Vẻ Ngoài Vàng Ngọc

Chương 8

Nhưng Tô Đàn Nhi sao chịu nghe theo?

Ngày thường nàng ta là một người đẹp dịu dàng, mềm mại, biết cách làm người khác vui lòng, vậy mà quay đầu đã treo dải lụa trắng lên cây trong sân.

Ai ngờ dải lụa trắng kia không chắc chắn, giữa chừng bị đứt, Tô Đàn Nhi ngã thẳng xuống người Thôi Dục vừa nghe tin chạy tới ngăn cản.

Hai người cùng nhau rơi xuống hồ, đập thủng một cái hố lớn trên mặt băng.

Thôi Dục sốt cao không dứt, bệnh hơn một tháng mới miễn cưỡng có thể xuống giường, miệng liên tục mê sảng gọi tên ta.

Gây ra chuyện lớn như vậy, Thôi gia còn có thể giữ Tô Đàn Nhi lại sao?

Lão thái thái đứng ra quyết định, vội vàng chuẩn bị một phần của hồi môn sơ sài, đem nàng ta gả cho một nhà sa sút.

Thôi Dục thật sự không nhìn thấu những tâm tư của Tô Đàn Nhi sao?

Một thế gia công t.ử lớn lên trong nhà cao cửa rộng, làm gì có kẻ thực sự ngu ngốc.

Chẳng qua hắn tham luyến phúc khí được cùng lúc có cả hai người đẹp, ung dung hưởng thụ cảm giác hư vinh khi được hai nữ nhân tranh giành, còn bản thân thì cứ đong đưa giữa hai người mà thôi.

Thứ tình nam nữ này, giống như một sợi dây thừng treo lơ lửng giữa không trung.

Hắn tự cho rằng thủ đoạn của mình cao minh, có thể vững vàng đứng ở giữa, nắm c.h.ặ.t hai đầu trong tay mà tùy ý đùa bỡn.

Nhưng giờ đây, phía ta dứt khoát buông tay, hắn đột nhiên mất thăng bằng, ngã đến đầu rơi m.á.u chảy, liền sốt ruột đẩy hết mọi tội lỗi sang Tô Đàn Nhi ở đầu bên kia.

Nếu Thôi Dục thật sự có thể làm đúng như lời hắn nói, đem phần thương tiếc ấy thực hiện đến cùng, thà mang tiếng xấu cũng phải bảo vệ biểu muội sau lưng mình, ta còn có thể kính hắn là một nam nhi có khí phách, dám làm dám chịu.

Nhưng dáng vẻ khóc lóc t.h.ả.m thiết, trốn tránh trách nhiệm như hiện giờ, thực sự khiến người ta chán ghét đến tận cùng.

Sau một phen tôi luyện trong chốn tường son ngói vàng này, cuối cùng ta cũng hoàn toàn hiểu được rằng sự thâm tình và hối hận của nam nhân chẳng qua chỉ là thứ phụ thuộc vào việc cân nhắc lợi hại, nhẹ tựa bụi trần.

Thay vì chìm đắm trong vũng bùn tình ái để phân biệt xem có mấy phần chân tâm, chi bằng bước lên tận mây xanh, ngắm nhìn phong cảnh vô tận nơi đó.

21

“Chủ t.ử, đến giờ uống t.h.u.ố.c an t.h.a.i rồi.” Phùng Xuân ghé sát bên tai ta.

Hương ấm trong điện Thái Cực hun đến mức ta có hơi ngột ngạt. Ta khẽ kéo tay áo người bên cạnh.

Hoàng thượng trở tay nắm lấy tay ta, thấp giọng hỏi:

“Sao vậy? Tay lạnh thế này, có chỗ nào không khỏe sao?”

“Không sao, có lẽ ngồi lâu nên hơi mệt.”

Ta mỉm cười, mượn lực của hắn đứng dậy.

“Thần thiếp phải về cung uống t.h.u.ố.c an t.h.a.i rồi, Hoàng thượng cho phép thần thiếp cáo lui trước.”

Hoàng thượng lại không buông tay, cũng đứng dậy theo.

“Trẫm đưa nàng về.”

Ánh mắt của mọi người trong điện đều đổ dồn về phía này.

Ta lại đặt tay lên mu bàn tay hắn, nhẹ nhàng vỗ vỗ như an ủi.

“Hoàng thượng, yến cung đêm Giao thừa, bá quan văn võ đều tụ họp, người là trụ cột của thiên hạ, sao có thể vì thần thiếp mà giữa chừng rời tiệc được?”

Ta ghé lại gần hơn, hạ thấp giọng, trong lời nói mang theo vài phần nũng nịu trách móc.

“Thần thiếp chẳng qua chỉ về uống t.h.u.ố.c xong thôi, chứ có phải lên núi đao xuống biển lửa đâu. Người cứ yên tâm ngồi đây, đợi tan tiệc rồi lại đến thăm thần thiếp, được không?”

Hoàng thượng nhìn ta hồi lâu, cuối cùng vẫn ngồi trở lại.

“Nghỉ ngơi sớm đi, trẫm tan tiệc sẽ tới.”

Khóe mắt ta thoáng nhìn thấy Thôi Dục nghiến c.h.ặ.t răng, suýt nữa bóp nát chén rượu trước mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoàng hậu cong môi nở một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt qua lại giữa ta và Thôi Dục.

Ta coi như không nhìn thấy, vịn tay Phùng Xuân bước ra khỏi điện Thái Cực.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Kiệu vừa đi qua Ngự Hoa Viên, nội thị đi theo đã thấp giọng bẩm báo:

“Nương nương, phía trước có người chặn đường, nhìn dáng người hình như là Thôi công t.ử.”

Ta dựa vào kiệu, không hề động đậy.

“Yến Yến, ngày ở Trường Nhai hôm đó, rõ ràng ta có cơ hội ngăn kiệu của nàng lại. Nếu không phải Tô Đàn Nhi giả bệnh, chúng ta đâu đến mức đi tới bước đường ngày hôm nay?”

Thôi Dục bước lên một bước, giọng nói đầy gấp gáp:

“Ta biết nàng ở trong cung sống không tốt. Hoàng thượng... rõ ràng là quân đoạt thê thần, nàng vốn nên là thê t.ử của Thôi Dục ta!”

“Yến Yến, nàng có bằng lòng đi cùng ta không? Hoàng hậu nương nương đã nói, chỉ cần nàng gật đầu, người sẽ thu xếp ổn thỏa mọi chuyện. Chúng ta sẽ cao chạy xa bay, rời khỏi nơi ăn thịt người này!”

Ta cảm thấy nam nhân này đúng là ngu ngốc đến mức khiến người ta bật cười.

Rốt cuộc hắn phải tự phụ đến mức nào mới có thể cho rằng ta sẽ bỏ mặc phú quý ngút trời, đi cùng hắn sống những ngày trốn đông tránh tây, chạy trốn khắp nơi?

“Trương Thuận.” Ta gọi một tiếng.

Hắn là nội thị tâm phúc do chính tay ta lựa chọn và một tay bồi dưỡng, không cần ta nói nhiều cũng lập tức hiểu ý.

Hắn nhanh chân bước lên, vung tay thật mạnh tát Thôi Dục một cái thật vang.

Hắn quát the thé:

“Trong cung cấm, ngươi dám chặn kiệu quý phi, bôi nhọ danh dự nương nương, vu cáo Thánh thượng, ngươi có biết mình phải chịu tội gì không?”

Thôi Dục bị tát đến loạng choạng, khóe môi rách toạc, m.á.u tươi trào ra. Trong mắt hắn tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

“Yến Yến... nàng, nàng lại sai người đ.á.n.h ta? Có phải nàng có nỗi khổ gì không...”

“Hoàng thượng giá lâm—— Hoàng hậu nương nương giá lâm——”

22

Chân trước vừa chặn kiệu, chân sau Hoàng thượng đã xuất hiện, hoặc là Thôi Dục đúng là đồ sao chổi hoặc là Hoàng hậu cố ý làm vậy.

Ta cho rằng cả hai đều có.

Hoàng hậu vịn tay cung nữ đi ở phía trước, ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

“Hoàng thượng người xem thần thiếp đã nói rồi, vừa nãy thần thiếp trông thấy Thôi biên tu lén la lén lút đi theo kiệu của Quý phi. Một nam một nữ lại ở trên con đường cung vắng vẻ tối tăm, nếu truyền ra lời đồn đại gì...”

Lời Hoàng hậu vừa nhìn rõ cảnh tượng trước mắt liền đột ngột im bặt.

Không có cảnh hai người như nàng ta tưởng tượng đang thổ lộ tâm tình với nhau, chỉ có Thôi Dục bị đ.á.n.h đến mức giống như một con ch.ó mất nhà, ngã ngồi trên nền tuyết.

Hoàng thượng sải bước tiến lên, nhìn chằm chằm gương mặt sưng đỏ của Thôi Dục, ánh mắt âm trầm.

“Chuyện gì xảy ra?”

Lúc này ta mới thong thả bước xuống kiệu.

“Hoàng thượng~”

Ta duyên dáng hành lễ, vành mắt vừa đúng lúc đỏ lên.

“Người phải làm chủ cho thần thiếp.”

“Tên đăng đồ t.ử này chẳng biết phát điên vì chuyện gì, chặn đường thần thiếp, miệng toàn nói những lời hồ ngôn loạn ngữ. Nào là Hoàng hậu nương nương thương xót hắn, muốn tạo điều kiện cho hắn, để hắn đưa thần thiếp bỏ trốn...”

“Thần thiếp sợ hãi vô cùng, chỉ có thể sai người tát vào miệng hắn. Ai ngờ hắn còn dám kéo cả Hoàng thượng vào, vu oan thanh danh của người, nói người là quân đoạt thê thần.”

“Hạ Yến Linh! Ngươi ngậm m.á.u phun người!”