàn thì thấy cô mở mắt, thò người vào hộc tỳ tay lục lọi, khi lôi ra mấy chiếc hộp nhỏ, nheo mắt nhìn rõ là gì, cô liền tức giận ném lại vào trong, sau đó dựng cổ áo khoác lên che nửa khuôn mặt, cài dây an toàn xong thì không thèm để ý tới anh nữa, mãi đến khi mí mắt bắt đầu trĩu xuống, cô mới nhắc anh về nhà thì gọi cô dậy bôi thuốc cho anh.
Sau khi uống rượu cũng không quá quậy phá.
Cận Hành Giản nghĩ thầm.
Thật ra vai anh đã không còn đau nữa, Cận Hành Giản cụp mắt suy nghĩ, một lát sau vẫn gọi một cuộc điện thoại.
“Chuẩn bị cho tôi vài lọ thuốc sát trùng.”
“Gì cơ?” Giọng người đàn ông bên kia còn ngái ngủ, cực kỳ khó chịu vì nửa đêm bị gọi dậy vì chuyện nhỏ như vậy, “Cậu cần sát trùng làm gì, tắm rửa rồi đi ngủ sớm đi.”
“Chuẩn bị đi, tôi qua chỗ cậu lấy.” Tính lại lộ trình và thời gian, Cận Hành Giản đổi ý: “Bảo người mang tới nhà tôi.”
“Thật sự bị thương à? Chuyện gì vậy?” Giọng nói bên kia tỉnh táo hơn một chút, “Chụp vết thương gửi tôi xem, nếu nghiêm trọng tôi phải qua xử lý cho cậu.”
Cận Hành Giản hơi nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ đang ngủ say, hai má đỏ hồng bên cạnh, anh kéo cổ áo xuống, khớp ngón tay khẽ lướt qua gò má mịn màng của cô, khẽ cười.
“Không có gì, bị con cáo nhỏ trong nhà cắn một cái.”
Khi về tới căn hộ, canh giải rượu đã chuẩn bị xong, nhưng thuốc sát trùng vẫn chưa được gửi tới. Khương Mạt chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Cận Hành Giản bế cô đặt lên sofa, không vội gọi cô dậy, đi vào phòng làm việc trả lời email rồi nhận thêm một cuộc gọi từ trong nước.
Khi điện thoại báo tin nhắn nói rằng thuốc sát trùng đã được giao tới, Cận Hành Giản mở cửa phòng làm việc, Khương Mạt đáng lẽ phải ngủ trên sofa lại đang xách túi thuốc bước vào.
Cô vô cùng say, đi đường còn lảo đảo, nhìn thấy anh, cô nheo mắt, ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu bảo anh qua bôi thuốc.
Có lẽ chợt nhớ mình chưa rửa tay, nên vừa ngồi xuống sofa cô lại đứng dậy, lảo đảo đi về phía phòng rửa tay.
Cận Hành Giản thấy buồn cười trong lòng, không làm phiền cô, chỉ đi theo sau, mỗi khi cô sắp đụng vào v*t c*ng thì đưa tay che chắn một chút.
Khương Mạt lịch sự cười với anh, vặn vòi nước, dòng nước nhỏ chảy qua lòng bàn tay.
Cận Hành Giản tựa vào cửa nhìn cô.
Trong phòng nhiệt độ khá cao, cô chỉ mặc chiếc sơ mi của anh, vạt áo rũ xuống đến bắp đùi, để lộ hai chân dài trắng nõn không đi dép.
Đầu ngón chân hồng nhạt trên nền đá cẩm thạch đen ánh vàng, tạo nên một hình ảnh cực kỳ bắt mắt.
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, Cận Hành Giản ngước mắt, Khương Mạt đã rửa tay xong, đứng cạnh bồn rửa một lúc, dường như quên mất mục đích mình tới đây.
Cận Hành Giản vẫn không lên tiếng, muốn xem cô còn làm gì nữa.
Không lâu sau, Khương Mạt cầm lên thỏi son môi vừa tiện tay đặt trên mặt bàn, rồi ngẩng đầu nhìn về phía… ngực anh.
Sau khi về nhà anh lập tức bận việc nên trên người vẫn chỉ mặc mỗi áo vest, đường nét cơ ngực mơ hồ lộ ra.
Khương Mạt dường như rất hứng thú với cách ăn mặc như vậy của anh, cô nhìn một lúc rồi vươn tay, vừa mở cúc áo của anh vừa ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi mắt say rượu vẫn trong veo.
Cận Hành Giản không động đậy, khi mở miệng, giọng anh hơi khàn: “Khương Mạt, em định làm gì?”
Hai chiếc cúc áo dễ dàng bị mở ra, Khương Mạt không trả lời, vặn mở thỏi son.
Cận Hành Giản chợt thấy ngực mát lạnh. Khương Mạt cầm son, hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ rung, cực kỳ nghiêm túc viết từng nét một tên mình lên ngực anh —— Khương Mạt
Viết xong, cô hài lòng cười.
Rồi cúi đầu.
Hôn lên múi bụng của anh.
Tác giả có lời muốn nói:
Bé Mạt: Múi bụng này… là của tôi rồi. 🐾