Vén Màn Sương Xuân - Khương Ôn Hạ

Chương 101: Ngoại truyện: Thanh mai trúc mã

Chương 101: Em còn hôn con trai nữa.

Edit: Thanh


“Cô ấy sẽ giận.”

“Tôi cũng không muốn cô ấy hiểu lầm.”

Sau một thoáng chần chừ, trong đầu Khương Mạt như vang lên tiếng đàn vui tai, giống như gió cuốn tuyết bay lượn nhảy múa.

Anh đang gián tiếp tỏ tình sao?

Khương Mạt không biết mặt mình có đỏ không, chỉ cảm thấy tim đập nhanh chưa từng có, nhanh hơn cả lần đầu trượt xong đường đen, nhanh hơn cả lần đầu trượt đường tự nhiên, nhanh hơn cả đêm anh đột nhiên ôm cô, nhanh hơn bất cứ khoảnh khắc nào trước đây.

Gò má không chịu sự khống chế của cô mà nâng lên, kéo theo khóe môi cũng cong lên.

Chắc trông cô ngốc lắm, nếu không sao Cận Hành Giản lại cười vui vẻ như vậy, dù không nhìn thấy mặt anh, cô vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đuôi mắt cong lên của anh, giống như lúc anh giành được cúp trong thi đấu.

Cô cũng là chiếc cúp của anh sao?

Chắc là vậy.

Không được, không thể vui ra mặt như thế, còn có người ngoài!

Cận Hành Giản cũng đâu có nói thẳng, nhỡ không phải thì sao?!

Ít nhất cô cũng phải “giữ giá” một chút!

Khương Mạt ho nhẹ một tiếng, cúi đầu nhìn cô gái kia, cô gái đang trợn mắt nhìn trời, trông lại có chút đáng yêu, khiến chút địch ý ban nãy của cô tan biến ngay lập tức.

À, hóa ra vừa rồi cô có chút địch ý với người ta, vậy thì thật xin lỗi.

Nhưng cũng phải cảm ơn cô ấy, giúp cô hoàn toàn hiểu rõ tình cảm của mình với Cận Hành Giản.

Đúng vậy, cô thích anh!

Trong lúc đầu óc Khương Mạt quay cuồng, cô gái kia phủi mông đứng dậy, khoanh tay nhìn hai người một lượt, miễn cưỡng để lại một câu “Thôi thì tôi cũng bắt đầu ‘ship’ hai người rồi đấy”, rồi ôm ván trượt leo lên dốc, gần tới đỉnh thì “bịch” một tiếng, ngã sấp, cả khuôn mặt vùi vào tuyết.

Keith dừng lại bên đường, nhìn ba người trên dốc, lo lắng hỏi: “Mọi người ổn chứ?”

Cô gái ngẩng đầu, thu lại bàn tay định đập xuống đất, đổi thành đưa ra mềm mại, giọng nũng nịu: “Không ổn, có thể đỡ tôi một chút không?”

Khương Mạt trợn tròn mắt, nhỏ giọng bắt chước: “Có thể đỡ tôi một chút không~”

Một ánh nhìn như có như không rơi xuống mặt cô, cô kéo khăn che mặt lên che đi đôi má đang nóng, đeo kính trượt vào, quay đầu “hung dữ”: “Nhìn cái gì?!”

Nói xong hùng hổ đi lên, chân trượt một cái, đang nghĩ “xong rồi, mình cũng sắp úp mặt vào tuyết” thì eo bị siết lại, cả người bị kéo lên.

Cận Hành Giản dễ dàng kéo cô đi lên, trả lời câu hỏi vừa rồi của cô: “Có gì mà không thể.”

*v*

Sau hai ngày ở chung, Khương Mạt đã nắm rõ lịch trình của Cận Hành Giản, buổi sáng nhất định ở bên cô, buổi chiều nhất định làm việc.

Sau buổi sáng trượt khu tự nhiên về, trong lòng cô có một cảm xúc khó gọi tên, mọi thứ về Cận Hành Giản trong mắt cô dường như đều khác đi.

Anh giống thường ngày gắp thức ăn cho cô.

Cô nghĩ: Ngón tay anh dài thật.

Anh giống thường ngày nói chuyện với cô.

Cô nghĩ: Giọng anh hay thật.

Anh nhấp một ngụm nước, môi khẽ động.

Cô nghĩ: Môi anh trông mềm thật… không biết…

Đột nhiên có người chọc vào má cô, Trình Ngu ghé tai hỏi: “Sáng nay xảy ra chuyện gì vậy? Sao mặt cậu đỏ như mông khỉ thế?”

Khương Mạt sững lại, tay trái vô thức che một bên má, nghe Trình Ngu cười khúc khích mới biết mình bị trêu, quay sang trừng lại thì thấy Trình Ngu đã nghiêm túc cúi đầu ăn cơm, như thể người vừa chọc ghẹo không phải cô ấy.

Buồn bực nhìn cô ấy một lúc, Khương Mạt quay lại tiếp tục ăn, chẳng bao lâu nhận được tin nhắn than vãn: [Hù chết tớ rồi huhuhu! Anh cậu bênh cậu quá! Ánh mắt lúc nãy như muốn “xử” tớ luôn!]

Khương Mạt mím môi trả lời: [Ai bảo cậu lừa tớ!]

Trình Ngu: [Ha, yêu rồi thì cậu biến thành chú cún ngốc nhất thế giới.]

Khương Mạt: [Cậu mắng ai là cún?!]

Trình Ngu: [Cậu còn không phản bác nửa câu đầu cơ!]

Mặt bàn bên cạnh bị gõ nhẹ, Cận Hành Giản cười nói: “Ăn cơm.”

“Ồ.” Khương Mạt không dám quay đầu nhìn anh, úp điện thoại xuống, mặc kệ nó rung thế nào, mặc kệ Trình Ngu ra hiệu, cô cũng không phản ứng.

Ăn xong vẫn bị Trình Ngu kéo đi, hai người không đi trượt nữa mà tìm một chỗ yên tĩnh để “tâm sự”.

“Nghe cậu nói xong tớ còn thấy thương anh cậu.” Trình Ngu vỗ vai cô, “Trước giờ đúng là thả thính nhầm người mù!”

Khương Mạt không buồn để ý cách nói “người mù”, chỉ vội xác nhận: “Cậu cũng thấy anh ấy thích tớ đúng không?”

“Chắc chắn luôn!” Trình Ngu hắng giọng, bắt chước giọng Cận Hành Giản: “Xin lỗi, không thể cõng cô lên, cô ấy sẽ giận. Tôi cũng không muốn cô ấy hiểu lầm.”

Trình Ngu trở lại giọng bình thường: “Rõ ràng như vậy còn gì, vừa từ chối cô gái kia, lại vừa thể hiện thái độ của mình với cậu, hơn nữa anh ấy chắc chắn cũng biết cậu thích anh ấy, nói không chừng còn cố ý cười, cố ý khiến cậu ghen để xác nhận tình cảm của cậu.”

“Tớ còn không biết mình bắt đầu có ý với anh ấy từ khi nào nữa.” Khương Mạt đầu óc mơ màng, đưa tay xoa xoa gò má mỏi vì cười nhiều.

“Cậu có ổn không vậy?” Trình Ngu nhìn cô với vẻ ghét bỏ rồi thở dài, “Nhưng mà cũng phải, đó chính là chỗ lợi hại của anh ấy, người này tâm cơ sâu lắm! Từng bước từng bước tiến gần cậu, tớ nghi hôm đó anh ấy ôm cậu là giả vờ ngủ, chắc chắn đã muốn ôm chiếc bánh nhỏ mềm mềm thơm thơm như cậu từ lâu rồi.”

“Giả vờ ngủ à?” Đêm đó cô hoàn toàn không nhận ra.

“Anh ấy có… ừm…” Trình Ngu lộ ra ánh mắt buôn chuyện xấu xa, “Có phản ứng gì về mặt cơ thể không?”

“…Cậu lái nhanh quá rồi đấy!” Khương Mạt hút một ngụm trà sữa để lâu đã nguội bên cạnh, cô liền cầm lên áp vào má, “Bọn tớ còn cách nhau cái chăn mà.”

Trình Ngu cười hì hì, Khương Mạt nhìn ánh mắt đó liền hiểu, đứng dậy ôm ván trượt đi ra ngoài, gõ nhẹ lên trán cô ấy: “Người đầu óc đen tối thì nhìn cái gì cũng đen tối.”

“Này, bé Mạt, cậu chuyển từ góc nhìn em gái sang thế này kiểu gì vậy?” Trình Ngu chạy theo hỏi, “Nói thật đi, cậu  muốn ở chung với anh ấy có phải có chút ý đồ không?”

“Chắc là tự nhiên thôi, giống như tớ cũng không biết mình bắt đầu thích anh ấy từ khi nào, đương nhiên là không có ý đồ gì, tớ chỉ không muốn ở dưới núi, không muốn mỗi ngày mất gần hai tiếng đi lại thôi.” Khương Mạt nghĩ một chút, “Hơn nữa, anh ấy ở chỗ tớ là ‘an toàn’, tớ dám đảm bảo, dù hai đứa ngủ chung một giường cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Dù sao thì nắm đấm của ba anh ấy vẫn rất đáng sợ.

Trình Ngu liếc cô bằng ánh mắt “tớ không tin”.

Sao có thể có người không muốn ăn một chiếc bánh nhỏ mềm mềm thơm thơm chứ.

“Đi đi đi, đi trượt tuyết thôi!”

Trong lòng vừa rộn ràng vừa rối loạn, cô muốn lên lầu gặp Cận Hành Giản, lại sợ mình thể hiện quá rõ sẽ bị anh trêu, dù sao anh cũng chưa nói thẳng, buổi sáng trêu cô một chút, buổi chiều vẫn bình thản quay về làm việc.

Khương Mạt bĩu môi, tự nhủ mình nhất định phải giữ bình tĩnh, chờ anh chính thức tỏ tình.

Còn hơn một tiếng mới đến bữa tối, Khương Mạt lên một đường trượt dài gần mười cây số để giết thời gian, chậm rãi trượt xuống, xếp hàng lên cáp treo rồi lại chậm rãi trượt xuống, trong nhóm lớp có người gọi cô đến quán ăn âm nhạc, đến nơi mới biết là sinh nhật một người bạn.

Ngoài bánh sinh nhật, trên bàn còn bày một dãy cocktail, ra ngoài không ai quản, một đám thanh niên chơi rất hăng, Khương Mạt cũng uống hai ly, đến giữa chừng đi vệ sinh cô mới thấy tin nhắn Cận Hành Giản gửi từ một tiếng trước, hỏi cô có đi trượt đêm không.

Còn có năm cuộc gọi nhỡ.

Hai ngày trước đi trượt đêm cô đều nói với anh, hôm nay không nói nên anh mới hỏi.

Có chút muốn gặp anh.

Khương Mạt lập tức không ngồi yên được nữa, mang đồ lén rời đi.

Ván trượt của cô để ở khu giữ đồ ngoài trời, đi bộ hai phút là tới, bánh sinh nhật khá ngon, cô giữ lại một miếng nhỏ cho Cận Hành Giản, đóng trong hộp nhựa trong.

Một tay cầm hộp bánh, cô vừa thở ra từng làn hơi trắng vừa gọi cho anh, đêm đông trên núi rất lạnh, cocktail không mạnh nhưng gió thổi khiến cảm giác hơi lâng lâng dâng lên, cô trùm mũ, vừa nghe tiếng chuông vừa đi chậm rãi.

Đến khu để ván, điện thoại cũng được bắt máy., cô kẹp điện thoại vào vai, “alo” một tiếng, một tay định nhấc ván, lần đầu không nhấc nổi, trong điện thoại cũng không có tiếng.

Khương Mạt lấy điện thoại ra nhìn, xác nhận đã kết nối, rồi kẹp lại, trên ván xuất hiện thêm một bàn tay, cô quay đầu nhìn, là Keith cũng lén ra ngoài.

Cậu cũng trùm mũ kín đầu, trông lạnh run.

Khương Mạt cười với cậu.

Keith giúp cô nhấc ván, trong điện thoại cũng vang lên âm thanh, Khương Mạt nghe thấy tiếng gió rít, rồi sau đó là giọng Cận Hành Giản: “Không đi trượt đêm à?”

“Hôm nay sinh nhật bạn.” Cô đi song song với Keith về phía khách sạn, vừa quay đầu đã thấy Cận Hành Giản, anh không mặc áo khoác, từ cửa khách sạn đi ra, hướng về phía cô.

Từ xa, Khương Mạt cười, giơ hộp bánh lên cho anh xem: “Em để phần bánh cho anh.”

Bên ngoài quá lạnh, cô cúp máy, bước nhanh vài bước, chân bỗng trượt một cái, đang lo sắp ngã thì Keith bên cạnh kịp thời đỡ, Khương Mạt đứng vững lại, nói cảm ơn, lúc này Cận Hành Giản cũng đã đến gần.

Anh nhận lấy ván trượt từ tay Keith, nhưng khi cô đưa bánh thì anh không nhận, chỉ liếc cô một cái rồi quay người đi trước.

“Anh cậu hình như giận rồi.” Keith nhỏ giọng, “Có phải vì cậu uống rượu không?”

Keith vừa ngưỡng mộ vừa có chút sợ Cận Hành Giản, dù thường thấy anh dịu dàng với Khương Mạt, nhưng với người khác lại rất lạnh lùng.

“Chắc không đâu.” Khương Mạt nghĩ một chút, “Tối nay tớ không báo anh ấy, nhưng anh ấy không phải kiểu anh trai hẹp hòi.”

Keith nhìn theo bóng lưng trầm mặc phía trước.

Cận Hành Giản thật sự đang giận, Khương Mạt nhận ra điều này khi vào phòng khách sạn.

Anh vừa vào phòng liền đi lấy khăn lau nước tuyết trên ván trượt của cô, hoàn toàn phớt lờ cô đang ôm hộp bánh đi theo sau, Khương Mạt vội chạy lên chặn anh ở cửa, nhỏ giọng nhận lỗi: “Em vốn định ăn xong là về nên không nhắn anh, ở quán ồn quá nên không nghe thấy điện thoại, lần sau em đảm bảo không thế nữa!”

Cận Hành Giản bị cô chặn lại, không đáp chuyện đó, chỉ cúi đầu nhíu mày hỏi: “Uống rượu rồi?”

“Một chút thôi.” Cô giơ cao hộp bánh, cười hì hì, định đánh trống lảng.

Ánh mắt đen sâu của anh nhìn cô một lúc, khóe môi nhếch lên, giọng lạnh lùng trách mắng: “Một chút mà suýt ngã? Đủ tuổi chưa mà đã ra ngoài uống rượu với người ta?”

Lần đầu tiên bị anh mắng như vậy, Khương Mạt có chút sững sờ, đến khi anh lướt qua người mình, cô mới phản ứng lại, cơn tức cũng bùng lên, không muốn dỗ dành anh nữa, cô đặt mạnh hộp bánh xuống bàn rồi đi vào phòng thay đồ.

Trình Ngu nhắn tin nói có người phát hiện cô lén rời sớm, còn bảo đêm còn dài, phòng suite của cô rộng, lát nữa mọi người muốn lên đánh bài, Khương Mạt xem xong liền vứt điện thoại sang một bên không trả lời, cô c** đ* trượt tuyết, ngồi bên giường càng nghĩ càng bực, bật dậy mở cửa đi ra tìm Cận Hành Giản.

Khăn vẫn treo trên ván trượt, nước tuyết còn nhỏ giọt xuống sàn, Cận Hành Giản đứng bên cửa sổ, cầm ly nước nhấp từng ngụm, nghe tiếng động, anh quay đầu lại.

Khương Mạt hùng hổ xông tới, ngẩng cằm nói một tràng: “Chưa đủ tuổi thì sao? Uống chút rượu thì sao? Lúc anh mười bảy tuổi chẳng phải cũng đi uống với mấy người Thẩm Hoài Kinh à?! Còn vào quán bar nữa! Em còn chưa đi bar uống đâu! Em chỉ uống chút khi ăn cùng bạn thì có gì sai?!”

Ánh mắt Cận Hành Giản trầm xuống, thái dương giật nhẹ, giữa mày đè nén cơn giận: “Lúc mười bảy tuổi anh sẽ không uống rượu cùng người khác giới, sẽ không để bản thân rơi vào nguy hiểm.”

Khương Mạt sững lại, rồi càng tức hơn: “Anh có định kiến gì với bạn em vậy?! Tụi em quen nhau nhiều năm rồi, cùng đi chơi, dù em có say họ cũng sẽ đưa em về an toàn!”

“Ai đưa em về, Keith à?” Cận Hành Giản lạnh giọng hỏi.

“Keith cũng được, người khác cũng được, dù sao cũng không để em gặp nguy hiểm.” Khương Mạt vẫn bám lấy câu trước của anh, “Anh có thành kiến gì với tuổi mười bảy của em vậy?”

“Không có.” Cận Hành Giản quay mặt đi.

“Anh có! Anh không cho em uống rượu với con trai.”

Khương Mạt bực bội tiến tới trước mặt anh: “Em nói cho anh biết, mười bảy tuổi em không chỉ uống rượu với con trai—”, cô kiễng chân, túm cổ áo anh kéo xuống, nhanh chóng hôn lên môi anh một cái, “— Em còn hôn con trai nữa!”

Chiếc cốc trong tay Cận Hành Giản nghiêng đi, nửa cốc nước lạnh đổ lên ngực Khương Mạt, cô bị lạnh đến run lên, cơn giận lập tức giảm đi một nửa, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, buông cổ áo anh ra lùi lại một bước.

Không biết có phải bị cô chọc giận hay không, lồng ngực Cận Hành Giản phập phồng, ngọn lửa trong mắt còn dữ dội hơn lúc nãy, nếp nhăn trên cổ áo bị cô kéo giờ dần phẳng lại.

Yết hầu anh khẽ chuyển động, anh đứng thẳng người, thân hình cao lớn phủ bóng xuống cô, “Cạch” một tiếng, chiếc cốc được đặt xuống bàn bên cạnh, anh tiến lên một bước, áp lực dâng lên rõ rệt.

Khương Mạt cảm thấy anh sắp “dạy dỗ” mình, sợ hãi lùi thêm một bước, l**m nhẹ môi, liếc về phía sau, trong đầu tính xem mình có đủ nhanh để chạy vào phòng rồi khóa cửa nhốt anh bên ngoài không, đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng ồn ào, tiếp theo là tiếng gõ cửa, có người gọi tên cô.

Trong khoảnh khắc, Khương Mạt nhớ ra tin nhắn của Trình Ngu, so với việc bị Cận Hành Giản xử thì việc bị bạn bè phát hiện cô nói dối và ở chung phòng với anh cũng rất phiền, cô đau đầu xoa trán, lập tức nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường, kéo Cận Hành Giản về phía phòng ngủ.

“Bạn em đến rồi, anh… trốn tạm đi.”

Tủ quần áo trong khách sạn đủ rộng, nhét một người trưởng thành vào không vấn đề. Khương Mạt mở cửa tủ, vali của cô dựng một bên, khoảng trống bên trong vừa đủ để Cận Hành Giản ngồi.

Bên ngoài bạn bè vẫn đang gọi cô, chiếc điện thoại vứt trên giường cũng rung lên liên hồi.

Không kịp nói thêm gì, Khương Mạt đẩy anh vào trong, đang định quay đi thì cổ tay bỗng bị siết lại.

Người đàn ông kéo một cái, dễ dàng kéo cô vào theo.

“Rầm” một tiếng, cánh tủ đóng lại sau lưng cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn