Edit: Thanh
Không phải lần đầu tiên Cận Hành Giản giúp Khương Mạt massage giãn cơ.
Những năm trước, mỗi mùa đông hai người đi trượt tuyết ở Vail, Khương Thương Thần đều yêu cầu Khương Mạt dẫn theo một nữ kỹ thuật viên massage, có một năm, kỹ thuật viên vừa đến Vail thì bị ốm, Khương Mạt không tìm người bên ngoài, cũng không nói với Cận Hành Giản, ngày hôm sau vẫn như không có chuyện gì trượt cả ngày, đến ngày thứ ba thì toàn thân đau nhức, Cận Hành Giản mắng cô một trận, xách người đặt lên giường, ấn tới đâu cô kêu tới đó, cuối cùng nước mắt lưng tròng nằm sấp, nhỏ giọng nguyền rủa anh không cao thêm được nữa.
Năm đó Cận Hành Giản cao 1m91, sau đó thật sự không cao thêm nữa.
Còn cô gái nhỏ cao 1m60 thì đã cao 1m70, dáng người thon thả xinh đẹp.
Cận Hành Giản liếc nhìn cô gái đang nằm sấp trên giường, vừa đung đưa đôi chân trắng nõn vừa gửi tin nhắn thoại, chiếc quần bó thể thao màu đen ôm sát, tôn lên đường nét đôi chân cân đối, mềm mại.
Cận Hành Giản không nhìn lên thêm nữa, trước khi vào đã rửa tay sạch, anh kéo ghế đến cạnh giường, hỏi: “Đau chỗ nào?”
“Toàn thân.”
“Nằm yên đi, trước tiên xoa bóp đùi.”
Trả lời xong một tin nhắn thoại, Khương Mạt làm theo, đặt điện thoại úp xuống cạnh chân.
Bàn tay Cận Hành Giản đặt lên phần đùi trên của cô, vuốt từ trên xuống.
Lớp quần thể thao ngăn cách, lòng bàn tay nhanh chóng nóng lên vì ma sát, nhưng rõ ràng hơn cả là cảm giác mềm mại nơi đôi chân của cô gái.
Đùi Khương Mạt lập tức căng cứng, lông mi run lên, môi dưới bị cắn đến trắng bệch.
“Thả lỏng.” Cận Hành Giản thu lại ánh nhìn, lực tay cũng nhẹ đi vài phần.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng tay trượt trên vải sột soạt, điện thoại rung mấy lần, Khương Mạt không để ý, từ từ buông môi dưới, ánh mắt lại dừng trên người anh.
Chiều nay anh có họp video nên đã thay áo sơ mi và quần tây, dáng người thẳng tắp ngồi bên giường, tay áo xắn lên hai nếp, để lộ đoạn cẳng tay rắn chắc.
Cận Hành Giản thuộc kiểu gương mặt đậm nét, nhìn nghiêng, đường hàm sắc sảo rõ ràng, lông mày rậm, hốc mắt sâu, sống mũi cao, đôi môi đầy đặn… gợi cảm.
Gặp quỷ rồi!
Khương Mạt nhắm mắt lại, cô vậy mà lại thấy môi của một người đàn ông gợi cảm.
Điện thoại lại rung một tiếng, cô đặt tay lên nhưng không nhấc lên, trong lòng vòng vo mấy lượt rồi hỏi lại câu Trình Ngu từng hỏi: “Anh… anh thích kiểu con gái như thế nào?”
Cận Hành Giản nhấc mí mắt nhìn cô một cái thật sâu, rồi lại cúi xuống, đổi sang bóp chân còn lại của cô: “Trong lòng đã có người rồi, không cần giới thiệu.”
“…”
Câu “anh có thích người nhỏ tuổi hơn không” của Khương Mạt bị chặn lại ngay cổ họng, trong lòng như bị nhét một cục bông ẩm, hơi thở cũng nặng nề, lồng ngực khó chịu.
Những câu hỏi khác cô cũng không muốn hỏi nữa.
Điện thoại lại rung thêm mấy lần, cô bực bội nhặt lên, Keith lại gửi một bài toán olympic, nhưng cô không tài nào đọc nổi, nhíu mày ép mình tập trung, đọc lại đề hai lần rồi gửi mấy đoạn tin nhắn thoại giải thích cách làm.
Cận Hành Giản bảo cô nằm sấp để xoa bóp bắp chân.
Đúng lúc không muốn nhìn mặt anh nữa, Khương Mạt nằm sấp xuống, quay đầu vào phía trong giường, Keith hiểu cách giải nhưng chưa vội làm bài, hỏi cô ngày mai định trượt đường nào.
“Ngày mai mình đi khu trượt tuyết tự nhiên.” Khương Mạt Khương Mạt nói lộ trình, “Hôm nay có người gặp một con cáo nhỏ trong rừng, mai mình muốn thử vận may.”
“Vậy mình có thể đi cùng cậu không?” Keith gửi tin nhắn thoại, “Mình sẽ không kéo chân cậu đâu.”
Không giống sự mềm mại ở đùi, bắp chân Khương Mạt săn chắc và dẻo dai hơn, Cận Hành Giản mở vali lấy ra một quả bóng massage, khi đóng lại thì đầu ngón tay khựng lại một chút.
Giọng nói đó là của Keith, cậu trai từng đưa thư tình cho Khương Mạt, cậu thiếu niên ngoại quốc với đôi mắt xanh.
“Thật sự không vấn đề chứ?” Khương Mạt hỏi, “Trước đây cậu từng trượt khu tự nhiên chưa?”
Keith gửi liền hai tin nhắn: “Đã trượt đường trắng rất nhiều lần, hôm nay cũng thử đường trắng và rãnh thoát nước ở đây, mình tin là ngày mai vào rừng sẽ không có vấn đề.”
Giọng thiếu niên trong trẻo, hơi ngại ngùng: “Mình chưa từng trượt đường rừng cùng ai, lần đầu mình muốn đi cùng cậu.”
Cận Hành Giản kéo ghế ngồi xuống, trong khóe mắt thoáng thấy hàng mi Khương Mạt khẽ run.
“Vậy được, ngày mai chúng ta— a!”
Tin nhắn thoại kết thúc bằng một tiếng “a” méo giọng vì đau, cơ thể Khương Mạt run mạnh, bắp chân rụt lại, mắt lập tức ngập nước, quay đầu trách móc: “Anh làm gì mà mạnh thế?!”
Bàn tay đang siết quả bóng massage chậm rãi thả lỏng, Cận Hành Giản hít sâu, đầu ngón tay nhẹ nhàng lại gần bắp chân cô: “Lần đầu không để ý lực.”
Khương Mạt rút chân lại, dùng tay ôm lấy không cho anh chạm vào, ánh mắt đầy oán trách: “Lần đầu gì chứ, vừa nãy chẳng phải đã xoa đùi rồi à.”
Cô nhíu mày giật lấy quả bóng trong tay anh, cúi đầu, nước mắt lộp bộp rơi xuống đầu gối, nhanh chóng bị lớp quần thể thao hút đi: “Em không cần anh nữa.”
Cằm bị nâng lên, đầu ngón tay ấm áp lướt qua má lau đi nước mắt, Cận Hành Giản im ắng thở dài, “Đừng khóc.”
“Đau thật mà! Không tin anh thử đi!”
“Anh không cần giãn cơ.”
“…” Khương Mạt quay mặt đi, không muốn nhìn anh nữa, “Em đi ngủ đây.”
Điện thoại rung vài lần, Keith gửi tin hỏi cô sao vậy, cô lau nước mắt, gõ trả lời là massage đau, rồi kéo chăn chui vào.
Nhưng không kéo được.
Cận Hành Giản giữ góc chăn, kéo tay cô, xoay người quay lưng lại, kéo cô lên lưng, đỡ lấy phần đùi rồi đứng dậy.
“Anh làm gì vậy?!” Khương Mạt giật mình ôm chặt cổ anh.
“Dỗ em.” Cận Hành Giản cõng cô đi vòng quanh phòng, “Kẻo em về mách.”
“Em đâu có nhỏ mọn thế.” Lưng anh rộng rãi ấm áp, Khương Mạt vẫn còn bực nhưng lại không nỡ xuống, cứng cổ nằm im, lẩm bẩm nhỏ, “Anh còn chưa xin lỗi em.”
“Xin lỗi.”
“Em không tha thứ cho anh!” Khương Mạt hừ một tiếng, nhưng lại buông lỏng người, tựa lên vai anh.
“Em còn chưa cảm ơn anh.” Gương mặt của cô gái mềm mại, giọng Cận Hành Giản mang ý cười, vai khẽ rung.
“… Cảm ơn anh đã xoa bóp đùi cho em.”
“Anh nhận.”
Khương Mạt mím môi cười.
Lần trước anh cõng cô là khi nào nhỉ?
Ngoài cửa sổ tuyết rơi lấp lánh, thế giới dường như chòng chành mà lại bình yên, Khương Mạt chậm rãi nhắm mắt.
Cô cũng không biết mình được đặt lên giường từ lúc nào, chỉ cảm thấy chăn được kéo lên ngang ngực, trán được đầu ngón tay ấm áp, hơi ẩm nhẹ nhàng vuốt qua.
Có lẽ vì được nằm một mình chiếm trọn giường lớn nên ngủ rất ngon, khi Khương Mạt bị tin nhắn dồn dập đánh thức thì đã 11 giờ.
Khi gặp Khương Mạt, Keith hơi ngẩn ra, cúi nhẹ chào Cận Hành Giản phía sau cô: “Chào anh.”
Cận Hành Giản khẽ gật đầu, đi phía trước, Khương Mạt vẫn lo cho Keith, hỏi về kỹ năng kiểm soát tốc độ và xoay ván, đó là kỹ năng sống còn khi trượt đường tự nhiên, nghe Keith nói không vấn đề, cô mới tạm yên tâm.
“Anh cậu kìa!” Keith chỉ xuống phía dưới.
Khương Mạt ngẩng đầu, khi cô đang nói chuyện với Keith, Cận Hành Giản không nói một lời, dù anh vốn ít nói với người lạ, cô vẫn cảm nhận được hôm nay tâm trạng anh không tốt.
Đoạn rừng này dài khoảng bốn cây số, có thể vào từ các đường trượt khác, họ chọn lối đi qua một đoạn dốc trắng, đêm qua có tuyết rơi, tuy không nhiều nhưng đủ phủ đi phần lớn vết trượt cũ.
“Anh ấy dẫn đường.” Khương Mạt đeo kính trượt, “Cậu đi giữa, cứ theo anh ấy.”
Keith gật đầu xuất phát, bám theo lộ trình của Cận Hành Giản.
Từ sâu trong rừng vang lên vài tiếng hét phấn khích, có người đang trượt rất hăng.
Khương Mạt xuất phát sau Keith một đoạn, trong tầm mắt, Cận Hành Giản đã lướt vào rừng.
Gió lướt qua má, tuyết bột trượt cực kỳ thoải mái, vừa tận hưởng, Khương Mạt vừa chú ý Keith phía trước.
Đoạn dốc trắng ban đầu Keith không gặp vấn đề, nhưng vào rừng thì dần đuối sức, cậu không dám nhảy qua những ụ tuyết như Cận Hành Giản mà vòng sang bên, không ngờ lại đâm vào một cây nhỏ, bị chặn ngang, khi Khương Mạt vượt qua, nghe cậu cười nói “không sao” cô yên tâm tiếp tục trượt xuống.
Trượt thêm một đoạn, bóng dáng Cận Hành Giản xuất hiện trong tầm mắt, anh dừng bên một cái cây, nhìn về phía cô. Khương Mạt định đuổi theo thì anh đã quay người tiếp tục lao xuống, loáng vài cái đã biến mất, chỉ để lại một vệt trượt dài.
Khương Mạt trượt đến vị trí vừa rồi của anh, đợi Keith tới rồi tiếp tục xuống, gần đến lối ra, ở một khúc cua mới gặp lại Cận Hành Giản.
Chính xác hơn là gặp ván trượt của anh.
Còn anh thì đứng dưới chân dốc, đẩy kính lên, đứng trước một cô gái.
Cô gái tháo ván, ngồi trên dốc, từ từ cử động chân, có vẻ bị ngã khi vào cua.
Khương Mạt vội tháo ván đi xuống giúp, đến gần, nghe cô gái nũng nịu nói: “Cử động được, nhưng đau.”
Khương Mạt bất giác đi chậm lại, Cận Hành Giản nhìn qua phía sau cô, khóe mắt hơi cong, giọng nói dường như dịu lại: “Đau chỗ nào?”
“Chân…” Cô gái nhận ra nói sai, vội sửa, “Ừm… chân hơi đau, chủ yếu là đầu gối, anh có thể cõng em lên không?”
Khương Mạt dừng lại nhìn vết trượt phía sau cô gái, ban đầu khá lộn xộn, sau đó là một vệt gần như nguyên bản theo chiều rộng ván, cô có thể tưởng tượng cảnh cô ta ngồi trượt xuống, với độ dày tuyết và độ dốc ngắn thế này, mông còn chẳng đau thì đầu gối đau cái gì?
Vậy vấn đề nằm ở Cận Hành Giản đang mỉm cười kia!
Cười kiểu đó đúng là thu hút ong bướm!
Khương Mạt trợn mắt nhìn trời, thở ra một làn hơi trắng, bước nhanh xuống chân dốc, kiễng chân kéo lại miếng che mặt cho Cận Hành Giản rồi đeo kính trượt lên, che kín gần hết khuôn mặt, chỉ chừa chút sống mũi.
Người đàn ông bị “trang bị kín mít” khẽ cười: “Xin lỗi, tôi không thể cõng cô lên, cô ấy sẽ giận.”
Anh nhìn sang cô gái nhỏ đang trừng mình, gõ nhẹ lên mũ bảo hiểm của cô: “Tôi cũng không muốn cô ấy hiểu lầm.”